Ông Xã Phải Được Dỗ Dành

Chương 47: Chương 47


trước sau

Hai công ty hoàn thành việc kí kết hợp đồng, thêm vào việc công ty quản lý bất động sản cũ vẫn để lại một số nhân viên hỗ trợ công việc cho Tần Qua nên công ty quản lý bất động sản Quân Hào của Tần Qua hoạt động vô cùng thuận lợi.

Đại Hữu đã liên hệ với 45 anh em quân nhân xuất ngũ, mọi người thấy đúng là Tần Qua mở công ty đều đồng loạt xin nghỉ ở chỗ cũ để đầu quân vào Quân Hào.

Tần Qua bổ nhiệm Đại Hữu là đội trưởng đội bảo vệ, Tiểu Tống là đội phó. Cả hai phụ trách toàn bộ việc đảm bảo an ninh trật tự cho khu chung cư. Còn Tiếu Tử thì đi theo chủ nhiệm Lưu học tập việc quản lý các hoạt động của công ty và giao tiếp với các chủ hộ trong khu chung cư, giữ cương vị là trợ lý đặc biệt của Tổng giám đốc.

45 anh em quân nhân, hầu như người nào cũng mang trên mình các loại thương tích nhưng bố trí làm bảo vệ chung cư vẫn thừa sức đảm nhiệm. Những người bị thương nặng thì trước mắt làm nhiệm vụ huấn luyện, sau đó sẽ bố trí công việc thích hợp hơn.

Cũng may là khu nhà tập thể cho anh em bảo vệ đã có sẵn, điều kiện cũng khá tốt. Tần Qua cho người mua sắm một số đồ dùng mới như giường chiếu, chăn màn, thống nhất cấp đồng loạt cho mọi người, xem như chỗ ở cho 45 người đã thu xếp xong. Và mọi người đối với sắp xếp của Tần Qua cũng vô cùng hài lòng, đặc biệt là khi được gặp lại các đồng đội cũ, cùng sống, sinh hoạt với nhau như những ngày còn tham gia quân ngũ.

Mà người làm ông chủ - Tần Đại thiếu – thực ra mỗi ngày ở công ty cũng không có việc cụ thể gì để làm, phần lớn thời gian không phải bị kế toán cùng quản lý nhân sự đuổi theo để báo cáo công việc thìchính là để kí tên trên các văn bản. Thỉnh thoảng có chút thời gian rảnh rỗi thì anh thường cùng bọn Đại Hữu đi kiểm tra xung quanh phát hiện lỗ hổng của các biện pháp an ninh và tìm cách khắc phục.

“anh xem, trang web này là diễn đàn của những hộ gia đình ở đây.” Chủ nhiệm Lưu chỉ vào giao diện trên máy vi tính nói với Tiếu Tử “Các chủ hộ rất thích lên diễn đàn để ‘comment’, ‘comment’ nghĩa là..” (nguyên tác là quán thủy, ai biết từ này nghĩa là gì thì góp ý cho mình nhé)

“Tôi biết rồi.” Vì phục vụ sự phát triển của công ty, Tiếu Tử cũng không ngừng học tập những cái mới “nói cách khác, dù các chủ hộ không chủ động đến tìm chúng ta có ý kiến, thì từ diễn đàn này chúng ta cũng có thể biết được những thiếu sót trong công việc của chúng ta.”

“Cũng không phải chỉ có nêu thiếu sót, mà còn có khen ngợi nữa.” Chủ nhiệm Lưu chỉ vào một bài post nói “anh xem, bài post này đã khen ngợi chúng ta.”

Chủ nhiệm Lưu nhấp chuột vào bài viết, hơn một trăm tầng lầu, đều là các hộ thảo luận về việc thay bảo vệ trong chung cư.

Lầu 1: Mọi người có phát hiện ra không, hình như chung cư chúng ta đổi bảo vệ rồi đó.

