Ông Xã Phải Được Dỗ Dành

Chương 39: Chương 39


trước sau

Loading...
Nghe lời triệu hồi của vợ, Tần Qua hận không thể lập tức chạy ngay về nhà nhưng anh lại tự ti khôngdám trở về.

Cuộc hôn nhân này của anh và Ngô Đồng, Tần Qua vẫn nhận định là do nhu cầu của cả hai bên. anh có bệnh còn cô cần tiền, hai bên vừa cho vừa nhận lẫn nhau nên mới tạo thành cuộc hôn nhân thương mại này.

Ngay từ ban đầu Tần Qua cũng không có hy vọng sẽ có một cuộc hôn nhân mỹ mãn, hài hòa. Ý định ban đầu của anh rất đơn giản, anh cần tìm một cái cớ để thoát ra khỏi sự dò xét cùng với lo lắng của người nhà, anh cũng muốn cho Phi Phi một môi trường thích hợp để trưởng thành. anh chưa bao giờ nghĩ đến có một ngày mình sẽ được như lời bác sĩ Lý đã nói, có một cuộc sống bình thản mà ấm áp.

Nhưng thái độ của Ngô Đồng đã vượt ra ngoài suy nghĩ của anh, anh nghĩ rằng quan hệ hôn nhân thông qua tiền tài mà tạo dựng nên thì hẳn là sẽ lạnh lùng hoặc có ít nhiều sự toan tính. Cho nên ngay từ ban đầu, Tần Qua đối với Ngô Đồng với một thái độ hờ hững mà tùy tiện. Cho đến khi anh cảm nhận được sự cố gắng của Ngô Đồng.

rõ ràng rất không thích tiếp xúc với anh nhưng cô lại kiên trì từng chút từng chút xích lại gần anh.

rõ ràng bị anh làm cho tức giận gần chết, nhưng chỉ cần anh xin lỗi là cô sẵn sàng tha thứ ngay.

rõ ràng là rất sợ hãi nhưng chưa bao giờ cô rời bỏ anh.

Tần Qua thường xuyên nghĩ đến ngày ấy, khi Ngô Đồng đứng ở bậc thang, hỏi anh có phải thích cô hay không. Lúc đó, anh trả lời rất tùy tiện nhưng cô lại vô cùng nghiêm túc.

Thực ra sâu trong nội tâm của Tần Qua là anh không tin tưởng, chính anh còn cảm thấy không thích chính bản thân mình thì làm sao anh có hi vọng xa vời là người khác sẽ thích mình. Nhưng không biết bắt đầu từ khi nào, anh bắt đầu từ từ tin tưởng.

Từ từ, anh chỉ cần trông thấy nụ cười của Ngô Đồng thì anh cũng cảm thấy rất vui vẻ, thích ở trước mặt cô làm những hành động ấu trĩ tựa như trẻ con, hưởng thụ việc Ngô Đồng dỗ dành anh.

một lần rồi lại một lần, hình như anh đang muốn xác định tầm quan trọng của bản thân mình trong lòng Ngô Đồng.

Tần Qua đã tham vấn ý kiến của bác sĩ Lý về trạng thái tinh thần này của mình, lúc đó bác sĩ Lý đã trả lời như thế nào nhỉ? Tần Qua nhớ rõ, bác sĩ Lý đã cười rất vui vẻ, nói “Cậu nhất định rất thích Ngô Đồng, bởi vì mỗi người trước mặt người mình thích đều muốn biến thành trẻ con.”

“Khi một đứa nhỏ thích ăn kẹo, nó sẽ chỉ làm nũng với người đã cho nó ăn kẹo, vì nó biết rõ đó là người yêu nó.”

Cho nên chính là anh rất thích Ngô Đồng, đồng thời trong tiềm thức cũng biết là Ngô Đồng thích mình.

“Vì sao anh về đến nhà rồi mà không xuống xe?” Ngô Đồng đã nghe tiếng xe Jeep về một lúc lâu nhưng mãi mà không thấy Tần Qua vào nhà, vì thế cô mặc áo khoác vào rồi đi ra ngoài. Thấy Tần Qua đangngồi trong xe ngẩn người nên gõ gõ vào cửa kính xe.

