Ông Xã Phải Được Dỗ Dành

Chương 7: Chương 7


trước sau

Cuối một ngày làm việc, người nhà họ Tần cùng nhau ăn cơm tối như thường lệ, cùng nói chuyện về những việc đã xảy ra trong ngày. Nhưng chủ yếu là mẹ Tần nói những chuyện lông gà vỏ tỏi bà nghe được bên ngoài. Như là bà đã tham gia một buổi tiệc từ thiện quen được một quý bà nào đó, con gáicủa bà ta thông minh tài giỏi, xinh đẹp nền nã như thế nào. Lúc này ba cha con nhà họ Tần đều im lặng cúi đầu ăn cơm, không có hứng thú nghe mẹ Tần tám chuyện. Mẹ Tần không thấy ai hưởng ứng, cũng không còn hứng thú, quay qua gắp cho Phi Phi một đũa rau.

“Mẹ, con trai cần ăn nhiều thịt.” Tần Qua nói.

“Con thì biết cái gì, trẻ con phải ăn uống đầy đủ, cân đối các chất dinh dưỡng. Sau này, con kết hôn dọn ra ngoài ở, nhớ không thể chỉ cho Phi Phi ăn thức ăn mặn.” Mẹ Tần dặn dò.

Ba Tần nghe vậy mới nhớ ra hỏi Tần Hoài “Dự án hợp tác với Ngô thị sao rồi?”

“đã ký rồi ạ, ngày mai con sẽ cho bộ phận tài vụ giải ngân lần thứ nhất.” Tần Hoài nói xong lại nhìn mẹ Tần “Mẹ có thể bắt đầu chuẩn bị hôn lễ.”

“thật hả? Vậy mẹ gọi điện cho bà Ngô để bàn bạc. Cũng không biết Ngô Đồng thích tổ chức đám cưới như thế nào?” Mẹ Tần thấy hôn lễ của con trai đã được ấn định, vô cùng kích động, hận không thể lập tức gọi điện ngay cho bà Ngô để thống nhất.

“Sao mẹ không hỏi con thích tổ chức đám cưới như thế nào?” Tần Qua nhìn mẹ mình hưng phấn, buồn cười, hỏi.

“Con cũng có ý tưởng? Vậy nói ra cho mẹ nghe xem nào?” Mẹ Tần thấy con trai cũng muốn góp ý kiến về việc tổ chức đám cưới thì vô cùng vui vẻ.

“Làm phức tạp như vậy làm gì, trực tiếp đi đăng ký kết hôn thôi cũng được mà.”

“không được!” Mẹ Tần lập tức phản đối “Kết hôn là chuyện lớn của đời người, sao chỉ đăng ký kết hôn thôi là xong.”

“Vậy mẹ muốn làm một hôn lễ thật hoành tráng, mời đến một đống những người trong giới làm ăn kinh doanh mà con không biết, để cho con giống con khỉ nhảy nhót biểu diễn trên đài. Nghĩ đến là phiền muốn chết.” Tần Qua thực sự không thích tình cảnh đó, mặt cũng nhăn lại một đống.

Mẹ Tần vẫn luôn ghi nhớ lời dặn của bác sĩ Lý, thấy mặt con trai biến sắc, cũng không dài dòng thêm, quay sang nhìn chồng và con trai thứ hai cầu cứu.

“Nếu không thích tổ chức lớn thì không tổ chức, chỉ cần hai đứa thích là được rồi.” Ba Tần nhìn ám chỉ của vợ, nói.

“Đúng rồi, còn có ý kiến của Ngô Đồng.” Mẹ Tần như nhìn thấy phao cứu sinh, nói “Đa phần phụ nữ đều mong muốn có một hôn lễ long trọng trong đời. Đúng rồi, bây giờ người ta còn hay đi du lịch trăng mật.”

“Đúng rồi, anh cả. Hay là anh và cô Ngô bàn bạc đi rồi mới quyết định.” Tần Hoài cũng khuyên.

