Sưởi Ấm Vợ Yêu

Chương 15: Chương 14


trước sau

Loading...
“Uh, còn chưa có ăn cơm.” Bởi vì che bóng, thấy không rõ nét mặt của anh, những lời này cũng nghe không ra cảm xúc.

Cao Tiêu Tiêu dứt khoát đem cửa toàn bộ mở ra, trong phòng khách lập tức đèn đuốc sáng trưng.

“Có muốn em giúp anh gọi bữa tối không? Kim Thịnh?” Cao Tiêu Tiêu đi qua, dáng tươi cười yến yến nhìn anh.

Cô không biết làm cơm anh cũng biết, có lẽ nguyên nhân chính là như thế, Hàn Chân cơ hồ không ở trong nhà ăn bữa tối, giữa trưa ở công ty giúp anh gọi món cũng đều là gọi Kim Thịnh.

Hàn Chân híp híp mắt, “Em đã ăn rồi?”

“Uh, cùng Hoan Nhan ở bên ngoài cơm nước xong xuôi mới trở về đấy.” Cao Tiêu Tiêu hiện tại hoàn toàn có thể nói dối, còn mặt không đổi sắc...

Nhìn Hàn Chân mặt không biểu tình, cô lại săn sóc bồi thêm một câu, “Cần em giúp anh gọi bữa tối không?”

Hàn Chân lại trực tiếp đứng dậy hướng thang lầu đi đến, bóng lưng cao ngất lộ ra một lượng xa cách, “Không cần, anh lên lầu nghỉ ngơi.”

Cao Tiêu Tiêu “Ah” một tiếng, tuy nhiên cảm thấy anh tâm tình giống như có một ít không tốt, khó coi, nhưng vẫn là mở miệng hỏi, “Em thứ ba, thứ tư xin nghỉ có thể chứ?”

Hàn Chân dừng bước, có chút quay đầu nhìn cô, “Thân thể không thoải mái?”

“Không phải.” Cao Tiêu Tiêu trừng mắt nhìn, “Cùng Hoan Nhan đi chơi hai ngày.”

Hoan NHan, lại là Hoan Nhan.

Hàn Chân câu môi mỉm cười, “Được, trên đường chú ý an toàn.”

Ngoại thành là một huyện nhỏ phía nam, bốn phía núi vây quanh hiện lên hình dáng thung lũng, tháng sáu cũng đã hai mươi mấy độ, so thành phố D nóng nhiều hơn.

Cao Tiêu Tiêu thu thập xong đổi quần áo, gọi điện cho Hoan Nhan.

Tuy nhiên Hàn Chân đối với chuyện của nàng cho tới bây giờ không có hứng thú, vốn lấy phòng ngừa vạn nhất hay là muốn báo cáo chuẩn bị ở dưới, nếu không làm lộ phiền toái lớn rồi.

“Tiêu Tiêu.” Giọng nữ mềm mại thanh thã đầu bên kia điện thoại truyền đến.

“Hoan Nhan, tối mai mình mang Tiểu Bạch trở về ngoại thành, đại khái thứ năm mới trở về, nếu như Hàn gia có người hỏi cậu nhớ giúp mình đánh yểm trợ ha.”

“Được, không có vấn đề.” Thường Hoan Nhan sảng khoái đáp ứng.

Hai người lại tùy ý hàn huyên vài câu, Thường Hoan Nhan đột nhiên nói ra, “Đúng rồi Tiêu Tiêu, gần đây chúng mình nhận dộc quyền nhãn hiệu Case, muốn thử chụp hìng "Gia đình" tuyên truyền, trả thù lao cũng hậu hỉnh đấy, cậu lần trước không phải nói nhà trẻ học phí rất đắt ấy ư, muốn hay không mang Tiểu Bạch đến thử một chút?”

“Không cần.” Cao Tiêu Tiêu không hề nghĩ ngợi cự tuyệt, “Tiểu Bạch mới bốn tuổi, việc kiếm tiền tự mình lo là được rồi.”

“Như vậy à? Vậy thì tốt, dù sao... Cậu đừng quá cực khổ, có cần tìm mình cùng Tiểu Thụ, chúng mình trên tay đều có một ít tích gióp, bình thường cũng không dùng đến.”

Cao tiêu tiêu cười cười, “Mình biết rồi. Cám ơn cậu, Hoan Nhan.”

