Trọng Sinh Đại Đạo Tặc

Chương 137: Nhiệm vụ thương cảm


trước sau

Phỏng chừng là một tòa núi hoang ngay cả tên cũng không có, trong văn chương chưa nói tên, dù là hệ thống cũng không có nhắc nhở nào, trọc lóc không nhìn thấy bất cứ cây đại thụ nào, cùng quê nhà Ám Dạ Tinh Linh Lục Ly hoàn toàn hai loại cảnh sắc khác nhau.

Lục Ly xoay tới xoay lui vài lần, mới tìm được mục tiêu hắn muốn.

Một đống đất!

Gagiúp. Crathorne liền nằm sấp ở trên đỉnh núi, trên người bao phủ một tầng bụi đất, nếu không phải bên cạnh cắm một thanh trường đao loan lổ rỉ sắt thì dù Lục Ly tìm ba năm cũng chưa chắc có thể tìm ra được người này.

Thoát khỏi trạng thái biến thân rơi xuống mặt đất, Lục Ly đi qua, rất có lễ phép nói: “Chiến sĩ tôn kính, xin hỏi, có thể giúp gì được cho ngài?”

“Chiến sĩ? Ha ha... Chiến sĩ...” Nghe được Lục Ly gọi hắn là chiến sĩ, Gagiúp. Crathorne cười trầm thấp.

Lục Ly cái gì đều không nói, chỉ đứng ở bên cạnh lẳng lặng chờ đợi.

Muốn thành công nhận nhiệm vụ, có mấy việc mấu chốt phải làm, đầu tiên ngươi phải tìm được Gagiúp. Crathorne, tiếp theo ngươi phải gọi hắn là chiến sĩ, đây là chìa khóa nhiệm vụ, sau đó liền thuận lý thành chương nghe chuyện xưa.

“Ngươi nguyện ý nghe nghe ta kể chuyện sao? Ta không muốn đem nó mang vào bên trong phần mộ,” Chiến sĩ thê lương cười một hồi ngẩng đầu nhìn về phía Lục Ly.

Hắn có một đôi mắt màu xám, khô khốc, tang thương, đau khổ, mọi cảm xúc đều toát ra từ trong đôi mắt này, vì thế Lục Ly biết hắn muốn nói đến một sự cố bi kịch, không biết là hắn muốn nói điều gì nhưng Lục Ly vẫn gật đầu, bắt đầu mở màng vở kịch.

Gagiúp. Crathorne sinh ra trong một gia đình thợ rèn.

Hắn từ nhỏ lớn lên từ vùng bão cát khô cằn phía Tây hoang dã. Sau khi lớn lên cưới thanh mai trúc mã làm vợ, tân hôn không bao lâu, chiến tranh liền bạo phát, Bạo Phong thành chiêu mộ binh, hàng loạt nông phu phải đi ra tiền tuyến, Gagiúp. Crathorne cũng có trong số đó.

Nhiều năm về sau, có lẽ là bảy năm, có lẽ là bảy năm rưỡi, thiếu niên biến thành thanh niên. Gagiúp. Crathorne từ tiền tuyến trở về quê hương của mình.

Điều khiến hắn điên cuồng là cảnh tượng quen thuộc hết thảy đều tiêu biến, đám ruộng lúa mạch hoang vu tươi tốt trong trí nhớ của hắn biến thành phế tích, cha mẹ hắn cùng thê tử đều mất mạng trong chiến loạn.

“Ta giết chết vô số đạo tặc Defias, cũng giết chết vô số binh lính, Tinh Linh, ngươi biết vì cái không?” Gagiúp. Crathorne liếc mắt nhìn về phía Lục Ly, Lục Ly ngồi xổm xuống bên cạnh hắn cách đó không xa, ngón tay vuốt ve chủy thủ sắc bén.

