Sự Quyến Rũ Nam Tính

Chương 46


trước sau

Edit: Michellevn 

Những năm này ở vị trí cao, trong nhà không ít người hầu hạ, ra khỏi nhà người đi theo rất nhiều, đến nơi nào cũng được người ta phục dịch như những vì sao vây quanh mặt trăng. Thế nhưng, đối với sựquan tâm của Hướng Nghị dành cho cô, không giống như người khác.

Loại cảm giác được người ta trân trọng bằng ánh mắt bằng trái tim, quá khó để cưỡng lại.

Đặc biệt đối với một người không có được sự yêu thương của gia đình từ thời thơ ấu như cô.

" Có chút muốn gả đi rồi." Chu Lăng rủ mắt, giọng nói cực nhẹ, nói xong dường như còn có hơi chột dạ, nhìn ra phía sau người.

không ngờ vừa quay đầu, lại có thể chạm vào đôi mắt với ánh nhìn sâu thẳm.

- - một tay Hướng Nghị bưng nước ấm, một tay cầm thuốc, lẳng lặng đứng ở cửa, đôi mắt nhìn thẳng côkhông chớp mắt, trong con ngươi lóe ra ánh sáng khó hiểu.

không biết vì cái gì mà có chút không dám đối diện anh, Chu Lăng tránh đi tầm mắt của anh, nói mộtcâu với Đinh Y Y:" Chút nữa nói tiếp." Vội vàng ngắt điện thoại.

Phía sau vang lên tiếng bước chân, gần như không thể nghe thấy. Chu Lăng cúi đầu, ngón tay như có như không di chuyển trên chiếc đồng hồ đắt tiền. Khó mà bỏ qua cảm giác tồn tại đang ngày càng đến gần, liếc mắt thì thấy một bàn tay dày rộng của người đàn ông vươn tới, nhìn động tác hết sức thờ ơ, đặt nước ấm và thuốc vào trong tay Chu Lăng.

" Tới giờ uống thuốc rồi." Hướng Nghị đứng phía sau cô, ngay sát bên tai cô.

Thậm chí Chu Lăng có thể cảm giác được nhiệt độ và hơi thở trên người anh, mỗi một cơ thịt trên cơ thể đều kéo căng lên. May là anh chỉ giữ một khoảng cách nhỏ, không chạm vào cô.

Trân mặt có hơi nóng, không biết có đỏ hay không, thật là không có tiền đó chút nào hết. cô lặng lẽ hít sâu mới hơi bình tĩnh lại, cầm thuốc bỏ vào trong miệng, rồi một ngụm nước ấm nuốt thuốc xuống.

Uống hết ly nước, cô cầm cái ly xoay người, muốn vòng qua người phía sau đi ra ngoài.

Bỗng dưng Hướng Nghị vươn tay ra, siết chặt vòng eo cô, dùng lực không cho cự tuyệt kéo người trở về, sau đó nghiêng người đặt cô ở cái bàn bên cạnh, cúi đầu, khuôn mặt anh tuấn dí sát vào gương mặt cô.

" Vừa rồi nói điện thoại với ai?” anh thấp giọng hỏi," Đinh Y Y hả?"

" Ư." Cơ thể Chu Lăng bị áp hơi hơi ngửa ra sau, ánh mắt nhìn chăm chú vào cái cằm đang nhú mấy cọng râu màu xanh của anh.

Đầu Hướng Nghị đè xuống phía dưới, Chu Lăng tiếp tục trốn ra phía sau, hơi hơi nghiêng đầu tránh. anhnở nụ cười rất khẽ, sau đó giọng nói càng thêm vài phần trầm thấp, mang theo tia thích thú mê hoặc lòng người, hỏi cô:" "Có chút muốn gả", là ý gì hả?"

" anh nghe lầm rồi," Mặt Chu Lăng không đổi sắc, thậm chí giống như vì để gia tăng độ tin tưởng, ngẩng đầu, cho Hướng Nghị một ánh mắt kiên định. NHưng khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, bị đốt cháy bởi ánh sáng rực rỡ bất thường trong mắt anh, cả người ngơ ngẩn, giọng nói nửa câu sau khôngtự giác nhỏ đi," Em nói là có chút nhớ nhà....."

Sinh bệnh một trận, cả người cô có vẻ hơi suy yếu, trên mặt mất đi vẻ hồng hào, màu môi cũng biến thành nhợt nhạt, giờ lại lộ ra màu hồng nhàn nhạt, gây cho người ta cảm giác mịn màng giống như thạch jelly.