Hoan Nhan là bạn của cô từ nhỏ đến lớn, giống cô tại thành phố D mưu sinh, chỉ có điều người ta vừa tốt nghiệp đại học, bây giờ là một nhà thiết kế tạp chí.

Những năm này, nếu như không có Hoan Nhan, cô thực không biết mình có thể hay không vượt qua...

Có người bạn này tri kỷ, là đủ.

Thường Hoan Nhan ở đằng kia đầu thở dài, “Thật sự là... Cám ơn cái gì nha, tốt rồi không nói, thứ năm trở về chúng ta cùng nhau ăn cơm. Sớm chút nghỉ ngơi đi.”

“Được, ngủ ngon.”

Ngày hôm sau, sáng sớm 7 giờ rưỡi, Cao Tiêu Tiêu đúng giờ rời giường.

Trước gọi điện cho Tiểu Bạch, quả nhiên, tiểu gia hỏa đã rời giường, trong miệng cơ hồ nói không rõ, cậu nhóc là đang ăn điểm tâm.

Cúp điện thoại, Cao Tiêu Tiêu rửa mặt hoàn tất, thay bộ đồ công sở màu đen, lại đeo lên kính đen, mang theo hai vai bao đi ra phòng ngủ.

Đối diện cửa phòng Hàn Chân đóng chặt, hẳn là đi ra ngoài chạy bộ sáng sớm đi à nha.

Mặc dù có thời điểm Hàn Chân bí mật sẽ đối với cô cười đùa tí tửng, thậm chí thân mật hô nàng “Vợ”, nhưng thêm nữa... Thời điểm, hai người đều là vô cùng có ăn ý không can thiệp chuyện của nhau.

Cao Tiêu Tiêu thời khắc nào cũng cảnh cáo chính mình, không được làm cái gì vượt quá bất luận chuyện gì, lại càng không đối Hàn Chân có bất kỳ tưởng tượng, anh chi cùng cô ý nghĩa, chỉ là mỗi tháng đưa vào trong thẻ một số tiền sinh hoạt.

Thứ hai có chút kẹt xe.

Cao Tiêu Tiêu ngồi xe buýt đến Hàn Thị, thời gian đã chín giờ.

Một đường chạy chậm tiến đến công ty, lập tức cửa thang máy muốn đóng lại...

“Chờ một chút!” Mỗi tuần một chín giờ phòng thư ký lan truyền những tin nhãm này!

Vốn cửa thang máy đã đóng đột nhiên mở ra, Cao Tiêu Tiêu kinh hỉ chạy tới, nam nhân một thân hình âu phục thẳng tắp xông vào mắt cô tuấn lãng cười, “Tiêu Tiêu.”

Là Úc Duật Đình, bạn Hàn Chân.

“Úc tổng sớm.” Cao Tiêu Tiêu cúi đầu khom lưng đi vào, thò tay muốn ấn xuống tầng hai mươi, lại phát hiện đã bị hắn nhấn xuống.

Úc Duật Đình khóe miệng vui vẻ sâu sắc, “Bị muộn rồi ah?”

“...” Cao Tiêu Tiêu túng quẫn không được, đành phải ngượng ngùng cười cười, cầu nguyện lấy thang máy tốc độ nhanh lên nữa, nhanh
Đang tải...
lên nữa...

“Cho dù cô đem thang máy nhìn thấu, tốc độ của nó cũng sẽ không nhanh hơn đâu, ngược lại có thể sẽ phát sinh sự cố.” Úc Duật Đình nghiền ngẫm thanh âm lại vang lên.

“...” Cao Tiêu Tiêu nhịn tức không được trộm trừng hắn.

Không hổ cùng Hàn Chân là anh em kết nghĩa hảo huynh đệ, miệng thật sự là giống nhau tổn hại!

Thấy phản ứng của Cao Tiêu Tiêu, Úc Duật Đình nhịn không được “Ha ha” nở nụ cười.

Khả năng bởi vì trong các huynh đệ anh xếp thứ ba, Úc Duật Đình phát hiện mình đặc biệt thích trêu chọc Cao Tiêu Tiêu, tuy nhiên theo thân phận hắn phải gọi một tiếng “Chị dâu nhỏ”, nhưng tại trong lòng lại coi như một người em gái...

“Bịch” một tiếng, đột nhiên xuất hiện lay động làm cho Úc Duật Đình đang cười im bặt, còn không đợi phản ứng, trong thang máy đèn cũng tắt đi, đưa tay không thấy được năm ngón.