“Bởi vì người thân của ta là bị binh lính giết chết.” Không cần Lục Ly trả lời, Gagiúp. Crathorne tự mình nói tiếp, nói đến đây trong ánh mắt trào ra nước mắt.

Có đôi khi, hắn tin tưởng vững chắc chính mình giết chết không sai, đạo phỉ, loạn binh, người bên ngoài trên mảnh đất này đều phải chết.

Phụ thân nghiêm khắc kia là một ông già đáng yêu, mẫu thân hiền lành là một người hay nói phụ thân hắn, còn có thê tử của hắn, năm đó hắn rời đi còn kéo góc áo hắn, khóc sướt mướt... Tất cả đều bị những người đáng chết bên ngoài đến phá hủy.

Nhưng cũng có vài thời điểm, hắn cũng thực mê man.

Làm quan quân của quân đoàn thứ bảy Bạo Phong thành, phải dùng máu để khảo nghiệm, hắn biết chính mình không có quyền cướp đi sinh mệnh của những binh lính kia, bởi vì bọn họ là những kẻ đáng thương bị Bạo Phong thành vứt bỏ tại vùng Tây hoang dã này.

Cũng có thể bọn họ chấp hành mệnh lệnh sai lầm, có khả năng bọn họ cũng có vợ con cha mẹ ở nhà mỏi mắt chờ mong.

“Tinh Linh, ngươi nói ta là một người xấu sao?” Ánh mắt Gagiúp. Crathorne sáng quắc, nhìn chằm chằm Lục Ly cách đó không xa.

“Ngươi không có sai, sai là chiến tranh, sai là những tên quý tộc ngu xuẩn kia” Lục Ly do dự một chút lại nói: “Nếu ta là ngươi, ta cũng sẽ làm như vậy, bởi vì người thân cao hơn hết thảy.”

Những câu chữ kia không tính là công lược, cũng không có cố ý trả lời câu hỏi NPC công đạo nên như thế nào, Lục Ly chỉ nói những lời trong lòng hắn.

Tại trong lòng hắn, muội muội cao hơn hết thảy, không quan hệ pháp luật, không quan hệ đạo đức.

“Không, vinh quang quân đoàn cao hơn hết thảy,” Gagiúp. Crathorne lớn tiếng đánh gãy lời Lục Ly.

“Xin tha thứ lời mạo phạm của ta” Lục Ly không ủng hộ, thế nhưng cũng không tính toán tích cực cùng một NPC tranh cãi.

“Giết người thân ta là binh lính, vì người thân ta cự tuyệt rời đi phía Tây hoang dã” Gagiúp. Crathorne thở dài nói, “Bọn họ cũng giống như ta vô cùng yêu quý mảnh đất này, dù cho nơi này có hoang vắng thế nào đi nữa”

“Nén bi thương!” Lục Ly nói.

“Thiên chức của binh lính là bảo hộ mảnh đất mà dân
đang ở, chứ không phải thuận theo quý tộc” Gagiúp. Crathorne giãy dụa đứng lên, khàn giọng nói: “Tinh Linh, ta mệt mỏi, ngươi nguyện ý giúp ta hoàn thành một nhiệm vụ không?”

“Ngài là một chiến sĩ làm người ta tôn kính, ta nguyện ý nghe theo ngài phân phó,” Trong lòng Lục Ly thầm nói, rốt cuộc cũng đến rồi.

“Đi lính gác lĩnh, mang đến mười tên binh lính quân bài cho ta!”

Hệ thống: Gagiúp. Crathorne thỉnh cầu: Kích sát lính gác lĩnh, thu hoạch mười thẻ quân bài.

Lục Ly xác nhận nhận nhiệm vụ, sau khi chia tay cùng Gagiúp. Crathorne, hắn hóa thành một con huyết nha, hướng lính gác lĩnh bay qua.