Vị đắng của thuốc trong miệng cô vẫn chưa tản đi hết, lúc nói chuyện khẽ khàng phả hết lên mặt anh. anh lại không hề ghét bỏ, ngược lại dán sát tới, ngậm lấy môi dưới của cô, cắn mút tỉ mỉ, nhấm nháp.

Chu Lăng không thể không đưa tay ra chống lên mặt bàn phía sau, làm tư thế chống đỡ, hơi hơi ngẩng đầu lên, đáp lại nụ hôn của anh.

.............

Nam nữ trưởng thành tràn đầy tinh tực, mỗi nụ hôn sẽ luôn phát triển theo hướng khám phá vẻ đẹp cơ thể người, chẳng qua hôm nay Chu Lăng điều kiện phần cứng không hỗ trợ lắm, hôn trong chốc lát, khi ham muốn được nâng lên, cả người trở nên chóng mặt vì thiếu oxy.

Bàn tay Hướng Nghị tiến vào trong quần áo, sờ soạng mấy cái trên da thịt trơn mịn của cô cho đỡ cơn ghiền, cuối cùng vẫn là tự giác lấy ra, hết sức dịu dàng mà hôn hôn lên gương mặt và hai má cô.

Chu Lăng choáng váng được ôm lên giường, Hướng Nghị giúp cô cởi áo ngủ, đáp chăn lên, nhè nhẹvuốt ve lưng cô, dỗ cô ngủ.

một giấc này còn thật sự sâu, lúc tỉnh lại vừa vặn là thời gian cơm trưa, Hướng Nghị không ở bên cạnh nữa, đã không còn độ ấm của anh bên người.

Loáng thoáng có thể nghe được tiếng vang ở phòng bếp, còn có hương vị đồ ăn truyền vào, chỉ là Chu Lăng vẫn không cảm thấy khỏe, trên người cũng không có bao nhiêu sức lực, liền không nhúc nhích nữa, tiếp tục nằm nghỉ trong ổ chăn ấm áp.

Sau hơn mươi phút, trong phòng khách bỗng dưng có tiếng động, ngay sau đó cửa phòng ngủ đã bị mở ra, Hướng Nghị xách theo hai va ly hành lý lớn bước vào.

TRong ổ chăn ló ra một cái đầu, nghiêng nghiêng nhìn anh:" Đồ gì vậy ạ?"

Hướng Nghị để đồ xuống bên cạnh tường, cởi áo khoác, đi tới, cúi người hôn một cái lên trán cô ." Lấy cho em chút quần áo."

Chu Lăng chớp chớp mắt. Đây chính là tự mình quyết định mang cô dọn đến đây ở đúng không ?

" Dậy ăn cơm nào." Hôm nay Hướng Nghị đối với cô vô cùng dịu dàng, trong nét mặt đều lộ ra vẻ ôn hòa," Muốn thay quần áo trước không ? anh lấy tới bộ quần áo ngủ em thích đấy, muốn mặc không ?"

" Cầm quần lót tới không ?" Chu Lăng hỏi

Hướng Nghị nở nụ cười, khom người ghé đến bên tai cô, nói nhẹ nhàng:" Cầm rất nhiều, một giờ em thay một cái cũng bảo đảm đủ. Giờ muốn thay hả? anh giúp em nhé?"

Lúc nói hơi thở nóng bỏng phun vào trong tai cô, nhồn nhột. Chu Lăng cười né tránh, sau đó nhớ tới thời điểm lần đầu tiên cô qua đêm ở nơi này, cô không muốn mặc quần lót dơ, lúc ấy Hướng Nghị nóithế nào ấy nhì?

- -- Chịu đựng.

Chậc, cho nên nói, đàn ông chính trực mà dạy bảo tốt cũng là rất có tiềm lực mà.

Hai người trong phòng đùa vui ầm ĩ bằng trò chơi thay quần áo, Tiền Gia Tô làm xong cơm trưa, đi tới gõ cửa:" anh họ, chị Lăng, ăn cơm thôi! Hôm nay Tiền đại đầu bếp xuống bếp đó nha, món nào cũng là món chính, cơ hội tốt khó có lần sau."

" Biết rồi." Chu Lăng đáp lại một tiếng, ném tay Hướng Nghị ra khỏi chăn, xột xà xột xoạt tự mình thay đồ mặc ở nhà.

Từ trong phòng đi ra, ngắm nhìn cái gọi là " món nào cũng là món chính " trên bàn ăn, suýt chút nữa là Chu Lăng cười phì ra.