Mà suy nghĩ của Tần Qua không đặt ở việc tổ chức hôn lễ như thế nào mà bay theo lời của mẹ mình vừa nói về du lịch trăng mật. Như là cách đây rất lâu rồi, tại vùng rừng núi sâu thẳm nào đó, cùng đồng đội ngồi tán gẫu đã trò chuyện chủ đề này.

Lúc đó bọn họ đã nói những gì? Đối với tương lai, đối với đám cưới, đối với một nửa của đời mình, mỗi người bọn họ đều có những mộng tưởng hết sức tươi đẹp. Mà bây giờ chỉ còn có một mình mình có thể thực hiện được.

“Tần Qua?” Mẹ Tần thấy con trai không biết đang suy nghĩ gì mà nét mặt hiện lên sự khổ sở, cẩn thận kêu lên.

Tần Qua bỗng nhiên giật mình, thấy vẻ mặt thấp thỏm của mẹ, nét mặt của cha và em trai cũng vô cùng lo lắng, trong lòng cảm thấy mệt mỏi. Lại như vậy nữa rồi, hễ thấy tâm tình của anh có chút biến đổi, thái độ của mọi người với anh trở nên vô cùng cẩn thận, giống như bản thân anh là một món đồ chơi bằng thủy tinh, vô ý đụng phải là vỡ nát. Nhưng bọn họ càng như vậy, tâm tình của anh lại càng ức chế, bọn họ lại càng lo lắng. thật giống như là một vòng tuần hoàn ác tính.

“Ngày mai con đi tìm Ngô Đồng bàn bạc.”

“A?” Mẹ Tần như không thể tin được.

“Có gì không ổn sao mẹ?”

“không có, không có. đi bàn bạc đi, bàn bạc kĩ một chút, mẹ đều nghe theo ý kiến của các con.” Mẹ Tần vui vẻ đến nỗi nói không rõ lời.

Tần Qua bất đắc dĩ lắc đầu, cúi xuống tiếp tục ăn cơm, làm như không thấy ba người đang hưng phấn trao đổi ánh mắt.

Thế là khi Ngô Đồng từ bệnh viện trở về thì nhận được tin nhắn của Tần Qua.

(10 giờ sáng ngày mai chúng ta hẹn gặp đi. Địa điểm do cô chọn.)

Ngô Đồng nhìn xung quanh, thấy bên cạnh bệnh viện có một cửa hàng bách hóa tổng hợp, thế là trả lời.

(Quảng trường Cầu Vồng, quán cà phê lầu ba)

Nhận được tin nhắn xác nhận, Ngô Đồng bỏ điện thoại vào túi xách, xoay người đi đến trạm xe lửa gần đó.

Ngày thứ hai.

Vì đi gặp chồng chưa cưới, Ngô Đồng cũng trang điểm một chút, mặc bộ quần áo đơn giản, cột tóc kiểu đuôi ngựa, làm cả người cô tươi tắn hơn. (Nguyên tác là cá bán hoàn tử đầu, không biết là kiểu tóc gì, ai biết chỉ mình với)

Ngô Đồng đến quảng trường Cầu Vồng lúc 9 giờ 50, đang định đi vào thì chợt nghe một giọng phụ nữ hét to “Cướp, cướp”

Ngô Đồng quay sang nhìn về phía phát ra âm thanh, thì thấy cách đó không xa có một gã thanh niên đixe máy, đang giằng chiếc túi xách của một phụ nữ. Mặc dù Ngô Đồng đang đứng ở phía sau hàng cây xanh, nhưng vẫn tự động lùi ra sau một bước.

Khi tên cướp giật sắp sửa bỏ chạy trước mắt bao người, thì một bóng người vọt qua hàng cây ven đường, đứng cách chiếc xe máy khoảng 2m, bay người lên đạp một cú vào tên cướp giật. Chỉ nghe rầm một tiếng, cả xe và tên cướp giật đều ngã lăn trên mặt đất, người đàn ông xông đến, một chân giẫm lên ngực tên cướp làm hắn kêu oai oái, ngồi xổm xuống xốc áo tên cướp lên, nói “Tao rất thích gặp những thằng như mày, đánh mày còn sướng hơn là đánh bao cát.”