Lầu 6: Tôi biết sớm nhất, nhưng mà đội bảo vệ lần này dường như rất lợi hại đó, mỗi một người đều có sát khí trên người nha.

Lầu 11: Đúng vậy, đúng vậy đó. Hôm trước tôi vào chung cư mà quên mang theo thẻ vào bãi giữ xe, anh bảo vệ kiểm tra tôi rất gắt làm tôi tưởng mình chuẩn bị vào khu căn cứ quân sự quan trọng.

Lầu 12: Tôi cũng gặp trường hợp như vậy, làm tôi sợ đến nỗi giờ tôi không dám quên mang theo thẻ vào bãi giữ xe nữa.

Lầu 20: Chỉ có tôi là phát hiện tư thế của bọn họ rất oai hùng hay sao?

Lầu 26: Mọi người vẫn chưa biết hả, chung cư chúng ta thay đổi công ty quản lý bất động sản rồi. Kí hợp đồng mới, thay đổi đầu tiên chính là đội bảo vệ, nghe nói công ty quản lý bất động sản mới tên là “Quân Hào”, toàn bộ nhân viên công ty đều là quân nhân xuất ngũ.

Lầu 30: Vậy có nghĩa là sau này khu chung cư của chúng ta sẽ siêu cấp an toàn? Bỗng nhiên có mộtcảm giác bây giờ đi ra ngoài cũng không cần khóa cửa nữa.

Lầu 45: Thân hình của bọn họ rất đẹp, theo kinh nghiệm của tôi, khẳng định toàn là cơ bụng tám múi, so với huấn luyện viên thể hình của tôi còn chuẩn hơn, thật muốn sờ một cái.

Lầu 55: Tôi cũng muốn sờ, mỗi lần thấy đều chảy nước miếng.

Lầu 60: Buổi sáng hôm qua, tôi thấy bọn họ ở cửa hông khu tập thể tập chạy bộ, da rám nắng, cơ bắp rắn chắc, đường cong cương nghị, còn có đường nhân ngư tuyến gợi cảm mê người.

Lầu 60: Đồ mê trai lầu trên, làm bảo vệ thì có gì tốt, có giỏi thì cô gả cho họ đi.

Lầu 70: Làm bảo vệ thì sao? Chị đây nếu thích thì sẽ theo đuổi, sau này kết hôn, chị đối ngoại còn anhấy đối nội.

Lầu 80: Đúng vậy, đúng vậy. Tôi cũng rất vừa ý một anh, để tôi đi hỏi thăm xem anh ấy còn độc thân không. Coi như không kết hôn được thì cũng cầu ngủ được một lần chứ, sờ chắc thích lắm …

….

“Khụ … khụ …” Chủ nhiệm Lưu lúng túng “Các anh, các anh rất được hoan nghênh đó … ha … ha…”

“Phụ nữ bây giờ đều …” Tiếu Tử lần đầu tiên được mở rộng tầm mắt.

“Mặc dù các anh được hoan nghênh, nhưng tôi cũng chân thành nhắc nhở các anh, tốt nhất là đừng cùng các nữ chủ hộ phát sinh bất cứ quan hệ đặc biệt nào, nếu không sau này xảy ra việc gì rất khó ăn nói.” Chủ nhiệm Lưu có kinh nghiệm lâu năm trong công ty quản lý bất động sản, gặp không ít trường hợp phụ nữ đã có chồng khi chồng vắng nhà đã phát sinh quan hệ tình một đêm với bảo vệ chung cư. Nếu có việc này xảy ra thì sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của công ty quản lý bất động sản.

Tiếu Tử như có điều suy nghĩ gật gật đầu, đúng vậy, về công ty phải thêm một quy định mới trong điều lệ công ty, không cho phép cùng phụ nữ trong khu chung cư phát sinh quan hệ tình cảm.

Bên này, Đại Hữu vừa cùng đội bảo vệ họp xong, theo thường lệ đi đến phòng điều khiển để kiểm tra tình hình.

