Ông Xã Phải Được Dỗ Dành

Chương 66: Chương 66


trước sau

Loading...
Gần Tết rồi mà còn gặp phải bọn cướp làm mọi người rất lo lắng, thấy bọn cướp đã bị khống chế, mỗi hành khách trên xe đều chạy xuống đạp cho bọn chúng một cú phát tiết sự tức giận, nhưng cũng khônglàm hành động gì quá khích. không thì cảnh sát chưa đến mà mấy tên cướp chắc cũng mất mạng.

Tài xế xe buýt đã báo cảnh sát, thấy Tần Qua vừa cứu mình đang đứng bên ngoài cùng vợ con liền kích động chạy đến “Người anh em, cậu dũng cảm quá, may mà có cậu. không thì mọi người đều ăn tết không vui rồi.”

“anh báo cảnh sát chưa?” Tần Qua hỏi.

“Tôi báo rồi, nhưng mà chờ cảnh sát đến chắc phải mất một lúc nữa.” Tài xế xe buýt nói.

Tần Qua nhíu mày nhìn đám người đang lộn xộn trước mặt, nhíu mày hỏi “Vậy là phải chờ cảnh sát đến nữa?”

“Vâng, đúng vậy, cảnh sát nói chúng ta ở tại chỗ này chờ họ đến.”

Tần Qua đưa tay nhìn đồng hồ, tám giờ xuất phát, đến đây là mười rưỡi, gặp phải chuyện này nữa nên đã mười một giờ rồi. Buổi chiều anh và bà xã phải quay về, còn phải đến đồn công an làm việc nữa, vậy chắc là không kịp rồi.

“Bác tài, từ đây đến nghĩa trang liệt sĩ còn xa không?” Tần Qua hỏi.

“Nghĩa trang liệt sĩ?” Tài xế xe buýt sửng sốt một chút rồi nói “Trách không được cậu lại có võ nghệ tốt như vậy, thì ra cậu là bộ đội hả.”

Tần Qua nhẹ gật đầu.

“không xa lắm, ở ngay phía trước, đi xe mất chừng mười phút.”

“Vậy thì đi bộ phải mất ba mươi phút.” Tần Qua nói xong thì nhìn thoáng qua Ngô Đồng và Phi Phi, như muốn hỏi ý kiến.

Ngô Đồng mỉm cười lại với anh, nắm tay Phi Phi, dường như chỉ cần Tần Qua nói đi thì cô và Phi Phi sẽluôn theo sát anh.

“Cậu đi thăm đồng đội phải không.” Tài xế xe buýt cảm thán “Tôi chạy xe trên tuyến này lâu rồi, đã gặp không ít người như cậu đến thăm viếng đồng đội.”

“Bây giờ là thời đại hòa bình rồi, nào có bao nhiêu người còn nhớ những người lính đã bỏ mình nằm nơi biên giới này, cũng chỉ có những đồng đội như cậu và người nhà của họ là còn nhớ thôi.”

“Tôi nhiều chuyện rồi, chỉ là chút cảm khái mà thôi. Nếu gia đình cậu muốn đến nghĩa trang liệt sĩ, vậy để tôi lấy xe chở cậu đi.”

Tần Qua không nghĩ tài xế xe buýt sẽ nói như vậy, ánh mắt nhìn ông ta cũng ôn hòa hơn nhiều “khônglàm phiền bác, trên xe còn hành lý và hành khách khác nữa, lái đi cũng không tốt.”

“không sao đâu, cậu vừa mới cứu mọi người xong, mọi người sẽ không ngại đâu.”

Tần Qua thực sự không muốn tài xế xe buýt bỏ lại hành khách ở chỗ này rồi mang xe chở đầy hành lý mang gia đình anh đi thăm viếng đồng đội. anh nhìn quanh một chút thì thấy xa xa có một chiếc xe tải nhỏ, biết là xe của bọn cướp nên đề nghị “Tôi tính thế này, tôi sẽ lái chiếc xe của bọn cướp đi, bác và mọi người ở lại đây chờ cảnh sát, chúng tôi sẽ quay lại rất nhanh.”