Người phụ nữ bị cướp giật đã đuổi theo đến nơi, cầm lấy túi xách, luôn miệng cám ơn người đàn ông. Người đàn ông thấy bảo vệ đã đến áp giải tên cướp giật, không để ý đến tiếng vỗ tay xung quanh mình, quay người định đi vào cửa hàng bách hóa tổng hợp thì nhìn thấy Ngô Đồng đứng lẫn trong đám đông. Ngô Đồng chớp chớp mắt, nhìn Tần Qua cười.

Vì cừa hàng mới mở cửa kinh doanh nên trong quán cà phê chưa có đông khách. Hai người chọn mộtchỗ tương đối yên tĩnh ngồi xuống, chờ nhân viên phục vụ đưa cà phê và nước suối đến, hai người nhìn nhau có chút lúng túng.

“Vừa rồi có làm cô sợ không?”

“A?” Ngô Đồng uống một ngụm cà phê, rồi mới đáp lại “Tôi không sợ, nhưng cũng hơi ngạc nhiên, không ngờ anh có bản lĩnh như vậy.”

“Bác sĩ Lý không nói với cô tôi xuất thân từ bộ đội đặc chủng sao?” Tần Qua khó hiểu hỏi.

“Tôi có nghe rồi, nhưng nghe là một chuyện, thấy tận mắt là một chuyện khác.” Ngô Đồng thấy Tần Qua uống một ngụm nước suối liền tìm một chủ đề nhẹ nhàng nói “anh không thích uống cà phê hả?”

Tần Qua nhìn ly nước suối trong tay mình, sau đó nhìn Ngô Đồng cười giải thích “không phải là khôngthích uống mà là tôi không uống được. Cà phê dễ làm người ta hưng phấn mà tôi thì dễ nóng nảy.”

“….” Vì cái gì mà người này lúc nào cũng nhắc mình rằng anh ta là người bị bệnh.

“Nhưng cô cũng đừng lo lắng, tôi vừa mới được phát tiết, tâm tình tôi hiện rất tốt, sẽ không dễ dàng phát bệnh.”

“….” Ngô Đồng không thoải mái trong lòng, ngẩng đầu hỏi “anh đây là … đang dọa tôi sao?”

“cô bị tôi dọa sợ sao?” Tần Qua không phủ nhận, nở nụ cười thật muốn ăn đòn.

“Tần Đại thiếu gia, chú Hai tôi đã kí hợp đồng với Tần thị, chúng ta liên hôn thương mại là chuyện tất yếu, tôi không biết anh làm như vậy để làm gì.” Ngô Đồng nghi ngờ nói “anh hù dọa tôi … Vì sao? anhmuốn tôi từ hôn?”

“Dĩ nhiên không phải.” Tần Qua lắc đầu “Mà ngược lại, vì chúng ta sẽ kết hôn, nên tôi phải nói rõ điều này với cô. Cơ hội để cô từ hôn là khi cô đi gặp bác sĩ Lý, nhưng cô đã hiểu rõ bệnh tình của tôi, nhưng vẫn giữ nguyên ý định gả cho tôi, như vậy cô phải chấp nhận toàn bộ con người của tôi.”

“Tôi hiểu.” Hai người nhìn nhau một lát, Ngô Đồng nói.

Dường như Tần Qua rất hài lòng với câu trả lời của Ngô Đồng, thân thể thả lỏng lại, cầm ly nước lên, khóe miệng còn hiện lên ý cười nhàn nhạt.

“Vậy … Tôi có thể hỏi anh một chuyện không?”

“cô nói đi.”

“anh … thời điểm cảm xúc nóng nảy có đánh người khác không?” Ngô Đồng cẩn thận hỏi.

“cô đang lo lắng vấn đề bạo lực gia đình sao?” Tần Qua có chút nghiền ngẫm cười “Nếu như tôi nói sẽ…. cô có từ hôn không?”

“sẽ không.” Sắc mặt Ngô Đồng có chút tái đi, nhưng vẫn lắc đầu.

