Ông Xã Phải Được Dỗ Dành

Chương 64: Chương 64


trước sau

Sở Vận cảm nhận ánh mắt Tần Hoài nhìn mình biến đổi, trong lòng có dự cảm không tốt.

“Sao vậy? Sao anh lại nhìn em như vậy? Sở Vận cười cười xấu hổ.

“Hình như em rất quan tâm đến việc anh trai anh có trở về Tần thị hay không.” Tần Hoài lên tiếng.

“Em … Em như vậy cũng chỉ vì anh mà thôi.”

“anh?”

“Vâng. Mặc dù anh trai anh mới là con trai trưởng nhưng nhiều năm qua vẫn luôn là anh quản lý Tần thị.” Sở Vận một dáng vẻ vì bạn trai mà bất bình “Bản thân chú Tần giao cho anh trai anh nhiều cổ phần hơn anh đã là không công bằng rồi, nếu như anh trai anh trở lại công ty quản lý, như vậy bao nhiêu năm vất vả của anh không phải đã uổng phí hay sao.”

“Vất vả uổng phí ư?” Tần Hoài nghi ngờ hỏi

“Đúng vậy.” Sở Vận liên tục gật đầu.

“Em cảm thấy anh làm việc ở Tần thị nhiều năm như vậy là vì điều gì?” Tần Hoài đột nhiên hỏi.

“Đương nhiên là …” Sở Vận nghĩ bản tính con người đều là dối trá, dù trong lòng anh có mong muốn sở hữu vật gì đó như thế nào cũng không thể trắng trợn lộ ra trước mắt người ngoài, vì vậy uyển chuyển nói “Đương nhiên là vì Tần thị có thể phát triển ngày càng tốt hơn.”

“Như vậy thì nếu anh trai anh tiếp quản công ty thì Tần thị cũng ngày càng phát triển tốt.”

“Sao có thể, anh ấy làm sao biết quản lý công ty.” Sở Vận phản bác.

“anh sẽ giúp anh ấy.” Dưới ánh mắt không thể tin của Sở Vận, Tần Hoài bổ sung “Nếu như anh trai anhmuốn tiếp quản Tần thị, nếu anh ấy cần anh giúp đỡ, anh sẽ giúp anh ấy.”

“anh nói đùa phải không.” Sở Vận không tin.

“không, anh nghiêm túc.” Thái độ của Tần Hoài rất nghiêm túc.

“anh điên rồi phải không.” Từ thái độ của Tần Hoài, Sở Vận có thể khẳng định suy đoán của mình, nếu Tần Qua muốn quay lại Tần thị thì bạn trai của mình sẽ không chút phản đối gì mà đồng ý ngay.

Tần Hoài như là lần đầu tiên mới biết con người của Sở Vận, người bạn gái luôn đoan trang hào phóng của mình nay bởi vì mất khống chế mà khuôn mặt cũng méo mó hẳn đi.

“Tại sao anh lại buông tay, anh không biết mình từ bỏ cái gì sao?” Sở Vận tức giận vì thái độ của Tần Hoài “Em không đồng ý anh làm thế.”

“anh cũng không cần sự đồng ý của em.” Tần Hoài nhắc nhở.

“Tần Hoài, em là bạn gái anh.” Sở Vận kêu lên.

“Chúng ta chia tay đi.”

Sở Vận nhìn ánh mắt lạnh nhạt của người đàn ông trước mặt, dường như bị chậu nước đá dội lên đầu, giờ phút này cô ta mới giật mình nhận ra, cô ta chỉ là bạn gái của Tần Hoài mà thôi.

“anh … anh vừa nói gì?”

“Chúng ta chia tay đi.” Tần Hoài giữ một vẻ mặt, một câu nói, một ngữ điệu lặp lại một lần nữa.

“không … không phải, không phải như vậy. Tần Hoài, anh đang nói đùa phải không? anh … Lần trước anh còn nói muốn kết hôn với em mà?” Sở Vận nói “Em vừa mới đến gặp ba mẹ anh, vả lại … chúng ta đã thống nhất tuần tới anh cũng sẽ chính thức đến gặp mặt ba mẹ em mà.”

“anh sẽ đích thân đến xin lỗi bác Sở, chúng ta không thể chính thức gặp mặt nữa.”