Tần Qua từ xe buýt lấy đồ cúng viếng xuống, cùng bà xã và con trai leo lên xe của bọ cướp, một đường thẳng tiến đến nghĩa trang liệt sĩ.

Khi xe đến cổng nghĩa trang, Tần Qua dừng xe lại. Dù bên trong có thể đi xe vào nhưng anh khôngmuốn.

Ngô Đồng nhìn cánh cổng sắt đã rỉ sét, từ những dấu vết có thể nhìn ra nghĩa trang này đã có từ rất lâu rồi.

“Cách nghĩa trang này mười cây số chính là đường biên giới quốc gia.” Tần Qua bỗng nhiên nói.

“Đường biên giới quốc gia là gì ba?” Phi Phi hỏi.

“Chính là cái cổng của đất nước chúng ta, không để cho người khác tùy tiện ra vào.” Ngô Đồng giải thích.

“Dạ.” Phi Phi cái hiểu cái không.

một nhà ba người nắm tay, chậm rãi đi vào nghĩa trang, từng hàng bia mộ lạnh lẽo sắp theo thứ tự, rộng lớn đến không nhìn thấy đâu là điểm cuối. Ngô Đồng không thể tưởng tượng được nơi này đã chôn cất bao nhiêu người lính đã hi sinh cho tổ quốc.

“Lúc trước, bọn anh đã thống nhất, nếu như hi sinh thì sẽ chôn cất tại đây, tiếp tục bảo vệ mảnh đất biên giới này.”

“Vậy còn bây giờ?” Ngô Đồng bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi, dừng bước lại hỏi anh, chờ đợi câu trả lời của Tần Qua.

“Ba ơi, hi sinh có nghĩa là gì. Ba phải ở lại đây không trở về với mẹ và con sao?” Phi Phi cũng ngẩng đầu hỏi ba mình.

Tần Qua nhìn chăm chú vào mắt Ngô Đồng, sau đó ngồi xuống bế Phi Phi lên, nói “Ba làm sao mà bỏ mẹ và con được.”

Lúc này Ngô Đồng mới cười nhẹ, cầm túi tiếp tục đi sau lưng người đàn ông.

Cuối cùng … Tần Qua đứng trước một hàng bia mộ, Ngô Đồng im lặng đứng bên quan sát, bốn tấm bia mộ đứng thành hàng, in tấm hình nửa người và tên người nằm dưới, năm sinh và năm mất.

Tên khác nhau, khuôn mặt khác nhau, ngày sinh khác nhau nhưng cùng hi sinh một ngày.

Trong khuôn viên nghĩa trang rất yên tĩnh, trừ tiếng gió rít lên thì không còn âm thanh nào khác.

“Ba ơi, những người trong tấm hình này là ai ạ?” Phi Phi chỉ vào những bức ảnh trên bia mộ hỏi.

Phi Phi lên tiếng phá vỡ sự im lặng, kéo Tần Qua ra khỏi dòng hồi ức. Mắt anh hơi đỏ lên, anh để Phi Phi xuống, dẫn Phi Phi đi từ bên phải qua, giới thiệu tỉ mỉ.

“Đây là đội trưởng của ba, một chú có giọng nói rất lớn, từ xưa thành tích học tập đã không tốt nhưng lại thích nói chuyện văn chương, rõ ràng mắt không bị cận lại thích đeo kính.” Tần Qua từ hồi ức nhớ lại “Nhìn chú ấy rất nhã nhặn nhưng đánh nhau thì là số một.”

Phi Phi nhìn trong ảnh là một người thanh niên lạ mặt với nụ cười cởi mở, hiểu được ba muốn giới thiệu bé cho đồng đội của ba biết mặt, vì vậy ngoan ngoãn nói với tấm ánh chụp “Chào chú ạ, con là Phi Phi.”

Tần Qua cũng không nghĩ Phi Phi sẽ chào hỏi đồng đội của anh, anh hơi giật mình, trong lòng vô cùng xúc động, nói bổ sung “Chú ấy tên là Thiệu Binh.”