Bị cô làm giật mình, Tần Đại thiếu hạ kính xe xuống, cách cửa xe đối mặt với Ngô Đồng, nhìn lâu thậtlâu rồi mới thốt nên một câu “Vợ à.”

“anh sao vậy?” Ngô Đồng phát hiện cảm xúc của Tần Qua không bình thường, quan tâm hỏi.

“không sao … không có việc gì.” Tần Đại thiếu hốt hoảng nói.

“Vậy mau xuống xe đi anh.”

“Ừ.” Tần Qua nghe lời mở cửa xuống xe, trước khi xuống anh nhìn thoáng qua túi hồ sơ trên ghế lái phụ, giãy dụa hai giây, cuối cùng anh cũng cầm mang theo.

Ngô Đồng thấy Tần Qua xuống xe, quay người đi vào nhà, vừa đi vừa nói “Em đã gọi điện cho mẹ, nóingày mai anh sẽ đến đón Phi Phi.”

“Ừ.”

Tần Qua trong mắt Ngô Đồng không phải là đùa giỡn lưu manh nói ngon nói ngọt thì chính là nói lời ngây thơ như trẻ con, hoặc có những lúc cảm xúc bất ổn, xúc động, hung dữ, nhưng mà cảm xúc xuống thấp như vậy, vẫn là lần đầu tiên cô thấy.

Ngô Đồng xoay người định hỏi Tần Qua cho ra nhẽ, thì chợt thấy vết bầm trên mặt anh, cô giật mình “Mặt của anh bị làm sao vậy?”

“không có việc gì.” Tần Qua sờ sờ vết bầm trên mặt, giải thích “Hôm nay anh đấu luyện quyền anh, bị mấy vết thương nhỏ, không có gì đáng kể.”

Ngô Đồng nghi ngờ nhìn anh một cái, sau đó đưa mắt nhìn túi hồ sơ trên tay anh, tò mò hỏi “anh đangcầm cái gì vậy?”

Tần Qua dường như là phản xạ có điều kiện đưa tay cầm túi hồ sơ ra sau lưng, làm xong mới ý thức được là mình làm ra hành động ngu ngốc dấu đầu lòi đuôi.

“đã có chuyện gì xảy ra sao?” Lần đầu tiên Ngô Đồng thấy mặt người đàn ông biểu lộ cảm xúc hoang mang mà bất lực, làm cô cũng cảm thấy lo lắng theo.

“….” Mặc dù trước khi về nhà anh đã quyết định cùng vợ nói chuyện thẳng thắn, nhưng khi chuyện tới trước mặt, anh bỗng nhiên thấy do dự.

Thấy rõ sự do dự của anh, Ngô Đồng đi qua, nắm chặt hai tay anh, an ủi “Dù cho đã xảy ra chuyện gì, em sẽ luôn ở bên anh.”

Tần Qua cúi đầu nhìn bàn tay của hai người nắm chặt lấy nhau, nhẹ nhàng nói như xác nhận “Vẫn luôn ở bên anh sao?”

“Vẫn luôn bên anh.” Ngô Đồng mỉm cười, cho anh sự cổ vũ cần thiết.

Giống như từ câu trả lời của cô có nguồn năng lượng thực sự, Tần Qua ngẩng đầu, nhìn chăm chú vào mắt Ngô Đồng, hỏi vừa dứt khoát vứa trực tiếp “Em không phải vì tiền mới gả cho anh mà là vì cứu em trai em nên mới cưới anh, đúng không?”

Ngô Đồng chuẩn bị tâm lý cả một lúc lâu, còn tưởng rằng xảy ra việc gì ghê gớm lắm, không nghĩ lại được nghe câu hỏi này của anh. cô hoảng hốt chớp chớp mắt, buông tay anh ra, hỏi “Là việc này sao?”

Tần Qua mất mát nhìn bàn tay mình mới bị buông ra, ánh mất dần ảm đạm.

“Cuối cùng là anh khó chịu cái gì?” Ngô Đồng thấy người đàn ông biểu lộ cảm xúc ‘sống không còn gì luyến tiếc’ thì rất khó hiểu.

“Vợ à, anh thích em, rất thích.” Tần Qua cô đơn nói “Thế nhưng anh lại không có gì đáng để được em thích, trước kia anh vẫn nghĩ là em thích tiền, nhưng mà …”

“Em thích mà, ai nói là em không thích tiền.”

