Thông tin truyện

Sát Tinh Tướng Công

Tác giả:

Thể loại:

Xuyên Không

Lượt xem:

3,323

Trạng thái:

Hoàn thành

Nguồn Truyện:

Truyện 5S

REVIEW TRUYỆN SÁT TINH TƯỚNG CÔNG

Tác giả: Quất Hoàng Bảo Bảo

Thể loại: Xuyên không, cổ đại, sủng, hài, nam nữ sạch, HE

Độ dài: 4 quyển (68 chính truyện + 1 ngoại truyện)

Tình trạng: Hoàn edit

--------------------

Sở Huyền vốn là một thiếu nữ trẻ tuổi của thế kỷ hiện đại, ăn được ngủ được, sống vô cùng sung sướng khỏe mạnh. Một ngày nọ, Sở Huyền ngủ thiếp đi khi đợi mì ăn đêm, ấy thế mà lúc mở mắt nàng đã ở dưới âm tào địa phủ chỉ vì… sự nhầm lẫn nhất thời của phán quan. Lúc đó, mọi người dưới âm ty đều bận trăm công nghìn việc, không có cách nào hoàn dương cho nàng ngay được. Thế nhưng trước tài ăn vạ Chí Phèo của Sở Huyền, các phán quan bèn nảy ra một kế sách đối phó, cứ vứt quách nàng về cổ đại, coi như là đền bù một “chuyến du lịch” tạm thời.

Đáng thương cho Sở Huyền, người người xuyên không, nhà nhà xuyên không, không trở thành công chúa, tiểu thư thì cũng là con nhà quyền quý; còn nàng lại đường đường chính chính trở thành một người ăn xin xấu xí bẩn thỉu. Trên người không một xu dính túi, tiền bồi thường của phán quan lại chỉ có thể lưu hành dưới âm phủ, nàng sớm đói lả, ngất xỉu trước cửa phủ nhà người ta. Khi Sở Huyền tỉnh lại, (bỏ qua hiểu lầm ban đầu nàng suýt bị giết chết), những người làm trong phủ đối xử với nàng hết mực hiền từ, tốt bụng, hơn nữa dưới điều kiện dụ dỗ vô cùng béo bở, “tiền tiêu vặt hàng tháng hai lượng, bao ăn bao mặc bao ở”, nàng quyết định bán mình làm nha hoàn nơi này. Tuy nhiên, Sở Huyền sớm nhận ra mình đã lên nhầm thuyền giặc, những người làm trong phủ là một tổ hợp những người không bình thường, trên hết là chủ nhân của họ, Thái phó Diêm Sâm - một tên biến thái không thể biến thái hơn.

Diêm Sâm tuy mồm miệng đầy gai nhọn nhưng lại là một tuyệt thế mỹ nam, nhìn kiểu gì cũng thấy đẹp, ở gần hắn, nam nhân ghen ghét, nữ nhân tự ti. Trên gương mặt hắn luôn giữ một nụ cười mỉm dịu dàng dễ gần, thế nhưng ít ai biết được, đằng sau nụ cười đó lại là cả một quá khứ đau lòng. Nhà họ Diêm từng là một đại gia tộc có địa thế vững chắc trong triều đình, Diêm Sâm là tam thiếu gia trong nhà, vì sinh đúng ngày bảy tháng bảy mà số phận hắn luôn bị gắn với hai chữ “tai họa”. Khi Diêm gia sụp đổ, mọi tội lỗi đều đổ dồn lên đầu hắn, đổ lỗi vì hắn được sinh ra đã đem tai ương đến cho Diêm gia. Cha mẹ thân sinh ruồng bỏ, huynh đệ không quan tâm, Diêm Sâm vẫn kiên cường trưởng thành trong căn nhà gỗ tách biệt ở giữa khu rừng, nhờ có sự quan tâm của những người hầu lén nuôi nấng hắn. Trở thành đệ nhất sát thủ, đồng nghĩa với việc lòng hắn đã hoàn toàn nguội lạnh, Diêm Sâm không còn tin vào tình thân, tình yêu, cho đến khi hắn gặp nàng…

Đây là một tác phẩm tuy không quá đặc sắc nhưng nhờ có văn phong hài hước của tác giả nên vẫn có một sự hấp dẫn không hề nhẹ đối với người đọc. Toàn bộ truyện không có quá nhiều những tình tiết gay cấn, một số chi tiết liên quan đến trạch đấu không được khai thác sâu, câu chuyện giống như một dòng sông với mạch nước nhẹ nhàng êm đềm. Điểm làm độc giả ấn tượng có lẽ chính là tình yêu của Diêm Sâm dành cho Sở Huyền. Vì có quá khứ tuổi thơ thê thảm, nên khi gia đình thất lạc của Sở Huyền tìm thấy nàng, dù không muốn xa nàng nhưng hắn vẫn nhẫn tâm “đuổi” nàng đi, Diêm Sâm muốn nàng được sống trong tình yêu thương bao bọc của thân nhân. Tuy nói là cách xa nhau nhưng Diêm Sâm vẫn tìm mọi cách thầm lặng bảo vệ “nhóc con Sở Huyền”, chưa chính thức bắt đầu JQ mà đã ân cần như vậy, khỏi cần nói cũng biết cho đến lúc rước được mỹ nhân về phủ, khi “nàng đã thành một phần quan trọng nhất trong cuộc sống của hắn” rồi thì Diêm thái phó còn ngọt sủng sến súa đến nhường nào T.T <3

Trích đoạn trong truyện:

“Ta muốn nói là chúng ta không nói gì mà đã đi luôn, không đợi bọn họ liệu có được không.”

“À, chuyện này ư …” – Hắn có chút đăm chiêu thả chậm cước bộ, quay đầu lại nhìn ta

– “Ý của ngươi là muốn nói cho họ biết chuyện chúng ta cô nam quả nữ ở chung một đêm sao?”

“A … khụ khụ … ta …” Đáng chết, ta sao có thể quên mất điểm này chứ!

“Hơn nữa ngươi còn ngủ ở trên giường của ta nha.”

“Khụ khụ khụ khụ …. “ Ta lại lần nữa bị sặc nước miếng, “Thì là vậy, nhưng mà … ngài không có ngủ trên giường a!”

“Ý của ngươi là ta nên ngủ ở trên giường sao?” – Hắn bỡn cợt giương lên khóe miệng.

“Ta không có ý đó!” Thực làm người ta phát hỏa, hận không thể cho hắn một bạt tai.

“À, ngươi đang hối hận vì đã không cùng ta chen chúc nằm ở trường kỉ phải không?”

“…” Đá bay hắn luôn có vẻ thích hợp hơn.


Loading...

Danh sách chương

Bình luận truyện