“Cậu đến đây.” Tiểu Tống vừa thấy Đại Hữu đến, lập tức nói “Tớ vứa mới kiểm tra cẩn thận một lần nữa phát hiện chung cư này trang bị quá nhiều camera nhưng lại có nhiều điểm mù, tớ muốn điều chỉnh lại một chút.”

“Được, chúng ta cùng nghiên cứu lại xem sao.” Đại Hữu nói.

Lúc này một phụ nữ đi trên giày cao gót bước đến, trông thấy Tiểu Tống liền nói “Đội phó Tống, cậu giúp tôi tìm xem Giám đốc Tần đang ở đâu không?”

Giọng điệu quen thuộc cho thấy đây không phải là lần đầu tiên yêu cầu.

“Chị Trương, chị lại muốn tìm đội trưởng, à, Giám đốc Tần ạ?” Tiểu Tống đối với việc vị quản lý nhân sự- chị Trương này – ngày nào cũng chạy đến phòng điều khiển để tìm Giám đốc Tần thì rất quen thuộc.

“Tôi có mấy văn kiện cần chữ ký của Giám đốc Tần, hỏi người khác thì họ không biết, điện thoại thìkhông bắt máy.” Chị Trương buồn bực.

“Chị Trương, chỉ để văn kiện trong văn phòng là được rồi, khi nào đội trưởng … à, Giám đốc về thì sẽ kí tên thôi mà.” Đại Hữu nói.

“không được, tôi phải đích thân giải thích cho anh ấy nội dung của văn kiện, chứ không anh ấy chưa nhìn rõ đã kí tên, như vậy sao được chứ.” Chị Trương vẫn còn nhớ rõ mấy hôm trước, chị đi tìm Tần Qua để kí tên, chị chưa nói gì, Tần Qua đã trực tiếp lật đến trang cuối cùng kí tên vào, ở đâu mà có ông chủ như vậy chứ. “Mau nhìn xem Giám đốc Tần đang ở đâu.”

Tiểu Tống bất đắc dĩ chuyển đổi màn hình, rất nhanh từ màn hình xác định vị trí của Tần Qua “Đội trưởng đang ở vườn hoa trung tâm.”

Chị Trương vừa xác định được vị trí của Tần Qua liền quay người rời đi.

“Cậu nói chị Trương đi đôi giày cao như thế, sao có thể đi nhanh như vậy chứ?” Đại Hữu mỗi lần thấy chị Trương đi giày cao gót đều cảm thán như vậy.

“Phụ nữ mà, bản năng đều có khả năng này.” Tiểu Tống nhìn lướt qua màn hình, nhẹ nhàng ồ lên mộttiếng.

“Sao vậy?” Đại Hữu hỏi

“Cậu xem, có phải người phụ nữ này đang nhìn lén đội trưởng … à, giám đốc Tần không?” Tiểu Tồng chỉ chỉ trên màn hình một người mặc áo hồng.

“Nhìn giống như là cô Nhậm.” Đại Hữu nhìn lướt qua, nói.

Sáng nay, Tần Qua vừa tới đây thì bị trưởng phòng quản lý nhân sự - chị Trương chặn lại, giảng giải cho anh về điều lệ của công ty, phương pháp quản lý hiệu quả, tiền thưởng phúc lợi, bảo hiểm xã hội của nhân viên … nói một dãy dài các loại công việc, nghe thấy là đau cả đầu. anh đã nói chị Trương tự mình quyết định là được rồi nhưng chị Trương đều nghiêm túc nói rõ hết với anh rồi mới đồng ý để anh kí tên vào văn kiện.

Mẹ nó, rõ ràng lúc trước kia mình thấy khi Tần Hoài kí tên, đám nhân viên quản lý đều khóc lóc cầu chú ấy phê chuẩn hay sao? Sao đến mình thì mình muốn kí mà còn không cho mình kí là sao.

