Ông Xã Phải Được Dỗ Dành

Chương 42: Chương 42


trước sau

Loading...
Từ khi quyết định mở công ty quản lý bất động sản, Tần Qua càng ngày càng bận, anh về nhà còn muộn hơn Ngô Đồng. Cũng may là công việc của Ngô Đồng tương đối tự do, không cần chấm công cũng không phải làm việc đúng giờ. Thế là khi Tần Qua chuẩn bị nhân lực, vật lực để mở công ty thì Ngô Đồng dẫn theo Phi Phi đi khảo sát tất cả các tiệm quần áo thời trang cho trẻ em của công ty.

“Thiết kế Ngô, chị tới rồi.” Vào thời gian này hàng năm, nhà thiết kế của công ty sẽ đi đến tất cả các cửa hàng để khảo sát, kiểm tra, cho nên việc Ngô Đồng đến tiệm cũng không phải xa lạ gì. Nhân viên cửa hàng vừa thấy Ngô Đồng thì chào hỏi, xưng hô với cô là Thiết kế Ngô, vừa tôn trọng lại không xa lạ.

“Quản lý Trương, chào chị.” Ngô Đồng cười chào hỏi.

“A, anh bạn nhỏ đáng yêu này là ai đây.” Vì là cửa hàng trang phục cho trẻ em, các nhân viên tiếp xúc nhiều nhất chính là trẻ con nên mọi người đối với các em bé dễ thương đều rất yêu thích. Quản lý Trương thấy Ngô Đồng dắt tay Phi Phi, theo thói quen cúi người xuống bắt chuyện làm quen.

“Phi Phi, chào dì đi con.” Ngô Đồng nhẹ nhàng đong đưa bàn tay nhỏ của Phi Phi.

Phi Phi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, sững sờ nhìn mẹ.

“Phi Phi.” Ngô Đồng ngồi xổm xuống, dịu dùng nói “Dì này là bạn của mẹ, dì vừa mới chào con đó, con cũng chào lại dì đi nha.”

Phi Phi chăm chú nhìn mẹ hai giây, có lẽ phát hiện mẹ mình là nghiêm túc, Phi Phi quay đầu nhìn dì lạ mắt phía trước, có chút lo lắng nắm chặt tay mẹ, nhè nhẹ gật đầu.

Nãy giờ vẫn chú ý quan sát nên Ngô Đồng đương nhiên là nhìn thấy động tác của Phi Phi, cô vui vẻ vuốt tóc, xoa đầu Phi Phi “Phi Phi ngoan lắm, chút nữa mẹ mua kem cho con ăn nha.”

Phi Phi nghe vậy thì rất vui sướng, hai mắt đều tỏa sáng, từ khi hết hè, đã lâu lắm rồi mình chưa được ăn kem đâu.

“thật ngại quá, bình thường Phi Phi không thích nói chuyện lắm.” Ngô Đồng vỗ về Phi Phi xong mới quay lại giải thích với quản lý Trương.

Là quản lý cửa hàng bán quần áo trẻ em lâu như vậy, thấy qua vô số trẻ nhỏ, vừa rồi nhìn hai mẹ con trao đổi với nhau, quản lý Trương cũng biết đại khái tình trạng của Phi Phi, thế nên cười lắc đầu “Phi Phi ngoan lắm, rất thông minh nha.”

Người mẹ nào mà không thích người khác khen con mình, mà Phi Phi vốn là một đứa trẻ thông minh.

“Thiết kế Ngô, chị để Phi Phi chơi ở khu vực cho các con được không để tôi trao đổi kĩ với chị về tình hình tiêu thụ sản phẩm của mùa này.” Quản lý Trương đề nghị.

Ngô Đồng gật gật đầu, đi theo quản lý Trương đến khu vực vui chơi cho trẻ con, đó là một sân chơi cỡ nhỏ, ở đó được trang bị một cái cầu tuột và một cái bể câu cá.