“Quả nhiên, sức mạnh của đồng tiền là không thể coi nhẹ.” Tần Qua cười ha ha.

Ngô Đồng cũng không muốn giải thích với Tần Qua, đây là sự lựa chọn của bản thân mình, như vậy bất kể như thế nào, cũng nên thử tiến về phía trước.

“Trước đây cô đã từng yêu đương chưa?”

Ngô Đồng đang trầm tư thì đột nhiên nghe tiếng Tần Qua hỏi, cô hơi ngơ ngác ngẩng đầu nhìn, lập tức nhướng mày hỏi lại “Bây giờ anh mới hỏi cái này có phải là hơi trễ rồi không?”

“Đừng hiểu lầm. Tôi cũng không có hứng thú tìm hiểu tình sử của cô. Có lẽ sau này cô cũng không có cơ hỏi trải nghiệm sự tốt đẹp của tình yêu nên tôi hi vọng cô đã từng yêu rồi.” Tần Qua nói “Nhưng mà … Dục vọng khống chế của tôi tương đối mạnh … Hơn nữa trong chuyện tình cảm tôi có tính sạch sẽ. Đúng rồi, bác sĩ Lý có nói cho cô biết dục vọng khống chế của tôi biểu hiện ở khía cạnh nào không?”

“không có.” Nhớ lại lời bác sĩ Lý đã nói, Ngô Đồng không muốn thừa nhận bản thân mình đã biết.

“không sao, tôi có thể nói lại cho cô biết.” Tần Qua cười mờ ám, nói ‘Dục vọng khống chế của tôi biểu hiện ở mặt tình dục.”

Mặt Ngô Đồng lập tức ửng đỏ “anh yên tâm, chúng ta là liên hôn thương mại, tôi sẽ không để ý nếu anhở bên ngoài có ….”

“Nghe tôi nói hết đã” Tần Qua mất hứng, ngắt lời Ngô Đồng “Tôi đã từng là một quân nhân, là mộtquân nhân, trung thành với Tổ quốc, hết lòng với người nhà, ngoại trừ vợ, tôi sẽ không chạm vào người phụ nữ khác.”

“Tôi đã biết rồi” Ngô Đồng không tự nhiên nói.

“cô đã biết cái gì?” Tần Qua nhìn vẻ mặt của cô vợ nhỏ tương lai của mình từ từ đỏ bừng, không nhịn được nói đùa “Có phải cô nghĩ chuyện không trong sáng gì không, làm sao mà mặt đỏ hết rồi kìa.”

“Tôi không có …” Ngô Đồng xấu hổ, trừng mắt nhìn Tần Qua.

“Được, cô không có … Tôi có là được rồi.” Tần Qua thấy Ngô Đồng trừng mắt với mình, bất đắc dĩ nhún vai “Đàn ông vốn là loài động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới, huống hồ tôi còn bị bệnh.”

“Liên quan đến chuyện này …” Ngô Đồng cắn răng, chần chừ một lúc mới nói “Chúng ta dù sao cũng chưa có tình cảm gì, cho nên tôi hi vọng … Kết hôn xong, anh có thể cho tôi thêm một chút thời gian không?”

“Thời gian? Để bồi dưỡng tình cảm?”

Ngô Đồng gật đầu thừa nhận.

“Bây giờ cô hôn tôi một cái.” Tần Qua chỉ khóe miệng mình, cười hư hỏng “không phải muốn bồi dưỡng tình cảm sao? Chúng ta là vợ chồng chưa cưới, vậy bắt đầu từ hôn trước.”

sự tình sao lại biến thành thế này? Ngô Đồng cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng cũng không có cách nào phản bác.

“Xem ra … cô cũng không phải thực sự muốn cùng tôi bồi dưỡng tình cảm nha.” Thấy Ngô Đồng chậm chạp không phản ứng, Tần Qua nhíu mày nói “Vốn dĩ, chuyện quan hệ nam nữ, làm vài lần thì tốt rồi.”

Ngô Đồng thấy Tần Qua nói xong thì đứng lên như muốn rời đi, cũng sốt ruột đứng lên kêu nhỏ “Đợi một chút.”