“Con chào chú Thiệu Binh, con là Phi Phi.” Phi Phi giới thiệu lại một lần nữa.

Tần Qua mang Phi Phi đến bia mộ tiếp theo.

“Đây là đồng đội của ba, một chú đặc biệt thích làm điệu. Khi không đi làm nhiệm vụ thì lúc nào cũng xịt nước hoa trên người. Bọn ba vẫn hay cười nhạo chú ấy nhưng chú ấy bắn súng rất cừ, là một tay bắn tỉa số một ở đại đội ba.”

“Ba, chú ấy tên là gì?”

“Lưu Đại Tráng.” một cái tên không xứng với ngoại hình một chút nào, một cái tên rất quê mùa, thường bị đồng đội lấy ra chòng ghẹo

“Con chào chú Đại Tráng, con là Phi Phi.” Phi Phi chân thành nói.

Tần Qua xoa xoa đầu Phi Phi, lại qua bia mộ tiếp theo.

“Chú này có rất nhiều mưu mẹo. Chú ấy rất thích vào núi chơi, vì khi chú ấy vào đó, mọi người đều không thể tìm ra chú ấy.” Tần Qua cười nói “Có lần còn trốn vào trong hang ở cùng với rắn cả mộtđêm.”

Ngô Đồng biết, đây chắc chắn là người có biệt danh Hói Đầu có ý định muốn dẫn vợ mình đi xem rắn.

“Rắn không phải là rất nguy hiểm sao ba?” Phi Phi hỏi.

“Chú Hói Đầu của con không sợ rắn.” Tần Qua cười nói.

“A, con chào chú Hói Đầu, con tên là Phi Phi.”

Tần Qua nhìn tấm ảnh của Hói Đầu, bên tai dường như lại vang lên tiếng chửi đổng của cậu ta.

(Mẹ nó, cậu đúng là đồ cầm thú, người khác cậu đều giới thiệu tên tuổi đàng hoàng, sao đến tôi thì lại giới thiệu biệt danh.)

“Tên của chú ấy là Lý Hạo.” Tần Qua bổ sung.

“A, chào chú Lý Hạo, con là Phi Phi.” Phi Phi lễ phép nói lần nữa.

Cái cuối cùng, Ngô Đồng nhìn tấm ảnh trên bia mộ, một người thanh niên thanh tú, trẻ tuổi, có đôi mắt rất giống mắt của Phi Phi, đây là …

“Ba, chú này là ai ạ?” Phi Phi thấy một lúc lâu mà ba không nói gì, thế là hỏi.

không biết vì sao, khi Ngô Đồng nghe được câu hỏi này, hai dòng lệ không khống chế được mà trào ra, lăn xuống má, cô che miệng, yên lặng lui xuống một chút không muốn quấy rầy hai cha con.

“Chú ấy tên là Lâm Thiên Thành, là ba ruột của con.” Tần Qua nói.

“Ba con?” Phi Phi nhìn tấm ảnh, quay đầu nhìn Tần Qua, cuối cùng hỏi “Là ba trước đây của con sao?”

Ngô Đồng giật mình nhìn Phi Phi, thì ra Phi Phi còn nhớ.

“Phi Phi còn nhớ sao?” Tần Qua cũng giật mình.

Phi Phi lắc đầu, nói “Mẹ nói con có ba ruột, nhưng con chưa bao giờ thấy, là chú này sao ba?”

Ngô Đồng chưa bao giờ nói với bé điều này, như vậy mẹ trong lời của Phi Phi nhất định là mẹ ruột của bé.

“Con đã gặp rồi, tất cả những chú ở đây con đều đã gặp rồi.” Tần Qua nói “Khi con được một tuổi, chúng ta đã đến thăm con.”

“Con không nhớ rõ.” Phi Phi ngơ ngác nhìn Tần Qua, đúng là bé không thể nhớ được.

“không sao đâu con.” Tần Qua xoa đầu Phi Phi.