Tiền Gia Tô vẫn còn rất đắc ý nhe răng ra cười, hết sức tự tin mà xới cho mọi người đầy chén cơm, còn thật sự dùng muỗng cơm lèn chặt cơm xuống.

Nộm dưa chuột, khoai tây thái sợi xào, địa tam tiên ( bao gồm cà tím, ớt xanh và khoai tây), món lớn nhất là nấm đông cô xào thịt. Hương vị dĩ nhiên là không thể so bì với Hướng Nghị được, hình ảnh thì lại càng không thể.

Chu Lăng không có khẩu vị, chỉ ăn không hết một phần tư, lúc này Tiền Gia Tô mới cảm thấy thất bại, cụp mi hỏi:" Em làm khó ăn như vậy sao?"

Chu Lăng an ủi cậu:" không khó ăn đâu, do là chị ngủ cả buổi sáng nên không đói."

Ở bên cạnh bà cụ lại phá đám không hề thương tiếc:" So với anh mày thì kém xa lắm."

"Đánh giá của bà không có giá trị tham khảo, lão bà cụ bất công." Tiền Gia Tô nói," Vẫn là chị Lăng của em tốt, công bằng! Công chính! Công khai!"

Vừa dứt lời đã bị bà cụ trừng hai mắt không vui, đập bốp một cái lên lưng cậu:" nói ai là lão bà cụ thế hả!"

" Cháu sai rồi cháu sai rồi," Tiền Gia Tô vội vàng đổi giọng," Tiểu mỹ nữ!"

Chu Lăng buồn cười không chịu được.

" Liên hệ với ba mẹ em rồi chứ?" Hướng Nghị cười nhìn họ đùa giỡn, đúng lúc chuyển đề tài.

Tiền Gia Tô gật mạnh đầu:" Sáng nay mới gọi điện thoại rồi, ngày mai thì về, buổi chiều đến."

" Em đi đón à?" Hướng Nghị lại hỏi. Trong lúc nói chuyện thì đặt xuống bát mình đã ăn xong, rồi cực kỳ tự nhiên mà bưng lên phần cơm thừa của Chu Lăng, tiếp tục ăn. 

Bà cụ hết sức tinh mắt để ý đến động tác của anh, chỉ cười híp mắt lại.

Nhưng một màn này hoàn toàn bị Chu Lăng bỏ qua, cô ngồi bên cạnh Hướng Nghị, cúi đầu mím môi.

Cha mẹ của Tiền Gia Tô? Vậy không phải là cô và dượng của Hướng Nghị sao, họ sắp quay về?.......... Cũng đúng thôi, năm hết tết đến bao giờ cũng phải về nhà mà. Vậy cô còn tiếp tục ở nơi này liệu có tiện không đây?

" Em đi đón, ngày mai em không có việc gì." Lâu lâu ba mẹ mới về nhà một lần, sự phấn khích của Tiền Gia Tô đã bay lên khóe mắt chân mày.

Hướng Nghị gật gật đầu:" Vậy để anh mua thêm chút đồ ăn, buổi tối làm
thêm mấy món ăn."

" Vâng vâng, anh nhớ làm món bánh nhân thịt, mẹ em muốn ăn bốn viên."

" Xem cháu kìa, người còn chưa về đến nhà mà đã bắt đầu gọi món ăn rồi." Bà cụ nói vậy, nhưng trênmặt lại mang theo ý cười.

Hướng Nghị cũng bật cười.

Người một nhà trò chuyện ấm áp, Chu Lăng không xen miệng vào được, ngồi một lát mà thấy lòng không yên, đứng dậy về phòng trước. Ngồi ở đầu giường thẫn thờ hồi lâu, Hướng Nghị thu dọn xong, quay trở về phòng, vẫn như cũ cầm theo thuốc và nước ấm.

Nhìn thấy dáng vẻ tâm sự chồng chất của Chu Lăng, anh ngồi xuống hỏi:" Sao vậy?"

Chu Lăng nhìn anh dò xét:" cô của anh sắp về rồi hả?"

cô biết cha mẹ Hướng Nghị đã mất, bên phía nhà mẹ không có bao nhiêu họ hàng, như vậy xem ra, người cô này, là bậc trên gần gũi với anh nhất. nói cách khác, cô vẫn phải gặp phụ huynh một lần nữa.

" Ừm, là cô ruột của anh." So với rối rắm của cô, tâm tình của Hướng Nghị dường như có phần vui vẻ, cười rằng," Hai người chắc là hợp cạ đấy, bà ấy và Tiền Hâm từ một khuôn mẫu mà khắc ra, không chỉ về ngoại hình, mà còn cả tính cách. "

" thật thế á?" Chu Lăng có chút kinh ngạc nhướng mi lên, tính cách của Ba Kim kia hóa ra là do di truyền cơ đấy.