“…” đang trên con đường khổ vì tình, Tần Đại thiếu bỗng nhiên không biết nói tiếp như thế nào, chỉ có thể ngơ ngác phun ra nửa câu nói vẫn chưa nói xong “anh còn cưỡng ép em gả cho anh.”

“anh ép buộc em gả cho anh?” Ngô Đồng khó hiểu hỏi.

“Nếu không phải là anh, chú Hai em đã không ép buộc em …”

“Nếu không phải có anh, chú Hai em sẽ không đồng ý hiến tủy để cứu em trai em.” Ngô Đồng cắt ngang lời nói của người đàn ông.

Tần Qua trì độn chớp chớp mắt, dường như, cảm giác, có chỗ nào đó so với tưởng tượng của mình không phù hợp lắm.

“Trong lòng em, em rất cảm kích anh.” Ngô Đồng nói chân thành “Lúc đó em hầu như đã tuyệt vọng, là anh cho em một cơ hội để trao đổi với chú Hai của em.”

“Cho nên … Em không có trách anh?” Tần Qua không thể tin nói.

“Nếu em coi anh là kẻ xấu cưỡng ép em, sao em lại đi thích anh. Đầu óc em vẫn còn dùng được.” Ngô Đồng tức giận, trợn mắt.

“Vợ ơi!” Tần Qua tiến lên kéo Ngô Đồng ôm chặt vào lòng, giờ phút này anh cảm thấy sự lo lắng sầu đau cả một ngày của mình thật ngốc gì đâu, đúng như vậy, vợ mình thích chính là mình.

“Thả em ra.” Ngô Đồng bị người đàn ông ôm chặt có chút khó chịu.

“không thả.” Tần Đại thiếu còn ôm chặt hơn.

“Em bị anh siết đau thắt lưng.”

Tần Đại thiếu đau lòng lập tức buông tay, luống cuống nhìn vợ, sau đó bỗng nhiên hắc hắc cười ngây ngô.

“anh cười ngốc cái gì vậy?” Ngô Đồng tức giận.

“Hắc hắc hắc …”

“anh vì việc này mà rối rắm cả một ngày?” Ngô Đồng xoa xoa cái eo bị siết đau, ngồi xuống ghế sô pha.

“Ừm.” Tần Đại thiếu gật đầu “anh chỉ cần nghĩ tới việc em sẽ rời bỏ anh đi, anh liền khó chịu muốn đánh người.’

“Làm sao bỗng nhiên anh biết việc này?” Ngô Đồng không chủ động đề cập đến việc này cũng khôngphải bởi vì muốn dấu giếm mà chỉ bởi vì cô cảm thấy chưa có cơ hội thích hợp. Ngô Đồng dự định đến khi Tiểu Nguyên được nghỉ đông sẽ nói rõ mọi chuyện với anh.

Khúc mắc đã được tháo gỡ, Tần Đại thiếu không có kiêng dè gì, lập tức ngoan ngoãn nói hết từ đầu đến cuối cho cô nghe. Ngô Đồng nghe thấy Tần Qua nghe được tin tức là từ Thẩm Tây Minh, trong lòng cảm thấy khó hiểu vì sao Thẩm Tây Minh lại làm như vậy.

“Vậy anh dự định làm cái gì?” Ngô Đồng
tò mò hỏi “Nếu anh cảm thấy mình là kẻ xấu xa cưỡng ép em, anh sẽ làm gì?”

Tần Qua dừng lại một chút, liếc nhìn túi hồ sơ mình để trên bàn trà, anh do dự một chút rồi quyết định nhân dịp cơ hội này, nói rõ tất cả những khúc mắc giữa hai người.

“Từ khi gia đình anh quyết định vì anh mà kết hôn thương mại, sau đó anh cũng đồng ý, nhưng anhcũng không muốn thông qua phương thức này mà trói chặt một người nào đó.” Tần Qua nói “Cho nên khi anh biết Tần Hoài sau lưng anh lập thêm điều khoản kèm theo hợp đồng, bản thân anh cũng khôngđồng ý.”