Phi Phi chớp chớp mắt, nhìn ba mình đang ưu thương, suy nghĩ một lúc rồi nghiêm túc nói “Ba ơi, sau này con sẽ nhớ, con sẽ không quên đâu.”

“Được.” Tần Qua vui mừng nói.

“Ba, ba của con là người hạng gì?” Lời nói của Phi Phi có chút khó hiểu nhưng Tần Qua và Ngô Đồng đều hiểu ý của bé.

“Ba của con là người nhỏ nhất trong tiểu đội năm người chúng ta nhưng lại là người thông minh nhất. Ba con rất giỏi về máy tính, khi diễn tập có thể trực tiếp xông vào cướp bộ chỉ huy của đối phương. Ba con cũng rất thích chơi rubic, mỗi lần không có việc gì làm đều lấy ra chơi, rất giống con.”

Phi Phi nghe xong lời kể của ba, liền đem balô nhỏ sau lưng bỏ xuống, lấy một khối rubic cấp ba ra, đặt trước mộ.

Phi Phi nhìn người trong hình có đôi mắt giống mình như đúc, nói “Ba, Phi Phi cũng rất thích chơi rubic, đây là khối rubic con thích nhất, con tặng cho ba.”

“Ba ơi, con và mẹ đều rất nhớ ba.”

Ngô Đồng đứng sau lưng hai cha con, khóc một lúc lâu mới nhớ mình đem đồ cúng viếng đến mà chưa đặt lên, thế là đem hoa cúc để từng bó từng bó trước mỗi bia mộ.

Phi Phi nhìn thấy cũng chạy đến hỗ trợ, đem bó hoa cúc cuối cùng chính tay mình đặt lên mộ ba ruột của mình.

Tần Qua còn mang theo năm chai bia, năm bao thuốc.

Ngô Đồng yên lặng sắp xếp xong, nắm tay Phi Phi đứng sau lưng Tần Qua một đoạn, không nói lời nào, chỉ an tĩnh đứng chờ, chờ Tần Qua và đồng đội tâm sự với nhau xong.

Dường như đã qua thật lâu, lâu đến mức Ngô Đồng cảm thấy chân hơi tê, tay và mặt Phi Phi đều bị lạnh đỏ bừng, Tần Qua mới nhúc nhích.

Tần Qua mở từng chai bia ra, vẩy vẩy trước từng ngôi mộ, còn chai cuối cùng mới tự mình uống.

“Các cậu thấy không? Vợ tớ với con trai.” Tần Qua cười nói “Các cậu rất hâm mộ đi, lúc trước các cậu suốt ngày la hét muốn về nhà cưới vợ, bây giờ tớ đã làm được.”

“Còn có, tớ cũng thực hiện được tuần du lịch trăng mật, lãng mạn của lính đặc chủng. Ngoại trừ cái của Hói Đầu đề cử, những cái còn lại khá hay. nói đến đây tớ phải mắng cậu đó, tên Hói Đầu này, đúng là cái chủ ý ngu ngốc của cậu dọa vợ tớ suýt chút nữa muốn ly hôn với tớ. Nếu cậu mà xuất hiện trước mặt tớ, nhất định tớ sẽ đánh cậu không nhận ra phương hướng luôn.” Tần Qua chỉ vào ảnh của Hói Đầu, mắng.

“Cậu như vậy thì làm sao mà cưới được vợ? Cậu không phải đã nói nhất định sẽ dẫn vợ mình đi hay sao?” một người đàn ông cao lớn hơn một mét tám, ngồi xổm trước mộ ôm chai bia khóc như một đứa trẻ.

“Các cậu, cả một đám không biết giữ lời này, không phải đã nói sẽ xin về làm cùng một chỗ, sau đó cùng xin nghỉ phép đi xem mắt sao?” Tần Qua vừa khóc vừa cười, nói “Sao cuối cùng chỉ có một mình tớ trở về? Nhiều chuyện như vậy, sao lại để có một mình tớ làm?”