Quản lý Trương cho nhân viên đem đến một hộp sữa và mấy gói bánh bích quy, Ngô Đồng để Phi Phi ngồi trên một chiếc ghế, rồi dặn dò “Mẹ phải bận công việc, con ngoan ngoãn ngồi đây chơi nha. Đói thìăn bánh, uống sữa, chút nữa mẹ quay lại nha.”

Phi Phi ngoan ngoãn gật đầu.

Ngô Đồng cười, hôn Phi Phi một cái rồi mới cùng quản lý Trương rời đi.

Phi Phi thấy mẹ đã đi xa, nhìn nhìn xung quanh một chút rồi cầm hộp sữa trên bàn cẩn thận uống từng ngụm.

Ừm, hết khát rồi, Phi Phi tiếp tục cầm khối rubic, yên lặng chơi.

Ngô Đồng quay đầu lại nhìn Phi Phi, thấy bé tiếp tục chơi khối rubic liền tới gần khu vui chơi nhờ nhân viên cửa hàng để ý giúp Phi Phi, sau đó mới cùng quản lý Trương trao đổi về tình hình tiêu thụ sản phẩm của cửa hàng.

“Lượng tiêu thụ mùa này khá tốt, trong đó tốt nhất là áo sơ mi có chú vịt nhỏ mà vàng. Tôi nhớ đây là mẫu thiết kế của Thiết kế Ngô.”

“Vâng.” Ngô Đồng gật đầu.

“không ngờ Thiết kế Ngô không chỉ thiết kế các mẫu váy rất đẹp mà cũng rất có tài trong việc thiết kế mẫu cho các bé trai.” Quản lý Trương đoán “Là vì Phi Phi sao?”

“Bé là hình mẫu của tôi.” Ngô Đồng đáp

Quản lý Trương cười thân thiện, sau đó chỉ vào một khu vực nói “Khu vực này quần áo bán tương đối tốt, thông qua lượng tiêu thụ, chúng tôi phát hiện các bé trai thường thích các màu vàng, đen, xanh vintage, các bé gái thì thích màu hồng, và …”

Ngô Đồng vừa nghe chăm chú vừa mở laptop ghi lại các thông tin hữu ích.

Lúc này có hai cha con bước vào cửa hàng, người cha mang mắt kính nhìn rất nhã nhặn, con là một bé trai khoảng sáu bảy tuổi. Nhân viên cửa hàng niềm nở đón chào nhưng anh bạn nhỏ dường như vẫn mất hứng, cái miệng nhỏ cũng đã chu ra không phối hợp.

Người cha cau mày, dạy con “Lý Tử Hào, con không ngoan rồi.”

“Hừ!” Người bạn nhỏ Lý Tử Hào đeo cặp sách nhỏ trên vai, hai tay đút túi quần, ngoảnh mặt làm ngơ.

“Con …” Người cha thở dài, dỗ dành “Ngày mai là sinh nhật của ông nội, chúng ta mua quần áo mới đidự sinh nhật của ông được không.”

“Con không muốn đi đâu.”

“Con ngoan ngoãn nghe lời ba, đến cuối tuần ba dẫn con đi công viên chơi trò chơi.”

Người cha tiếp tục dỗ dành con.

“Công viên thì có trò chơi gì hay đâu.” Người bạn nhỏ Lý Tử Hào không dễ gì mắc mưu.

“Vậy con muốn cái gì?”

Người bạn nhỏ Lý Tử Hào đảo tròng mắt, nói “Con không đi lớp năng khiếu được không.”

Có câu không ai hiểu con trai hơn cha, ba Lý nghe xong thì biết vấn đề của con trai mình nằm ở đâu, vì thế nhẫn nại khuyên bảo con trai “Tiểu Hào, ba biết lần trước con thi đấu thua Lượng Lượng. Nhưng mà thi đấu thì phải có thắng thua, hơn nữa thi đấu sẽ giúp con mau tiến bộ, đặc biệt là khi con đấu thua. Chúng ta là đàn ông, không thể vì chút thất bại nhỏ nhoi mà lại nhụt ý chí như vậy.”