Nếu lúc trước khi còn đang trong quân ngũ, nếu cấp dưới làm phiền anh như vậy, anh tuyệt đối phất tay một cái cho qua. hiện giờ Tần Qua rất nghi ngờ là Tần Hoài cố ý tìm hai người phụ nữ đến đây chọc tức anh.

“anh Tần?” Nhậm Giai Kỳ ở bên cạnh quan sát Tần Qua một lúc lâu, cuối cùng lấy hết can đảm đi ra.

“cô là?” Tần Qua nghi ngờ nói, cô gái này nhìn khá quen mắt.

“Em … Em là Nhậm Giai Kỳ, lần trước anh đã cứu em.” Nhậm Giai Kỳ không ngờ là Tần Qua không nhớ mình, cảm thấy thật xấu hổ.

“A, là cô à, cô không sao chứ?” Lúc này Tần Qua đã nhớ ra, hỏi thăm lấy lệ.

“Em không sao, may mắn là hôm đó có anh, em vẫn không có cơ hội để cám ơn anh thật tốt.”

“không cần đâu, tôi là ông chủ công ty quản lý bất động sản mà cô lại là chủ hộ ở đây, bảo vệ cho sựan toàn của cô là trách nhiệm của chúng tôi, cô không cần để trong lòng.” Tần Qua nói.

“Dạ … À … Sau này có các anh bảo vệ, chung cư nhất định sẽ vô cùng an toàn.”

“Đó là đương nhiên.” Tần Qua vô cùng tin tưởng điều đó, cả một doanh trại quân đội nhiều người như vậy, anh đều có thể quản lý được chứ nói chi là một khu chung cư nhỏ như này, hừ, không phải anh nóichứ, quả thực là dùng dao mổ trâu giết gà (nguyên tác là đại tài tiểu dụng).

“À … Hôm đầu tuần em có đến thăm bác Tần.” Nhậm Giai Kỳ nhìn thấy ánh mắt không vui của Tần Qua, cười nói “Thực ra, hai gia đình chúng ta có quan hệ khá thân thiết, lúc bé chúng ta đã từng gặp nhau, chỉ là sau đó em phải đi du học ở nước ngoài.”

“thật sao?” Tần Qua lục lại kí ức một lúc, không nhớ ra được cái gì.

“Đúng rồi, đây là chút quà em mua để cám ơn lần trước anh đã cứu em.” Nhậm Giai Kỳ lấy trong túi xách một hộp giấy đưa cho Tần Qua.

Tần Qua nhíu nhíu mày, lui về sau mấy bước “cô không cần làm như vậy.”

“anh đừng từ chối, nhất định anh phải nhận cho em vui.”

Thế là một người kiên trì muốn đưa, một người kiên quyết không cầm, trong lúc đó, Nhậm Giai Kỳ trượt chân, mất trọng tâm, cả người ngã xuống bên cạnh, khóe mắt Tần Qua liếc nhìn bậc cầu thang, phản xạ duỗi tay đỡ lấy cô ta.

“cô không đứng vững được thì đừng mang giày cao gót.” Tần Đại thiếu nhíu mày nói xong, lập tức buông người ra.

Đây là anh ấy quan tâm đến mình? Tim Nhậm Giai Kỳ đập rộn lên, khuôn mặt nhỏ đỏ ửng “anh … anhlại cứu em một lần nữa, cám ơn anh.”

“Tôi …”

“Cái này tặng anh, em … em đi trước đây.” Nhậm Giai Kỳ cầm hộp đựng đồng hồ đeo tay dúi vào người Tần Qua, cúi đầu đỏ mặt chạy đi.

Tần Đại thiếu nhìn hộp đồng hồ trong tay, vẻ mặt không hiểu nhìn về hướng Nhậm Giai Kỳ đã bỏ chạy thì vừa vặn nhìn thấy Thẩm Tây Minh.

Thẩm Tây Minh cười lạnh với Tần Qua, cho anh một cái nhìn xem thường rồi đi lướt qua.