“Tần Hoài, Tần Hoài, anh không phải là nghiêm túc, đúng không.” Sở Vận hốt hoảng nắm lấy tay Tần Hoài “anh biết là em yêu anh mà.”

“Em không yêu anh, em chỉ yêu cái địa vị Giám đốc Tần thị của anh mà thôi.” Tần Hoài nhìn Sở Vận nói.

“Nhưng đó cũng là anh mà.” Sở Vận nói “Giống như … giống như anh thích em … không phải vì em là con gái của Sở Hùng hay sao?”

“thì ra là em nghĩ như vậy.” Tần Hoài không thể tưởng tượng được nhìn Sở Vận đang khóc lóc đau khổ cầu xin mình, thì ra trong lòng cô ấy mình lại là người như vậy.

“Tần Hoài, anh không thể chia tay với em. Những người ở Đế Đô đều biết em và anh sắp kết hôn, đều biết nhà họ Tần và nhà họ Sở muốn thông gia.” Sở Vận nói “Chờ khi chúng ta kết hôn, nhất định cổ phiếu của hai công ty sẽ tăng lên, sẽ là chuyện tốt đối với hai nhà mà.”

“anh tuyệt đối không để ý đến những thứ này.”

Tần Hoài nhiều lần cự tuyệt như vậy, cuối cùng Sở Vận cũng ý thức được những thứ mà cô ta cho là quan trọng thì thật ra Tần Hoài căn bản là không quan tâm. cô ta đã đoán sai tầm quan trọng của Tần Qua đối với Tần Hoài, cũng đánh giá cao vị thế quyền lợi và tiền bạc trong suy nghĩ của Tần Hoài.

cô ta, quá nóng vội!

“Em … Tần Hoài, hôm nay chúng ta đều quá xúc động. Em đi về trước đây, hôm khác chúng ta gặp.” Sở Vận hoang mang hoảng loạn cầm lấy túi xách.

“Sở Vận …” Tần Hoài chỉ muốn nói rõ mọi chuyện một lần cho xong.

“Bye anh!” Sở Vận không để ý Tần Hoài còn muốn nói chuyện, in lên má anh một nụ hôn rồi hốt hoảng chạy đi, không cẩn thận đụng vào một người khách ngồi trước quầy rượu.

“Xin lỗi anh.” Sở Vận thuận miệng nói xin lỗi, cũng không ngẩng đầu lên mà chạy ra ngoài.

Thẩm Tây Minh bị đổ hết ly rượu vào người, không thể tìm người gây chuyện cũng chỉ có thể tính sổ với bạn trai cô ta.

“A, Tần nhị thiếu, lại gặp anh ở đây, thật là có duyên nha.” Thẩm Tây Minh đi qua bàn Tần Hoài.

“Tổng Giám đốc Thẩm, xin lỗi anh. Tôi rót cho anh ly khác.” Tần Hoài cũng nhìn thấy Sở Vận đụng vào làm đổ ly rượu lên người Thẩm Tây Minh.

“Có một ly rượu thôi mà, không sao đâu.” Thẩm Tây Minh nhìn thấy cảm xúc sa sút của Tần Hoài, nhíu mày “Hai người … cãi nhau?”

Tần Hoài không để ý đến Thẩm Tây Minh, chỉ lễ phép cười cười, sau đó ra hiệu cho nhân viên phục vụ đưa một ly rượu khác cho Thẩm Tây Minh.

“Cãi nhau việc chia tay?” Thẩm Tây Minh đoán tiếp.

“Tổng Giám đốc Thẩm cũng buôn dưa lê sao?” Tần Hoài nói.

“Chắc là do tôi quá nhàm chán? Người nhàm chán sẽ dễ nhiều chuyện buôn dưa lê.” Thẩm Tây Minh không có cảm giác ngại ngùng chút nào, rất thẳng thắn thừa nhận mình là người nhiều chuyện “Với lại …Lần trước tôi gặp cô Sở đã đoán trước và khẳng định cô Sở không thể gả vào nhà họ Tần các anh. Bây giờ tôi thấy hai người như vậy, có chút kích động cũng là bình thường.”