Lính gác lĩnh ở phía Đông Bắc bộ Tây hoang dã, chỗ đó từng là vị trí thiết yếu (quan trọng) của quân sự, hoang phế rất nhiều năm, hiện tại chỉ tồn tại là một trạm gác, công sự che chắn cũ nát giúp bọn lính cung cấp một nơi tạm nghỉ ngơi.

Nhiệm vụ này vô cùng gay go, muốn đóng giữ nơi này phải vượt qua sáu trăm tên binh sĩ, bọn họ từng cố gắng duy trì thế cục phía Tây hoang dã, nhưng khắp vùng đất này hội huynh đệ Defias thế lực khổng lồ, muốn đối kháng nói dễ hơn làm.

Bạo Phong thành công bố không có dư thừa tài nguyên có thể cung cấp, chỉ cho bọn họ thu thập quyền lực ngay tại chỗ. Bọn lính ở phía Tây hoang dã tứ cố vô thân, tình cảnh hiểm ác, nội tâm chịu đủ tra tấn.

Trong mấy năm đầu, bọn họ còn tuân theo tác phong quân nhân, vì nông dân vùng đất này mà ra sức bảo hộ.

Theo thời gian chậm rãi trôi qua, dần dần chuyển biến thành thế cục xấu, hơn nữa những đồng đội của họ không ngừng chết đi, điều này khiến cho những binh lính kia càng ngày càng táo bạo.

Bọn họ dần dần trở thành những kẻ giết chóc, gia nhập cùng hội huynh đệ Defias, giơ đao hướng về phía những người dân phía Tây hoang dã.

Lục Ly tiềm hành chậm rãi đến gần hai lính gác.

Ám một côn (muộn côn) sau đó lặng lẽ tới gần chỗ khác, từ sau lưng phát động đánh lén.

Những binh lính này đẳng cấp đều vượt qua cấp hai mươi, Lục Ly không thể phát huy hoàn toàn thương tổn, thế nhưng hắn rất mạnh về trang bị cùng kỹ năng vì cuộc chiến đấu này cung cấp lực lượng mạnh mẽ, vài phút sau, hắn thẳng lưng, đem một quân bài trong tay ném vào ba lô.

Quân bài không phải binh lính nào cũng có, Lục Ly giết hai tên chỉ lấy được một quân bài.

Trang bị không xuất ra nhưng tiền tài rơi xuống như vậy đã rất khả quan rồi, mỗi cái đều có hai ba ngân tệ, so với quái vật phó bản còn giàu có hơn.

Lần thứ hai, Lục Ly không có lập tức công kích, sau khi ám côn, hắn đối với mục tiêu thi triển ăn cắp thuật.

Hệ thống: Ngươi đạt được một khối bánh mì khô ráo.

Ăn cắp được đồ vật rất đa dạng, có điều phần lớn giá rất rẻ, hơn nữa không hề có tác dụng.

Một giờ sau, Lục Ly kết thúc lần hành động này, bởi vì hắn đã lấy được đầy đủ quân bài, lính gác lĩnh bị ám sát ba mươi hai tên. Đương nhiên, hai giờ sau mấy binh lính sẽ lại được đổi mới đi ra.

Vẫn là câu nói kia, trò chơi dù sao cũng là trò chơi, nhận thức như vậy khiến trong lòng hắn dễ chịu một ít.

Trò chơi Rạng Đông này làm thật sự rất tốt, ngay cả loại quái phổ thông này đều cũng những con khác có thể phân biệt được, tướng mạo bọn chúng không giống nhau, thần thái cũng có nét đặc sắc riêng, thậm chí ánh mắt biểu hiện còn khiến cho người ta phải sợ hãi, nào là điên cuồng, mê mang, đau thương, giải thoát...

Có đôi khi, hắn cũng đối với Gagiúp. Crathorne như vậy, sẽ vì lập trường của mình mà có mê mang.

Nếu không phải tố chất tâm lý cường đại, Lục Ly thật không biết chính mình có dũng khí hoàn thành nhiệm vụ này hay không.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!