“Nhưng mà … cậu ấy chế giễu con.” Người bạn nhỏ Lý Tử Hào bị chọc tức không nhẹ “Cậu ấy nói con là đầu heo, có học một trăm năm cũng không thể bằng cậu ấy.”

“…” Trẻ nhỏ bây giờ sao lắm lý sự vậy, ba Lý cau mày kiên nhẫn nói “Trước hết chúng ta mua quần áo đã, chuyện này về nhà ba con nói chuyện sau.”

“Hừ!” Người bạn nhỏ Lý Tử Hào quay đầu làm mặt xấu với ba mình rồi quay người chạy đi.

“Tiểu Hào, không được chạy lung tung đâu.” Ba Lý lo lắng quát.

“anh yên tâm ạ, bên kia là khu vui chơi chúng tôi mở cho các bé, sẽ có nhân viên theo dõi.” Nhân viên cửa hàng mỉm cười “anh muốn chọn quần áo kiểu gì ạ, anh biết bé nhà mình mặc size mấy không ạ?”

Ba Lý không yên tâm nhìn theo, thấy con trai chạy về phía khu vui chơi thì yên lòng theo nhân viên cửa hàng chọn quần áo.

Người bạn nhỏ Lý Tử Hào chạy một mạch đến khu vui chơi, thấy câu tuột thì muốn leo lên chơi, nhưng thấy ở đó đã có mấy bạn nhỏ đang chơi. Bạn nhỏ Tiểu Hào ngại va chạm nên không đi nữa.

Nhìn xung quanh một chút thì phát hiện trên cái bàn gần đó có rất nhiều đồ ăn vặt, đi dạo đến trưa đãcó chút đói bụng, bạn nhỏ Tiểu Hào nhấc đôi chân nhỏ chạy qua.

Bạn nhỏ Tiểu Hào ăn mấy cái bánh bích quy, ăn xong thì thấy … khát.

Bên cạnh bàn có sữa chua cho trẻ em nhưng bạn nhỏ Tiểu Hào không thích vị dâu, nhìn bên cạnh có một bạn nhỏ khác đang uống vị chuối mình thích, thế là chạy tới chảnh chọe nói “Này, sữa này cậu lấy ở đâu?”

Trừ giọng nói của người quen, từ trước đến giờ Phi Phi hoàn toàn không để các âm thanh khác vào mắt.

Thế mà không để ý đến mình? Vốn tâm tình đã không tốt, bạn nhỏ Tiểu Hào lập tức nổi giận, vỗ mạnh lên tay Phi Phi “Này, tớ nói chuyện với cậu đấy.”

Khối rubic của Phi Phi vì bất ngờ nên bị rơi xuống đất, Phi Phi nhìn khối rubic nằm trên sàn rồi ngẩng đầu lên dùng đôi mắt đen nhánh nhìn người bạn nhỏ Lý Tử Hào.

“Tớ … Tớ không cố ý đâu.” Bạn nhỏ Tiểu Hào chột dạ nói “Do cậu không để ý đến mình trước chứ bộ.”

Phi Phi nháy mắt mấy cái, nhảy xuống ghế, nhặt khối rubic lên rồi tiếp tục ngồi vào ghế chơi.

“Ai!!!” Thấy mình bị ngó lơ, bạn nhỏ Tiểu Hào kiêu ngạo càng không vui “Khối rubic đơn giản này chơi có gì vui đâu, cậu đổi sữa chuối cho tớ rồi tớ dạy cậu chơi rubic.”

Phi Phi không để ý đến đối phương, chỉ cúi đầu chăm chú chơi với khối rubic trong tay, xoay trái mộtchút, lại vặn chuyển một chút, làm cho các màu trên khối rubic càng lôn xộn.