Bị Thẩm Tây Minh biết chuyện, Tần Hoài cũng hơi xấu hổ, nhưng trong lòng cũng biết Thẩm Tây Minh không phải là người thích loan tin đồn, với lại trong lòng đang buồn phiền, nên mượn rượu làm quen, hai người từ từ nói chuyện.

“Vì sao anh lại có nhận định, tôi và Sở Vận sẽ không có kết quả?” Tần Hoài hỏi.

“Khi tôi quyết định mở chi nhánh ở Đế Đô, cũng đã làm cuộc điều tra các công ty gia tộc lớn ở đây.” Thẩm Tây Minh cười “Nhà họ Tần các anh xếp thứ nhất.”

“anh điều tra được điều gì?” Tần Hoài cũng cảm thấy hứng thú.

“không điều tra được cái gì.” Thẩm Tây Minh lắc đầu. “Công ty Tần thị có nền móng vững chắc, vợ chồng chủ tịch Tần rất ân ái, có hai con trai, một người tham gia quân đội, một người theo nghiệp kinh doanh, anh em hòa thuận, hoàn toàn không có chiến tranh gia tộc, anh em đấu đá lẫn nhau. Nếu khôngphải Tần Đại thiếu trong người có bệnh thì có thể nói gia đình anh là gia đình hoàn hảo.”

“Cám ơn anh đã quá khen.” Tần Hoài cũng không chú ý, đáp lại.

“Nhưng nhà họ Sở không giống vậy. Vợ chính thức của Sở Hùng sinh được ba người con gái, Sở Hùng muốn có con trai nên ở bên ngoài con gái riêng cũng có một đống. Ở hoàn cảnh đó lớn lên, cô Sở có thể phát huy tài năng làm giám đốc một công ty con thì năng lực và dã tâm cũng có thể thấy được chút ít.”

Tần Hoài cau mày, anh biết nhà họ Sở không yên ổn, nhưng trước mặt anh, Sở Vận vẫn luôn thể hiện là một người phụ nữ độc lập, tự chủ, cô ta thường nói với anh, tài sản của ba mẹ là của ba mẹ, cô ta muốn dựa vào chính năng lực của cô ta để dành được những thứ thuộc về chính mình.

“hiện nay, Giám đốc bộ phận quản lý thị trường là con riêng của Sở Hùng, Sở Hùng rất coi trọng anh ta. Tương lai của Sở thị chắc sẽ vào tay anh ta, mà anh ta và Sở Vận lại không hòa hợp lắm.”

“Lần trước ở nhà hàng, tôi không khéo đã nghe hai người nói chuyện, từ đó tôi có thể nghe hiểu được một chút …” Thẩm Tây Minh cho Tần Hoài một ánh mắt “anh cũng hiểu mà.”

“Những nhà giống như chúng tôi gọi là nhà có tiền, tiền tài và quyền lợi đi liền với sự trưởng thành của chúng tôi, đã ngấm vào xương cốt của chúng tôi. Cho nên tính toán và biểu hiện của cô Sở cũng là hợp lý, chẳng qua là cô ta hơi nóng vội. Nếu cô ta nhẫn nhịn hơn, chờ đến khi hai người kết hôn …”

“Vì sao anh lại nói với tôi những điều này?” Tần Hoài đột nhiên hỏi.

“Vì tôi nhiều chuyện mà.” Thẩm Tây Minh cười, bưng ly rượu lên uống một ngụm.

“Bởi vì chị dâu của tôi.” Dường như Tần Hoài có thể khẳng định, nếu không anh và Thẩm Tây Minh đâu có phải là thân quen gì mà anh ta lại nói nhiều với mình như vậy “Còn lần ở nhà hàng lúc trước, cũng là vì Sở Vận nhắc tới chị dâu.”

“Đúng vậy. Tôi không phủ nhận, lần trước ở nhà hàng đúng là bởi vì Ngô Đồng.” Thẩm Tây Minh thừa nhận “Tôi nghĩ đến tính tình của Ngô Đồng làm sao có thể đấu lại với cô Sở đó.”

“Tôi biết anh và chị dâu tôi đã từng yêu nhau, nhưng mà …”

“Ấy … anh đừng nói lung tung, bây giờ tôi và Ngô Đồng một chút xíu mập mờ nào cũng không có.” Thẩm Tây Minh vội vàng phủ nhận.