Tần Qua chỉ dự định đi toilet, thấy thế thì dừng lại, nhìn Ngô Đồn khó hiểu. Chỉ thấy Ngô Đồng tựa như làm một quyết tâm lớn, rời ghế ngồi, bước từng bước một đến trước mặt Tần Qua, dưới ánh mắt nghi ngờ của anh, nhón chân hôn lên.

Cảm xúc ấm áp, mềm mại từ bờ môi truyền đến, ánh mắt hài hước của Tần Qua ngay lập tức dấy lên một ngọn lửa. anh dùng tay ôm đầu Ngô Đồng đang muốn rút lui, hé môi gặm xuống.

Ngô Đồng hừ nhẹ một tiếng, giãy dụa muốn thoát ra nhưng không thể lay động được cánh tay rắn chắc của Tần Qua. Đợi đến khi đầu lưỡi Tần Qua liếm qua khóe môi Ngô Đồng, nghe được mùi vị máu quen thuộc, ánh mắt đen thẫm lại, cảm xúc xao động vừa mới áp chế được lại muốn xông ra.

Ngô Đồng che khóe miệng bị thương, lùi lại hai bước, mới mở đôi mắt to lúc này tràn ngập sương mù trừng mắt nhìn người đàn ông đối diện.

“A…” Tần Qua nhìn dáng vẻ cô vợ nhỏ nhà mình nhịn không được cười nói “Khi tôi cắn cô, cô cũng có thể cắn lại tôi mà.”

“anh …” Ban đầu Ngô Đồng muốn mắng người đàn ông không biết xấu hổ, nhưng đây lại là chồng mình hôn mình, dù mới là chồng tương lai, dùng từ đó là không thích hợp đi.

“Hôn nhập tâm quá, thiếu chút nữa quên nói chuyện chính sự.” Tần Qua hỏi “cô muốn tổ chức hôn lễ như thế nao?”

“Tôi không có ý kiến gì.” Từ khi biết mình phải liên hôn thương mại, Ngô Đồng không có tâm tình chờ mong đối với hôn lễ của mình.

“Vậy … Chúng ta không tổ chức đám cưới, sau khi đi đăng ký kết hôn xong, chúng ta đi tuần trăng mật du lịch, được không?” Tần Qua đề nghị.

“Được.” Kỳ thật Ngô Đồng muốn nói tuần trăng mật cũng không cần đi đâu.

“Mẹ tôi nói mỗi người phụ nữ đều hy vọng có một hôn lễ trọng thể, xem ra vợ của tôi không giống người thường.” Tần Qua thấy Ngô Đồng nhanh chóng đồng ý với ý kiến của mình thì rất vui vẻ.

“anh còn chuyện gì nữa không? Nếu không thì tôi đi về trước đây.” Ngô Đồng cầm túi xách hỏi.

“Còn chuyện cuối cùng, cô nghĩ khi nào đi đăng ký kết hôn thì được?”

Ngô Đồng suy nghĩ một chút, hôm nay là Thứ Bảy, chiều mai Tiểu Nguyên làm phẫu thuật, như vậy thìlúc nào đăng ký kết hôn cũng được.

“Lúc nào anh cảm thấy được thì báo cho tôi biết. Chỉ là nếu đi du lịch trăng mật thì khoảng một tháng sau tôi mới có thời gian, thật ra không đi du lịch trăng mật ….”

“Sao có thể không đi du lịch trăng mật? Tôi rất là mong chờ đấy.” Tần Qua xích lại gần Ngô Đồng nóinhỏ “Vậy tôi sẽ chọn một ngày tốt để chúng ta đi đăng ký kết hôn. thật hi vọng có thể sớm kết hôn mộtchút, sớm một chút…được ngủ.”

“Hẹn gặp lại!” Ngô Đồng cảm thấy mình không đi nhanh rất có thể sẽ ra tay đánh người.

Tần Qua nhìn Ngô Đồng tức đến mức giậm chân rời đi, cười nghiêng ngả.
Loading...

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!