Dường như Hướng Nghị nhìn rõ tâm tư của cô, đưa thuốc tới, nhìn cô uống, sau đó nhận lại cái ly không, giống như an ủi mà vỗ vỗ đầu cô :" Đừng lo lắng."

anh nói thì nhẹ nhàng, nhưng Chu Lăng lại không tránh khỏi căng thẳng, nguyên buổi chiều không dậy nổi tinh thần, buổi tối lúc ngủ lăn qua lăn lại, lại sinh ra cảm giác lo âu như lần đầu tiên gặp bà nội.

Thời điểm xoay người lần thứ n, Hướng Nghị vươn tay kéo người lại, ở bên tai cô hỏi bằng giọng trầm thấp:" Muốn rồi hả?"

" anh nghĩ nhiều rồi đấy " TRong bóng đêm Chu Lăng cho một ánh mắt xem thường, sau đó xoay người, quay mặt về hướng anh, vùi đầu vào ngực anh," Em không ngủ được."

Hướng Nghị vuốt vuốt tóc cô, hỏi:" trên người còn khó chịu sao?"

Chu Lăng lắc đầu:" đã ổn rồi ạ."

Chữ cuối cùng mới tuôn ra khỏi miệng, tay Hướng Nghị đã trượt vào trong chăn, vén áo cô lên, men theo vòng eo thon gọn lần mò đi đi vào," Vậy chúng ta làm chút chuyện khác chứ?"

Đàn ông ấy mà, khi mà tinh trùng xông lên não, trong đầu ngoại trừ cái này thì không còn gì khác. Chu Lăng chui ra từ trong ngực Hướng Nghị, xoay người lại, đưa lưng lại phía anh, yêu kiều chống chống cái trán, dùng âm thanh có thể so sánh được với Lâm Đại Ngọc mà nói :" Đầu hẵng còn hơi đau."

" anh xoa xoa giúp em." Hướng Nghị lấn người tới, lồng ngực dính sát vào lưng cô, một cánh tay vòng đến phía trước người ta, thẳng tiến đến hai khối mềm mại kia, đầu tiên là dùng bàn tay bao lại, sau đó từ từ thu gọn lại.

Chu Lăng dở khóc dở cười, dùng tay huých anh, vừa cười mắng:" Đầu của anh dài đến đây hả?"

" Ừm." Hướng Nghị lên tiếng mà mặt không đỏ, tim không loạn, rồi không đợi cô phản ứng, đặt cả người cô nằm thẳng ra, vùi đầu xuống.

" Ưm......" không biết có phải có chút yếu ớt vì nguyên nhân vừa sinh bệnh hay không, cơ thể dường như nhạy cảm hơn bình thường, không tới hai cái Chu Lăng đã bắt đầu thở hổn hển, nâng chân lên, gác lên người anh, khe khẽ cọ xát.

Hướng Nghị ngẩng đầu lên, bàn tay trong chăn sột sột soạt soạt lột quần áo cô, vừa nói bằng giọng trầm khàn:" Còn nói không muốn, hửm?"

Chu Lăng vươn tay ôm cổ anh, mềm mại thúc giục anh :" Nhanh lên nào."

Hướng Nghị lại cúi đầu hôn cô, nhanh chóng cởi hết quần áo của hai người, tên đã lên dây, lại cố hết sức đè xuống ham muốn lập tức tiến ngay vào trong cô , từ trên người cô gian nan nâng người dậy, vươn tay định mở ngăn kéo.

không nghĩ tới Chu Lăng lại kéo tay anh lại, nâng hai chân lên chủ động nghênh đón anh. Hướng Nghị run lên, sau khoảnh khắc yên tĩnh ngắn ngủi, bỗng dưng hiểu ra gì đó, trái tim đột nhiên nảy lên, bản năng cơ thể ưỡn một cái, cứ thế mà thuận lợi tiến vào trong cơ thể cô.

Động mấy cái liền, bỗng dưng Hướng Nghị lại dừng lại, trong bóng tối nhìn vào mắt Chu Lăng một cách chính xác.

" Đây tính là động phòng sao?" anh hỏi bằng giọng khàn khàn.

Sau vài giây Chu Lăng mới phản ứng lại, mới ý thức được câu nói không đầu không đuôi này của anh, lập tức sinh ra mấy phần xấu hổ, hung hăng cào một đường trên lưng anh.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!