Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 2099: Khoảng cách năm ánh sáng (27)


trước sau

Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Mấy người kia tạo thành hậu quả nghiêm trọng như thế trên đường, không ít thị dân đều bị dọa sợ, nói là chế tạo khủng hoảng cũng không có bệnh gì.

Hơn nữa chế tạo bạo lực khủng hoảng ở Đế Đô Tinh, còn nghiêm trọng hơn truy sát một người rất nhiều.

Phía trước là khiêu khích toàn bộ Đế Đô Tinh, đằng sau chỉ là ân oán cá nhân.

Thái Anh Chân tức giận đến mức xém không thở nổi.

Ngàn tính vạn tính nhưng không tính tới sẽ có một màn kịch như thế, Thái Anh Chân căn bản không biết phải diễn tiếp thế nào.

Thái Anh Chân bị mang ra ngoài, mới biết bên ngoài toàn là người của quân đoàn thứ hai, tất cả những người khác đều bị khống chế lại.

-

Thái Anh Chân bị mang đi, trong phòng chỉ còn lại chủ mẫu Uất gia sợ đến mức sắc mặt tái nhợt: "Uất phu nhân, chúng ta cũng tâm sự chứ?

Hai chân chủ mẫu Uất gia như nhũn ra, ngã ngồi trong ghế.

Ánh mắt nhìn Sơ Tranh giống như nhìn một con quái vật.

"Cô..." Chủ mẫu Uất gia run rẩy chất vấn: "Cô là người của quân đoàn, tại sao cô có thể đổi trắng thay đen như thế!"

"Lời này của Uất phu nhân không đúng rồi, là có người xác nhận Thái tiên sinh trước, lệnh bắt giữ tầng tầng gửi xuống, tôi chỉ là một quan tham mưu, làm gì có quyền lực lớn như vậy?"

Chủ mẫu Uất gia: "..."

Sơ Tranh cho người đóng cửa lại.

"Cô muốn làm gì?"

"Yên tâm, không ai xác nhận Uất phu nhân, cho nên tôi sẽ không bắt bà, nhưng tôi muốn tâm sự với bà về Uất Thì."

"..." Đầu óc hỗn loạn của chủ mẫu Uất gia, lúc này đột nhiên rõ ràng, Uất Thì! Là đứa con hoang kia!

Sơ Tranh lại ném ra một tin tức nặng ký: "Bà muốn biết Uất Chí Dương đi đâu không?"

Chủ mẫu Uất gia đột nhiên trừng lớn mắt.

"Cô làm gì Chí Dương rồi!!"

Sơ Tranh ngẩng đầu nhìn về hư không.

Chủ mẫu Uất gia theo bản năng nhìn theo, trong không khí có hình ảnh ném ra.

Đó là một không gian màu đen, một mình Uất Chí Dương ngồi ở chỗ đó, chỉ có xung quanh gã có ánh sáng sáng lên.

Rõ ràng Uất Chí Dương rất sợ hãi, thỉnh thoảng ngắm nhìn bốn phía, nhưng tinh thần lại không làm sao, cũng không tính là chật vật.

"Chí Dương!" Chủ mẫu Uất gia rống đến tê tâm liệt phế, rống xong lại quay đầu trừng Sơ Tranh: "Cô đã làm gì nó!"

Sơ Tranh mặt không cảm xúc: "Chỉ cần Uất Thì khỏe mạnh, thì con bà cũng sẽ khỏe mạnh, Uất Thì bị một chút tổn thương, tôi sẽ trả về gấp đôi trên người con bà, Uất phu nhân, bà cảm thấy thế nào?"

Chủ mẫu Uất gia: "..."

Điên rồi!

Người này điên rồi!

Chủ mẫu Uất gia chửi ầm lên, dùng ngôn ngữ uy hiếp, nhưng những thứ này không hề có chút tác dụng gì đối với Sơ Tranh.

Cô đứng ở đó, mặc cho chủ mẫu Uất gia vừa khóc vừa mắng.

Cuối cùng chủ mẫu Uất gia đại khái đã ý thức được, anh trai bà ta cũng đã bị mang đi, bà ta trừ cúi đầu thì cũng chẳng còn cách gì khác.

"Cô muốn thế nào mới bằng lòng thả Chí Dương về? Chỉ cần cô thả nó về, chuyện gì tôi cũng đồng ý với cô, tôi cũng không gây chuyện với Uất Thì nữa, về sau Uất gia đều là của nó, cô thả Chí Dương về đi."

Sơ Tranh cúi người, nói nhỏ hai câu.

Sự cầu khẩn trong mắt chủ mẫu Uất gia biến thành hoảng sợ.

"Cô có phải là người không!!"

Chủ mẫu Uất gia hét ra tiếng.

Sơ Tranh đứng thẳng người, liếc mắt nhìn bà ta: "Uất phu nhân, lúc bà xuống tay với Uất Thì, bà có nghĩ tới câu nói này không?"

Chủ mẫu Uất gia: "..."

Toàn thân chủ mẫu Uất gia trùn xuống, cả người giống như một đống bùn nhão mềm nhũn ở đó, cánh môi trắng bệch run dữ dội hơn.

Cô gái này không chỉ muốn bà ta không thể xuống tay với Uất Thì, còn muốn bà ta bảo vệ hắn...

Nếu như Uất Thì có một chút chuyện gì ngoài ý muốn, thì Chí Dương sẽ...

"Cô chính là ma quỷ!"

Chủ mẫu Uất gia rống về phía bóng lưng Sơ Tranh một câu.

Sơ Tranh hơi dừng lại, nghiêng người sang: "Bà cảm thấy thế thì là thế."