“Ánh mắt của anh thật không tốt?” Mặc dù đã xác định là bà xã yêu mình, nhưng mỗi lần nhìn thấy Thẩm Tây Minh, nội tâm Tần Đại thiếu vẫn không thoải mái, nhịn không được nói lời châm chọc “Đúng thế, nếu ánh mắt không có bệnh làm sao lại có thể bỏ lỡ cô gái tốt như Ngô Đồng, sau đó để cho tôi được hưởng lợi cơ chứ.”

“anh còn không biết xấu hổ mà nói đến Ngô Đồng?”

“Tôi sao lại phải ngượng khi nói về Ngô Đồng? Vợ tôi, tôi thích nói về cô ấy như thế nào thì tôi nói.’

“anh đúng là đồ vô liêm sỉ!” Thẩm Tây Minh chưa thấy qua người nào không biết xấu hổ như vậy.

“Còn hơn là người nào đó vô liêm sỉ hơn, nhớ thương vợ của người khác.” Tần Qua phản kích.

“anh …” Thẩm Tây Minh bị chọc giận quá mà cười ”Đúng, tôi chính là còn yêu Ngô Đồng đấy, dù sao anh cũng có niềm vui mới rồi, không bằng ly hôn với cô ấy đi để tôi có thể đường đường chính chính ở cạnh cô ấy.”

“anh nói bậy bạ cái gì đấy?” Tần Đại thiếu nôn nóng “Ai có niềm vui mới, ai muốn ly hôn …”

“Lúc vừa rồi tôi đã nhìn thấy hết.” Thẩm Tây Minh chỉ vào xung quanh “Hoa cỏ rực rỡ, mỹ nhân trong ngực, lãng mạn như phim điện ảnh mà anh còn chối hả. anh nói xem … nếu tôi nói sự việc hôm nay cho Ngô Đồng nghe, cô ấy sẽ phản ứng như thế nào?”

“Tôi cảnh cáo anh, không được nói lung tung.”

“Hừ …” Thẩm Tây Minh không thèm để ý đến Tần Qua, hai tay đút túi đi mất.

Tần Qua tức giận đến mức muốn chạy đến đánh cho anh ta một trận, nhưng mà thằng cha này là chủ hộ trong khu chung cư này, anh có nghĩa vụ phải bảo vệ anh ta, nghĩ vậy lại càng tức hơn.

Tần Qua càng nghĩ càng giận, cái hộp đang cầm trên tay cũng vất luôn xuống đất, nắp hộp bị bật mở, lộ ra một chiếc đồng hồ đeo tay có giá trị không nhỏ. Tần Qua mới giật mình nhớ lại cảnh mình vừa cứu Nhậm Giai Kỳ “Cái tên Thẩm Tây Minh kia không phải là nói mình vừa mới …”

“Giám đốc Tần, tôi có mấy văn kiện cần anh …” Từ xa nhìn thấy Tần Qua, chị Trương đã kêu lên.

“Cái tên Thẩm Tây Minh kia chắc sẽ đến tìm vợ nói xấu mình, thêm mắm thêm muối đó chứ, khôngđược … Mình phải về nói rõ ràng với vợ mình mới được.” Tần Đại thiếu xoay người, vội vàng hấp tấp chạy đi, không thèm để ý đến chị Trương thật vất vả mới tìm được anh.

“Giám đốc Tần … Văn kiện …” Chị Trương bất đắc dĩ nhìn Tần Đại thiếu đã chạy xa, thở dài, sau đó nhìn thấy trên mặt đất có cái đồng hồ, thế là nhặt lên đưa đến chỗ bảo vệ, cũng không biết là người nào làm rơi, không thể để người khác chiếm lợi được.

Tác giả có lời muốn nói:

Nhậm Giai Kỳ: Sao anh có thể ném quà em tặng anh chứ, ô.. ô..ô

Thẩm Tây Minh: Đúng thế, anh xem người ta khóc thật đáng thương.

Tần Qua: không làm cô ta khóc, chẳng lẽ tôi lại làm bà xã khóc?
Loading...

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!