“Nhưng mà hành động của anh … không giống như lời anh nói.” Tần Hoài nghi ngờ nói.

“cô Sở là bạn gái thứ mấy của anh?” Thẩm Tây Minh đột nhiên hỏi.

Tần Hoài hơi sửng sốt, cũng không trả lời.

“anh đã từng có một tình yêu, đơn giản, thuần túy, đẹp đẽ chưa. Bởi vì một số tác nhân bên ngoài, cũng có thể là vì anh, tóm lại là một số nguyên nhân mà hai người cuối cùng không đến được với nhau. Nhưng những khi bất chợt nhớ đến cô ấy, anh vẫn không nhịn được mà mỉm cười, hi vọng cô ấy sống hạnh phúc.” Thẩm Tây Minh hỏi.

Tần Hoài dường như đã hiểu.

“hiện tại, tác dụng của tôi là ngẫu nhiên trước mặt Tần Đại thiếu lay một chút, để cho anh ấy nóng ruột một chút mà thôi.” Thẩm Tây Minh cười.

“anh cẩn thận đừng đùa với lửa.” anh trai mình có bao nhiêu quan tâm chị dâu, Tần Hoài biết rõ nhất.

“Vẫn còn tốt. Mặc dù nghe nhiều lời đồn đại về Tần Đại thiếu, nhưng nhìn thấy người thật, tôi cảm thấy lời đồn quá khuếch đại rồi.”

“Đó là anh tôi trước kia, khi mà chưa có chị dâu.”

“Nếu như không phải vì Ngô Đồng, tôi và anh trai của anh chưa chắc đã gặp nhau.”

Duyên phận luôn luôn là điều kì diệu như vậy, Tần Hoài cười, cầm ly rượu cụng với Thẩm Tây Minh mộtcái.

“Xem như uống rượu mà quen thân, tôi cho anh một lời khuyên. cô Sở thật sự không thích hợp với anh, tranh thủ thời gian mà chia tay thôi.” Bởi vì tác dụng của rượu, Thẩm Tây Minh đã đỏ bừng cả mặt, lời nói có vài phần men say, không biết là giả hay thật.

---

Bên trong phòng làm việc của bác sĩ Lý Vân Cảnh, Tần Qua mới nhận ra rất lâu rồi anh chưa đến lại nơi này.

“Tần Qua, thật lâu rồi không thấy cậu đến đây.” Bác sĩ Lý Vân Cảnh ngồi đối diện Tần Qua, vừa cười vừa nói.

“Vâng.” Tần Qua gật đầu.

“Xem ra gần đây cậu hồi phục rất tốt.” Lý Vân Cảnh vui mừng gật nhẹ đầu.

“Hình như … Từ lần trước Ngô Đồng và Phi Phi suýt chút nữa xảy ra chuyện, tôi phát bệnh một lần, sau đó đã thật lâu rồi, tôi … không có cảm xúc nôn nóng bất an nữa.” Tần Qua nói.

“Có thể là Phi Phi đã khỏi bệnh nên đã mang đến cho cậu sự an ủi.” Lý Vân Cảnh vui mừng “Tôi rất thích trạng thái bây giờ của cậu, tự nhiên, bình thản, trong mắt có hi vọng, cậu đang khôi phục rất tốt.”

“Vậy chị có cảm thấy, sau này tôi sẽ không cần đến nơi này của chị nữa không?”

“Cậu muốn …” Lý Vân Cảnh đoán được Tần Qua muốn làm gì, trong mắt toát ra tia lo lắng “Tôi cũng không dám cam đoan gì với cậu … sau khi đi đến đó, cậu có còn bị kích thích nữa hay không?”

“Nhưng tôi muốn đi thử xem, ba năm trôi qua rồi, tôi nên đi thăm các cậu ấy.” Tần Qua nói “Nếu như tôi thuận lợi trở về, như vậy tôi nghĩ sau này tôi sẽ không cần phải đến đây nữa. Trong thời gian qua, cám ơn chị rất nhiều.”

---

Ngô Đồng cầm phần thưởng Tết của công ty, chuẩn bị tan tầm về nhà, kì nghỉ đông cũng bắt đầu từ hôm nay.