"Nhưng tuyệt đối đừng quên lời khuyên của ma quỷ."

-

Rời khỏi Uất gia, cuối cùng Trần Xuyên cũng biết tại sao trước khi Sơ Tranh giao Uất Chí Dương cho Uất Thì, lại bảo anh ta quay lại những thứ kia.

Lúc ấy tiểu thư đã định làm như vậy.

E là cho dù không có sự kiện tập kích lần này, thì cô cũng sẽ nghĩ cách chế tạo một cái cớ đủ cho cô có lý lẽ đi gây chuyện.

Nhưng mà...

"Tiểu thư, Uất Chí Dương bị Uất tiên sinh mang đi, chúng ta lừa bà ta như thế không sao chứ?" Để lộ thì làm sao bây giờ?

"Bà ta lại không biết." Sơ Tranh leo lên xe bay.

Trần Xuyên: "..."

Trần Xuyên vẫn còn hơi
lo lắng, sau khi Uất Thì mang Uất Chí Dương đi, anh ta cũng không biết cuối cùng Uất Chí Dương thế nào.

Lỡ như Uất Chí Dương không sao, đột nhiên trở về...

"Vậy thì đừng để cho hắn ta trở về, có cần tôi dạy anh phải làm thế nào không?"

"... Tôi hiểu rồi." Trần Xuyên suy nghĩ một chút, lại cảm thấy có vấn đề: "Nhưng mà..."

"Anh đã xong chưa?"

"Tiểu thư, một vấn đề cuối cùng." Trần Xuyên nói cực nhanh: "Lỡ như Uất tiên sinh nói cho Uất phu nhân biết Uất Chí Dương đã không còn nữa thì sao?"

Sơ Tranh: "..."

Cho dù Uất Chí Dương thật sự chết rồi, chỉ cần Uất Thì không ngốc, thì trong thời gian ngắn hẳn sẽ không nói ra.

Cho nên đây không phải vấn đề gì lớn.

-

Thái Anh Chân bị giam vào quân đoàn thứ hai, đối mặt với tư thế như thẩm tra kẻ phản quốc, Thái Anh Chân thật sự bị dọa sợ.

Đây căn bản không phải họ Lương kia bày ra hình phạt riêng, mà cô thật sự báo chuyện này lên.

Bây giờ ông ta bị xác nhận.

Ông ta xác thực từng có liên hệ với những người này, nếu thật sự moi ra, đến lúc đó mới là hoàn toàn không tẩy sạch được.

Bây giờ muốn cứu mình, thì ông ta phải chủ động khai là mình vì ân oán cá nhân, chứ không phải là chế tạo tập kích khủng bố.

Thái Anh Chân cân nhắc một phen, chủ động khai ra động cơ của mình, không hề liên quan gì đến tập kích khủng bố cả.

Không chỉ có khai ra chuyện này là ông ta làm, còn khai ra chuyện lần trước Uất Thì bị tập kích, rơi vào tinh cầu hoang cũng là ông ta làm ra.

"Thái Anh Chân khai rồi." Đôn đốc Diêu đưa tin cho Sơ Tranh: "Ân oán cá nhân thì phải chuyển giao đi, không do bên chúng ta thẩm tra nữa."

"Phán bao lâu?"

"... Chuyện này khó mà nói nữa."

"Cho ông ta thêm mấy tội danh."

"Phó tham mưu Lương, cô thế này..."

"Phá hư công trình công cộng, gây bị thương cho dân chúng bình thường, gây nên khủng hoảng, tự tiện cải tiến xe bay..." Sơ Tranh liên tiếp nói hơn mười mục: "Những chuyện này không phải từng xảy ra à?"

Đôn đốc Diêu ngẫm lại, không phản bác được, chỉ có thể gật đầu: "Đúng thế."

Sơ Tranh mặt nghiêm túc: "Chúng ta làm vậy là nghiêm cẩn thực sự cầu thị, đúng không, đôn đốc Diêu."

"..."

Mặc dù tôi cảm thấy cô đang nói mò, nhưng tôi không có chứng cứ.

Cuối cùng Thái Anh Chân bị phán giam cầm chung thân, đời này cũng chỉ có thể sống trong nhà giam của tinh tế.

Tội danh của ông ta tội nào cũng thành lập, không phải là Sơ Tranh bịa ra.

Cho nên cơ hội trình bày chi tiết lần nữa cũng không có.

Xử lý xong một nhân tố không ổn định, tâm tình Sơ Tranh rất tốt, đang muốn đi tìm thẻ của mình, đôn đốc Diêu đột nhiên thông báo cho cô.

"Phó tham mưu Lương, nguyên soái Kelly muốn gặp cô."

Sơ Tranh: "..."

-

Nơi gặp gỡ không giống như lần trước, nhưng lần này nguyên soái Kelly ăn mặc tương đối tùy ý, nhìn qua càng thêm bình dị gần gũi.

"Nguyên soái."

"Phó tham mưu Lương tới rồi à, ngồi đi." Nguyên soái Kelly vẫy tay, ra hiệu Sơ Tranh ngồi: "Các cậu đi ra ngoài trước đi."

Những người còn lại trong phòng đều lui xuống.

Nguyên soái Kelly buông vật trong tay xuống, hai tay giao nhau, đặt trên bàn: "Chuyện của Thái Anh Chân, thủ đoạn của phó tham mưu Lương thật cao nha."

Sơ Tranh trấn định hỏi lại: "Nguyên soái, có liên quan gì đến tôi?"

Nguyên soái Kelly: "Cô đừng lo lắng, chuyện này đã xong xuôi cả rồi. Tôi chỉ tò mò, cậu nhóc của Uất gia có quan hệ thế nào với cô."

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!