“thật là ngốc chết được.” Bạn nhỏ Tiểu Hào không thể nhìn được nữa, cầm khối rubic trong tay Phi Phi, cánh tay vặn nhanh, chừng khoảng nửa phút thì các màu của khối rubic đã hợp lại với nhau như ban đầu. Bạn nhỏ Tiểu Hào đắc ý đưa khối rubic cho Phi Phi nói “Nè …Giờ cậu có thể nói cho tớ cậu lấy sữa chuối ở chỗ nào vậy?”

Phi Phi nháy nháy mắt, nhìn đối phương một lát, dường như tự hỏi đối phương có phải thực sự thích uống sữa chuối hay không, sau đó đem hộp sữa chuối của mình đẩy qua.

“Tớ không uống sữa cậu đã uống rồi đâu.” Bạn nhỏ Tiểu Hào thấy Phi Phi cho mình uống sữa thừa thìvô cùng tức giận.

không phải chính cậu ta nhất định muốn uống sao, cho thì cậu ta lại không uống, thật là kỳ quái. Phi Phi quyết định không để ý đến đối phương, cúi đầu đem khối rubic bạn nhỏ Tiểu Hào vừa xếp lại xáo trộn lên.

“Cậu … Được rồi.” Bạn nhỏ Tiểu Hào không nhận được đáp án đành uất ức cầm hộp sữa dâu lên uống, hai mắt lơ đãng nhìn nhìn lướt qua khối rubic trong tay Phi Phi, thấy Phi Phi vẫn để khối rubic lộn xộn như cũ, nhịn không được nói “Sao cậu lại ngốc như vậy chứ, cậu phải làm thế này … thế này … Sau đó thế này … thế là xong rồi.”

Bạn nhỏ Tiểu Hào nhiệt tình giúp Phi Phi xếp lại màu cho khối rubic.

Phi Phi cầm khối rubic đã được xếp màu lại như ban đầu, có chút buồn phiền … Lại muốn xáo trộn mộtlần nữa, Phi Phi tạch … tạch … tạch, bàn tay chuyển động liên tục, khối rubic nhanh chóng trở lại tình trạng màu lộn xộn như lúc ban đầu.

“Cậu …” Mắt nhìn Phi Phi chỉ cần mấy giây là đêm khối rubic trở thành như cũ, bạn nhỏ Tiểu Hào cuối cùng đã phát hiện ra điều gì đó “Cậu cũng chơi rubic hả?”

“…” Phi Phi không để ý, tiếp tục xoay chuyển khổi rubic.

“Sao cậu không nói chuyện vậy.” Bạn nhỏ Tiểu Hào nóng nảy.

Phi Phi vặn vặn khối rubic mấy lần, được rồi, cuối cùng cũng được hình như mình muốn, lúc này mới ngẩng đầu nhìn anh bạn đang ồn ào trước mặt.

“Cậu có phải cũng chơi rubic không?”

Phi Phi nháy mắt mấy cái, nhớ tới mẹ đã nói: khi người khác nói chuyện với con, con cũng phải đáp lại.

Phi Phi nhẹ gật đầu.

“Cậu vừa rồi chơi cái gì vậy? Cậu xếp hình hả?” Bạn nhỏ Tiểu Hào chỉ vào khối rubic trong tay
Phi Phi, hỏi.

Phi Phi lại gật đầu một lần nữa.

“Cậu xếp thành hình gì vậy?” Bạn nhỏ Tiểu Hào nhìn chăm chú lúc lâu, ngoại trừ các màu xanh xanh đỏ đỏ thì không nhìn thấy hình dạng cụ thể gì, mà đối phương lại không giải thích cho mình biết. Thế là bạn nhỏ Tiểu Hào đem balo sau lưng mình xuống, lấy từ bên trong một khối rubic lớn hơn của Phi Phi.