“Các cậu không phải rất đắc ý sao? Cả ngày vênh váo ra vẻ thiên hạ không làm gì được ông đây sao, con mẹ nó sao cuối cùng lại nằm hết ở nơi này?”

“Các cậu cười cái gì mà cười!” Tần Qua chỉ vào ảnh, mắng “Các cậu có phải rất đắc ý không, biết là ông đây không tranh nổi với các cậu xuống đó hả?”

“Ông đây cóc quan tâm đâu, hiện giờ ông đã có bà xã, có con trai, có nhà, ông mới không chịu xuống đó làm bạn với các cậu đâu.”

Tâm sự nặng nề, bi thương ập tới, Ngô Đồng ngồi xổm xuống, ôm Phi Phi yên lặng rơi lệ, nhưng côcũng không tiến lên an ủi anh. Ba năm rồi, anh có quá nhiều điều muốn nói, muốn thổ lộ cùng với những đồng đội của anh.

“Mẹ.” Phi Phi nhỏ giọng kêu, nhẹ nhàng vỗ lưng cho Ngô Đồng.

Lại qua một lúc lâu, cảm xúc của Tần Qua dần lắng lại, anh đem các bao thuốc mở ra, mỗi bao rút mộtđiếu, đốt lên để trước mộ từng người “Biết các cậu thích hút thuốc, tớ đốt giùm các cậu, thuốc lá này mùi vị cũng khá lắm, mới ra, chắc các cậu chưa từng được hút đâu.”

“Ọe …” Rất mẫn cảm với mùi khói thuốc, Ngô Đồng hơi buồn nôn, che miệng lại, sắc mặt trắng bệch.

“Mẹ ơi?” Phi Phi lo lắng nhìn Ngô Đồng.

“Mẹ không sao, mẹ uống chút nước thì được rồi.” Ngô Đồng cẩn thận nhìn Tần Qua, thấy anh khôngphát hiện tình huống bên này nên nhỏ giọng nói.

Phi Phi lấy trong túi xách một bình giữ nhiệt, ngoan ngoãn đưa cho Ngô Đồng. Ngô Đồng cười nhẹ, ôm Phi Phi vào lòng, đi lại chỗ bậc thang tiếp tục ngồi chờ Tần Qua.

….

“Vợ tớ vừa xinh đẹp, lại hiền lành, dịu ngoan, còn làm việc rất giỏi, nhưng mà cô ấy không thích tớ hút thuốc cho nên tớ phải cai thuốc thôi.” Tần Đại thiếu đã khóc, đã mắng, cuối cùng thì lấy bà xã ra khoe với các đồng đội. “Tớ phải về đây không thì bà xã đang sốt ruột chờ. Sau này tớ sẽ đến thăm các cậu nữa.”

Tần Qua đứng lên, nhìn hàng bia mộ một lần nữa, rồi xoay người liền thấy Ngô Đồng và Phi Phi đangngồi chờ.

“không phải anh nói hai mẹ con lên xe ngồi chờ sao.” Tần Qua đau lòng nói.

“Em muốn khi anh quay người lại liền có thể thấy em và con ngay.” Ngô Đồng nói.

“Chúng ta về thôi.” Tần Qua cầm hai bàn tay lạnh buốt của bà xã, trong lòng tràn đầy cảm động.

Dường như anh đã để lại những tâm sự nặng nề và đau thương lại sau lưng, khi rời nghĩa trang, tâm trạng của anh thanh thản hơn rất nhiều.

Tần Qua lái xe ô tô của bọn cướp về lại chỗ đậu xe buýt, cảnh sát hình như cũng vừa mới đến, năm tên cướp đã bị còng lại nhưng chưa bị áp giải lên xe.

“Ọe …” Nãy giờ vất vả kìm nén, Ngô Đồng dựa vào xe nôn khan không ngừng.

“Mẹ ơi, mẹ ơi.” Phi Phi lo lắng kêu.

“Em sao vậy?” Tần Qua cũng lo lắng lại gần, nhưng khi Tần Qua vừa đến gần thì Ngô Đồng còn nôn nhiều hơn.