“Hôm nay cậu đến biệt thự nhà họ Tần ăn cơm tất niên hả.” Lý Mẫn hỏi.

“Cơm tất niên tất nhiên phải về nhà chính ăn rồi.” Ngô Đồng đã có chuẩn bị kĩ càng.

“Vậy Tiểu Nguyên thì làm sao bây giờ? Nếu không cậu nói Tiểu Nguyên đến nhà mình?”

“không cần đâu, cám ơn cậu.” Ngô Đồng cười ngọt ngào “Mẹ chồng tớ nói mời Tiểu Nguyên đến ăn chung.”

“Xem ra, quan hệ mẹ chồng nàng dâu của cậu cũng khá tốt đó chứ.”

“Lúc đầu cũng không có mâu thuẫn gì mà.” Ngô Đồng nói “Tiếp xúc nhiều rồi từ từ cũng quen thuộc hơn.”

Đinh linh linh …

Điện thoại bỗng nhiên vang lên, Ngô Đồng cầm điện thoại lên, nhíu mày, nhưng cuối cùng cũng bắt máy “Chú Hai ạ.”

Lý Mẫn trừng mắt nhìn sang.

“Đồng Đồng à, con nghỉ chưa?” Chú Hai thân thiết hỏi

“Dạ, vừa nghỉ.”

“A, là thế này, Tiểu Nguyên chắc cũng được nghỉ đông rồi hả?” Chú Hai do dự một chút rồi nói “Ăn Tết năm nay chắc là con sang nhà họ Tần rồi, con nói Tiểu Nguyên sang nhà chú Hai ăn Tết đi.”

“Dạ, không được đâu. Tiểu Nguyên sẽ ăn Tết cùng con. Nhưng mà con vẫn cám ơn chú.”

“Vậy hả, vậy thì tốt.” Chú Hai ấp úng.

“Chú Hai, chú có chuyện gì thì cứ nói đi.” Ngô Đồng thấy chú Hai do dự, liền hỏi thẳng.

“Là thế này, tối mai công ty chú mở tiệc cuối năm, nếu rảnh rỗi, con và Tần Qua đến dự một chút nha, có hoạt động rút thưởng nữa đó.”

Lý Mẫn ở một bên nháy mắt liên tục ra hiệu cho Ngô Đồng không được đồng ý.

“Con biết rồi, có thời gian thì con sẽ đi.” Ngô Đồng cúp điện thoại.

“Cậu đồng ý làm gì?” Lý Mẫn kích động “Ông ta chắc chắn là muốn cậu và Tần Đại thiếu đến tham dự để cho những người hợp tác với ông ta thấy rõ ông ta có quan hệ với nhà họ Tần.”

“Mình biết.”

“Vậy mà cậu còn đồng ý.”

“Chỉ là lộ mặt ra mà thôi, dù sao đúng là công ty chú Hai và Tần thị có quan hệ hợp tác.” Ngô Đồng nhịn không được cười “Lần trước Tần Qua cũng nói, may mắn nhờ có chú Hai thì mình và anh ấy mới ở cùng một chỗ, anh ấy còn muốn tự mình đi cám ơn chú Hai.”

“Tần Đại thiếu là muốn tự mình đi báo thù cho cậu thì có.” Tần Đại thiếu thật là chuẩn men mà.

“Cậu nghĩ cái gì đâu không.” Ngô Đồng trợn mắt nhìn bạn thân đang có ý nghĩ kì quái, cầm điện thoại di động nhìn một chút rồi nói “Tần Qua đến đón mình rồi, mình đi trước đây. Chúc cậu năm mới vui vẻ!”

“Chúc mừng năm mới!”

Tác giả có lời muốn nói:

Thẩm Tây Minh: Chúng ta đều là chó độc thân.

Tần Hoài: Thảm giống nhau.

Thẩm Tây Minh: Tôi thảm hơn anh. Tôi bỏ người con gái mình thích đi. Còn anh thì bỏ được một người phụ nữ đáng sợ, bữa rượu này anh trả đi.

Tần Hoài: anh là chó độc thân lâu năm, tôi là chó mới độc thân, anh mời tôi đi.

Thẩm Tây Minh: Có thể đừng vì một bữa rượu không bao nhiêu tiền mà nói lời tổn thương nhau như vậy chứ.
Loading...

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!