“Tớ cũng chơi ghép hình.” Bạn nhỏ Tiểu Hào khoe khoang “Khối rubic này tớ có thể xếp thành hình con thỏ, tớ cầm tinh con thỏ đó.”

nói xong, bạn nhỏ Tiểu Hào tiến đến ngồi cạnh Phi Phi, cúi đầu chăm chú vặn, qua mấy phút sau, quả nhiên trên mặt ngoài của khối rubic xuất hiện một con thỏ nhỏ đáng yêu.

Dường như là thấy được một cái gì đó thần kỳ, hai mắt Phi Phi sáng lên.

“Lợi hại không, tớ chỉ cần ba phút là có thể xếp được, thầy giáo cũng nói tớ là thiên tài nhỏ đó nha.” Bạn nhỏ Tiểu Hào khoe khoang xong, thấy hai mắt Phi Phi nãy giờ cứ nhìn chăm chú vào khối rubic trong tay mình, có vẻ như rất muốn chơi thử, vì thế hào phóng nói “Cậu có muốn thử không?”

Phi Phi ngẩng đầu, mỉm cười, vội vàng gật nhẹ đầu.

“Chờ một chút, để tớ đảo lại giúp cậu.” nói xong, bạn nhỏ Tiểu Hào đem khối rubic mình vừa xếp xong nhanh chóng trộn lên, sau đó đưa cho Phi Phi.

Phi Phi thích thú cầm khối rubic, sau đó lật tới lật lui nhìn nhìn.

“Cách chơi loại rubic này cũng giống như khối rubic của cậu, chỉ là khối rubic của tớ là loại cấp bốn, của cậu là cấp ba …”

Lời nói của bạn nhỏ Tiểu Hào còn chưa nói xong, Phi Phi đã cầm khối rubic nhanh chóng vặn vặn, tốc độ nhanh như không cần suy nghĩ, chỉ có thể nghe âm thanh khối rubic chuyển động răng rắc.

không đến một phút, Phi Phi ngừng tay, đem khối rubic đã xếp thành hình con thỏ đưa đến trước mặt bạn nhỏ Tiểu Hào, đôi mắt sáng lấp lánh, khóe miệng tràn đầy ý cười.

“Cậu …” Bạn nhỏ Tiểu Hào không thể tin cầm lấy khối rubic, nhìn tới nhìn lui, đúng là đã xếp thành hình con thỏ rồi “Trước đó cậu đã chơi cái này rồi à?”

Phi Phi lắc đầu.

“Cậu chơi xếp hình trên rubic được bao lâu rồi?”

Phi Phi chơi rubic nhưng không có khái niệm về thời gian, vì thế lại lắc lắc đầu.

“Cậu chờ một chút.” Bạn nhỏ Tiểu Hào lại xáo trộn khối rubic một lần nữa, rồi đưa cho Phi Phi “Khi tớ nói bắt đầu thì cậu xếp hình lại một lần nữa nhé.”

Phi Phi không hiểu lắm nhìn bạn nhỏ Tiểu Hào.

Bạn nhỏ Tiểu Hào điều chỉnh đồng hồ điện tử trên tay, nhìn qua Phi Phi rồi hô bắt đầu.

Phi Phi cúi đầu, nhìn khối rubic sáu mặt, bàn tay nhanh chóng chuyển động cho đến khi xếp thành hình con thỏ như cũ.

“56 giây, cậu chỉ cần 56 giây.” Bạn nhỏ Tiểu Hào không thể tin, hét ầm lên.

Phi Phi bị ầm ĩ không chịu được, bỏ khối rubic xuống lấy hai tay bịt tai, bất lực nhìn xung quanh tìm kiếm mẹ.

“Lý Tử Hào, con đang làm cái gì vậy?” Ba Lý nghe thấy tiếng con trai hét lên thì chạy đến, thấy con trai mập nhà mình đang đứng trước một bạn nhỏ khác hét ầm lên, cho là con trai mình lại bắt nạt bạn, vì thế gắt giọng nói với con.