“Có phải trên người anh có mùi khói thuốc không?” Tần Qua vừa nhớ lại lời Tiểu Nguyên đã nói, Ngô Đồng ngửi thấy mùi khói thuốc sẽ buồn nôn.

Tần Qua lập tức cởi áo khoác, ném xuống đất rồi mới dám đến gần Ngô Đồng.

“Ọe … anh đừng cởi áo, thời tiết lạnh như vậy coi chừng anh bị bệnh bây giờ.” Ngô Đồng mặt tái nhợt nhưng nghiêm giọng nói.

“anh không lạnh, là anh không tốt, anh không nhớ em nhạy cảm với khói thuốc.” Trời rất lạnh, trong xe mở điều hòa nên kín gió, trên người anh đầy mùi thuốc lá, chắc bà xã anh nãy giờ chịu đựng thật khó chịu.

“Là do em yếu ớt quá, mặc dù em mẫn cảm với khói thuốc nhưng phản ứng lớn như vậy cũng thật lạ.” Ngô Đồng cũng thấy kỳ quái.

“Đồng chí, đồng chí, chính là anh bộ đội này đã khống chế bọn cướp.” Tài xế xe buýt dẫn đồng chí cảnh sát đi về hướng Tần Qua.

Sau đó là việc hỏi lại tình huống, tất cả mọi người lại lên xe buýt, quay lại đồn công an thành phố W làm tường trình.

Thực ra mọi chuyện cũng đã rất rõ ràng, mọi người đi về đồn công an, chủ yếu là để nhận lại tài sản đãbị cướp đi. Lúc bọn cướp lấy tài sản, cũng đâu ghi sổ sách, chỉ có thể dựa vào lời khai của người bị hại khai báo với đồng chí cảnh sát, căn cứ vào đó các anh cảnh sát mời trả lại tài sản.

Sau một hồi làm việc, ba người về lại khách sạn thì đã khuya, sáng sớm hôm sau bay trở lại Đế Đô đón Tết.

Tất nhiên là người nhà họ Tần biết chuyện Tần Qua sẽ đi đâu, trong lòng vừa lo lắng vừa chờ mong. Bác sĩ Lý Vân Cảnh đã nói, nếu lần này Tần Qua trở về mà cảm xúc vẫn bình thường, thì đó là dấu hiệu cho thấy anh đã hoàn toàn khỏi bệnh.

Cho nên ngày ba mươi Tết này, khi Tần Qua tràn đầy vui mừng bước xuống xe Jeep, mẹ Tần chờ đã lâu mới thấy con trai không có gì bất thường, kích động ôm lấy Tần Qua, quá vui mừng mà khóc.

Ba Tần và Tần Hoài cũng vô cùng xúc động đứng đằng sau.

Tiểu Nguyên vừa xuống xe thấy cảnh này thì vô cùng kinh hãi, vụng trộm trốn sau lưng Ngô Đồng nóinhỏ “Chị, bình thường chị và anh rể không về nhà hay sao? Nhìn mẹ chồng chị xúc động đến nhường nào kìa.”

“Em đừng có nói mò.” Ngô Đồng ghét bỏ nói.

Tiểu Nguyên nhún vai, cúi đầu nhìn Phi Phi rồi nhỏ giọng nhắc “Nhớ kĩ, nói muốn bao lì xì.”

Phi Phi chớp chớp mắt, nhớ tới lời cậu đã dặn, phải nói chúc mừng năm mới với người lớn rồi xin lì xì, người lớn sẽ rất vui vẻ. Thế là bé chạy vội đến trước mặt bà nội kêu lớn “Bà nội, năm mới phát tài, lì xì lấy ra!”

Tiểu Nguyên không nói nổi nữa, lấy tay che mắt, trong lòng gào thét “Tiểu Phi Phi, không phải là bây giờ mà, cháu có mắt nhìn không vậy …”

Ngô Đồng tức giận dùng gót giày nghiến chân Tiểu Nguyên.

(Xong phần chính truyện)
Loading...

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!