“Ah!” Cao Tiêu Tiêu bực tức kêu to, người nào đó hay không như vậy mỏ quạ đen, nói sự cố sự cố đã tới rồi?

Úc Duật Đình đầu đầy hắc tuyến, được rồi, hắn hôm nay có lẽ nên đi mua xổ số.

Đợi nhân viên bảo an đem thang máy khôi phục bình thường, thời gian đã 9:30, Cao Tiêu Tiêu hoa lệ lệ muộn hơn ba mươi phút đồng hồ.

Vội vàng chạy ra cửa thang máy trở về vị trí cũ, vừa bật máy tính lên, Chu thư ký lập tức tìm tới tận cửa rồi, “Tiêu Tiêu, vừa rồi hội nghị thường kỳ cô không có mặt, Hàn thiếu nói khi nào cô đến lập tức đi tìm ngài.”

“... Được.” Cao Tiêu Tiêu trong lòng “Lộp bộp” một tiếng.

Hàn Chân ngày bình thường tuy nhiên bất cần đời, nhưng công việc lại rất nghiêm túc, không biết có phải hay không là muốn cố ý biểu hiện cho Hàn Chính Minh nhìn thấy, dù sao mỗi ngày 9 giờ đã đến công ty báo danh, phòng thư ký bởi vậy cũng không ai dám muộn.

Có thể cô hôm nay lại vừa vặn đã bị bắt...

Chờ đợi lo lắng gõ cửa tổng giám đốc, “Tiến vào.” Tiếng nói trầm thấp không mang theo một tia cảm xúc vang lên.

Cao Tiêu Tiêu đẩy cửa ra, khóe mắt lườm đến Úc Duật Đình trên ghế sa lon, cái thằng kia chính ưu nhã chân bắt chéo, xông vào mắt cô khiêu mi mỉm cười.

“...” Cao Tiêu Tiêu đi đến trước bàn làm việc, cung kính mở miệng, “Hàn thiếu, nghe nói ngài tìm tôi.”

“Phốc phốc.” Úc Duật Đình nhịn không được cười ra tiếng.

Hàn Chân, “...”

Cao tiêu tiêu, “...”

Sau một lúc lâu, Hàn Chân mở miệng, “Hôm nay như thế nào đến muộn?”

Nếu như hắn nhớ không lầm, cô hình như chưa tới 8 giờ đi ra ngoài rồi.

“Thực xin lỗi, về sau tôi sẽ đi sớm chút.” Cao Tiêu Tiêu tiếp tục cung kính trả lời.

Hàn Chân, “...”

“Ai thôi đi, hai người các ngươi có thể hay không đừng như vậy ah, tôi cũng không phải cái gì người ngoài.”

Úc Duật Đình thật sự nhịn không được, đứng dậy giải thích, “...vừa rồi mình và Tiêu Tiêu đi cùng một thang máy đến đấy, đều tại mình mỏ quạ đen, đem thang máy nói trục trặc, cho nên trở ngại trong chốc lát. Cậu nếu không tin gọi điện thoại hỏi phòng bảo vệ một chút, Tiêu Tiêu xác thực không phải cố ý đi trễ.”

Hàn Chân nhìn cậu, đột nhiên nở nụ cười, “Cậu đối với chính mình rất hiểu đấy.”

Úc Duật Đình tổn thương không thôi, hung hăng liếc người nào đó, chịu đựng không có phản bác.

“Đã như vầy, đợi một lát tôi cùng chu thư ký nói một tiếng, hôm nay không tính em đi muộn.” Hàn Chân thân thể dựa ra sau, lười biếng tựa lưng vào ghế ngồi, một bộ Ôn Nhu săn sóc giọng điệu nói ra.

Cao Tiêu Tiêu cũng không khách khí, “Cảm ơn Hàn thiếu.”

Hàn Chân cười khẽ một tiếng, còn nói thêm, “Đúng rồi, vừa rồi hội nghị thường kỳ tôi đã cùng mọi người nói, bởi vì Tô Tranh theo đầu tháng năm bắt đầu nghỉ rồi, cho nên trong lúc này, do em đảm nhiệm chức vụ trợ lý đặc biệt.”

“... À?” Dù là Cao Tiêu Tiêu không sợ hãi, lúc này cũng có chút ngây dại.
Loading...

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!