“Nhưng anh cũng có thể lý giải chú ấy vì anh nên mới làm như vậy, cho nên anh tự làm cho mình mộtcái giới hạn.” Tần Qua nhìn Ngô Đồng nói “Nếu như anh không thể khống chế được chính mình, làm tổn thương đến em thì anh sẽ chủ động đề nghị ly hôn.”

“Nhưng mà càng ngày về sau, anh càng thấy thích em, anh bắt đầu cảm thấy không nỡ, còn cảm thấy hơi may mắn vì Tần Hoài đã thêm điều khoản kia, để em không thể tùy tiện mà bỏ anh ra đi. Cho tới hôm nay …”

“Mặc dù anh rất ghét tên Thẩm Tây Minh này, mỗi khi thấy anh ta, anh đều nhịn không được mà muốn tẩn cho anh ta một trận. Nhưng mà anh ta nói không sai.” Tần Qua mất mát nói “anh không xứng đáng với em, lại còn không biết xấu hổ mà dùng điều khoản kia bắt buộc em ở bên anh …”

“anh …” Bỗng nhiên Ngô Đồng có dự cảm không tốt.

“Cho nên … anh đã chuẩn bị sẵn cái này.” Tần Qua mở túi hồ sơ, lấy tập tài liệu bên trong ra, đập vào mắt Ngô Đồng là hàng chữ vô cùng bắt mắt.

“anh muốn ly hôn với em?” Ngô Đồng không thể tin nói.

“Làm sao có thể?” Phản ứng của Tần Đại thiếu còn lớn hơn cả Ngô Đồng.

Ngô Đồng nhìn dáng vẻ tức tối, thở hổn hển của người đàn ông, lập tức bình tĩnh “Vậy anh cầm cái này đưa cho em làm gì?”

“anh nghĩ rồi, muốn cho cuộc hôn nhân của chúng ta được bình đẳng thì không thể có điều khoản nào ràng buộc em.” Tần Qua nói “Nhưng mà nói miệng thì không có bằng chứng nên anh nghĩ ra biện pháp này.”

Tần Qua lấy tờ đầu tiên của xấp đơn thỏa thuận ly hôn rồi đưa trang giấy này cho Ngô Đồng. Ngô Đồng không hiểu nhìn tờ giấy cầm trong tay, nhìn hàng chữ tiêu đề rất lớn phía trên.

“anh quyết định, sau này nếu anh lại chọc giận em nữa, thì anh sẽ đưa cho em đơn thỏa thuận ly hôn, trên đó có sẵn chữ ký của anh.” Tần Đại thiếu nói khó khăn “Em lúc nào cũng có thể … ly hôn với anh.”

Ngô Đồng nhìn vẻ mặt rối rắm muốn chết nhưng vẫn cố gắng nói cho xong quyết định của anh, nhịn không được bật cười một cái, sau đó hỏi “Vậy đơn thỏa thuận này có bao nhiêu tờ?”

“Em hỏi cái này làm gì?” Tần Qua nhìn xấp đơn thỏa thuận ly hôn trong tay, trái tim muốn rỉ máu.

“Nếu như anh vụng trộm lấy đi mấy tờ đơn thì làm sao em biết?” Ngô Đồng nửa đùa nửa thật nói.

“Em không cần biết đâu.” Tần Đại thiếu khí phách nói “anh sẽ không cho em cơ hội lấy được tờ đơn thứ hai.”

“À.” Ngô Đồng nhìn tờ đơn thỏa thuận ly hôn thứ nhất một chút, rồi trước mặt Tần Qua vô cùng cẩn thận xếp lại, nghiêm túc bỏ lại vào túi xách.

Tần Đại thiếu nhìn mà con tim nghẹn lại, hận không thể quay ngược thời gian đem tờ giấy kia lấy về.

“Ngày mai anh nhớ đi đón Phi Phi nha.” Ngô Đồng ngẩng đầu nhắc nhở người ba không có trách nhiệm nào đó.

“Vợ à, sau này em cũng không được vô cớ tức giận.” Phát hiện ra lỗi BUG, Tần Đại thiếu vội vàng bổ sung.

“Vậy phải xem biểu hiện của anh như thế nào đã …” Ngô Đồng cười giảo hoạt.

“…” Tần Đại thiếu cảm giác như mình vừa đào một cái hố chôn chính mình.

Загрузка...

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!