“Ba, cậu ấy … Cậu ấy chỉ cần 56 giây đã xoay lắp xong khối rubic cấp bốn của con.” Lý Tử Hào nói.

Ba Lý kinh ngạc nhìn qua Phi Phi, sau đó lại nhìn vào đồng hồ con trai đang giơ trước mặt mình.

“Con lắp xong phải mất ba phút, cái tên kiêu ngạo Lượng Lượng kia cũng chỉ lắp nhanh hơn con hai giây, vậy mà cậu ấy nhanh hơn con đến hai phút!!”

Phi Phi bị hai cha con Tiểu Hào đứng vây xung quanh thì có chút bất an, cậu nhảy xuống ghế muốn đitìm mẹ, lúc này nghe được tiếng, Ngô Đồng cũng vừa đến, cu cậu lập tức nhào vào ngực Ngô Đồng.

“Phi Phi, làm sao vậy con?” Đầu tiên, Ngô Đồng nhìn trên nhìn dưới người Phi Phi, phát hiện Phi Phi không có gì bất thường thì mới yên tâm, nhìn về cha con nhà họ Lý đứng gần đó, sắc mặt hơi cau lại hỏi “Xin hỏi, vừa mới xảy ra chuyện gì sao?”

“thật ngại quá, thằng nhóc nhà tôi nghịch ngợm, có thể làm con chị sợ hãi.” Ba Lý lập tức nói xin lỗi.

“Con không phải nghịch ngợm, con …” Bạn nhỏ Tiểu Hào còn muốn nói gì đó nhưng bị ánh mắt của ba Lý ngăn lại.

Ngô Đồng thấy người ta đã xin lỗi, Phi Phi cũng không có chuyện gì, vì thế cũng không nói gì thêm. côquay đầu hỏi Phi Phi “Mẹ xong việc rồi, chúng ta về nhà thôi.”

Phi Phi ngoan ngoãn gật đầu.

Ngô Đồng nắm tay Phi Phi đi qua bàn lấy khối rubic của mình, khi đang định đi về thì thấy Phi Phi nhìn chăm chú vào khối rubic khác ở trên bàn.

Phi Phi không thích nói chuyện, cũng ít khi bộc lộ sở thích của mình cho nên bình thường Ngô Đồng và Tần Qua rất chú ý đến ánh mắt của Phi Phi, lúc này ngay lập tức Ngô Đồng hiểu rõ ý của Phi Phi.

“Con thích cái đó hả?” Ngô Đồng hỏi “đi về mẹ mua cho con một cái nha.”

Phi Phi vui vẻ gật gật đầu.

“Tớ … Tớ tặng cho cậu nè.” Bạn nhỏ Tiểu Hào cầm khối rubic của mình đưa cho Phi Phi “Tớ là Lý Tử Hào, tớ kết bạn với cậu được không?”

Phi Phi không hiểu nhìn anh bạn nhỏ trước mắt.

“Tớ thấy cậu rất lợi hại.” Bạn nhỏ Tiểu Hào lấy hết can đảm nói “Tớ muốn cùng cậu chơi rubic, dì ơi, có được không ạ?” Câu cuối cu cậu quay người nói với Ngô Đồng.

Ngô Đồng cúi đầu nhìn Phi Phi “Bạn này muốn kết bạn với con, Phi Phi có đồng ý không?”

Phi Phi do dự một chút, rồi dưới ánh mắt khích lệ của Ngô Đồng, cậu nhóc vươn tay, cẩn thận nhận lấy khối rubic trong tay bạn nhỏ Tiểu Hào.

Tác giả có lời muốn nói:

Lý Tử Hào: Chúng ta là bạn bè

“….”

Lý Tử Hào: Sao cậu lại không nói lời nào.

“…”

Lý Tử Hào: Kệ đi, cậu phải ra mặt giúp tớ, giúp tớ thu thập Lượng Lượng.

“…”

Загрузка...

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!