Ông Xã Phải Được Dỗ Dành

Chương 34: Chương 34


trước sau

đã quen với việc mỗi giờ tan tầm về nhà là thấy người đàn ông ôm Phi Phi nở nụ cười đón cô, Ngô Đồng đã quên mất Tần Qua là người bị di chứng của hội chứng PTSD.

Khi thấy người đàn ông mồ hôi đầm đìa, toàn thân như chất chứa khí nóng, Ngô Đồng giật mình trong chốc lát, sau đó quay người đóng cửa, chậm rãi đi về phía Tần Qua, tiện tay để túi xách trên bàn gỗ trong sân nhà.

“Em về rồi.” Ngô Đồng đứng cạnh người đàn ông, mỉm cười dịu dàng, giọng nói nhẹ nhàng như mọi ngày.

Người đàn ông đã sớm nhận ra Ngô Đồng trở về, nhưng cơn giận trong lòng còn chưa phát tiết xong, sợ làm bị thương vợ nên càng ra sức đánh bao cát.

Ngô Đồng nhìn Tần Qua mồ hôi đầy người, mu bàn tay cũng đã đỏ ửng lên thì biết anh đã đấm bao cát rất lâu rồi. Ánh mắt Ngô Đồng hiện lên vẻ đau lòng, trong lòng cũng buồn buồn “Hôm nay đã xảy ra chuyện gì sao? anh có thể nói cho em biết không?”

“Em đừng để ý đến anh.” Giọng nói của người đàn ông lộ vẻ không kiên nhẫn.

“Tay anh bị thương rồi kìa.” Ngô Đồng nhìn thấy trên bao cát có vết máu, giọng nói cũng gấp gáp lên.

“không sao đâu.”

Ngô Đồng nhìn người đàn ông không ngừng đấm vào bao cát, vết máu đỏ trên bao cát càng ngày càng hiện rõ, rốt cục không nhịn được nhào qua ôm lấy cánh tay người đàn ông. Bởi vì sức đánh của anh rất lớn nên làm Ngô Đồng lảo đảo suýt ngã xuống đất.

“Em làm cái gì vậy?” Tần Qua hét to.

Ngô Đồng không thèm để ý tiếng hét của Tần Qua, sau khi ổn định thân thể thì nhanh chóng cầm lấy tay Tần Qua xem xét, nhìn thấy mu bàn tay đã sưng đỏ và vương đầy vết máu thì đau lòng không thôi “Chúng ta vào nhà bôi thuốc đi anh.”

“đã nói em đừng động vào anh rồi mà.” Tần Qua bỏ tay Ngô Đồng ra.

“Bôi thuốc vào đã.” Ngô Đồng không hề sợ hãi, một lần nữa giữ chặt tay Tần Qua.

“anh đã nhắc em trước rồi cơ mà, khi anh đang phát bệnh thì không được ở gần anh, em nghe khônghiểu hả?” Sắc mặt Tần Qua u ám, cảnh cáo nói.

“Chúng ta vào bôi thuốc trước đã anh, sau khi bôi thuốc xong, anh muốn hít đất hay chạy bộ em đều không cản anh.” Chỉ cần anh không làm chính mình bị tổn thương, ánh mắt Ngô Đồng ngấn nước nhìn anh.

“Đây là em tự mình tìm.”

Tần Qua cầm ngược tay Ngô Đồng, đẩy cô áp sát vào tường, cúi đầu gặm cắn lên môi cô. Bộ dáng hung dữ làm toàn thân Ngô Đồng run lên, nhưng cô vẫn không đẩy anh ra. Người đàn ông gặm cắn từ xương quai xanh đi xuống dưới, rồi bị quần áo ngăn trở, anh gầm nhỏ một tiếng rồi không kiên nhẫn đưa tay giật áo Ngô Đồng xuống, hàng cúc áo bé nhỏ rơi lả tả trên mặt đất.

“Vào phòng đi anh.” Ngô Đồng nắm lấy bả vai của người đàn ông, khó khăn nói nhỏ.

Động tác của Tần Qua lập tức dừng lại, một lúc lâu mới từ ngực Ngô Đồng ngẩng đầu lên, cô phát hiệnmàu đỏ trong mắt anh từ từ biến mất, sức lực của cánh tay đang bóp chặt vòng eo của mình cũng dần buông lỏng.

“anh không sao chứ?” Ngô Đồng cẩn thận hỏi.

“Vì sao lúc nãy em không tránh đi?” Tần Qua nhìn cổ áo của Ngô Đồng bị mở rộng, trên cổ là vết mình gặm cắn tụ máu đỏ ửng, trong lòng đối với bản thân mình tràn đầy chán nản.

“anh trả lời em trước, anh có sao không?” Ngô Đồng cố chấp hỏi.

“Ừ, anh không sao.” Giọng nói anh buồn buồn, hiển nhiên là tâm tình vô cùng thấp.

Nhìn thái độ của người đàn ông, Ngô Đồng đoán chắc anh lại bắt đầu tự trách bản thân, thế là nâng gương mặt của anh lên, nhìn chăm chú vào mắt anh, cười dịu dàng “Nếu biết hôn anh có thể trấn an cảm xúc cho anh, em sẽ về sớm một chút.”

“Em …” Ánh mắt Tần Qua không thể tin được.

“Sau này nếu gặp tình huống như thế này anh gọi điện cho em, em nhất định sẽ trở về ngay lập tức.” Ngô Đồng đau lòng nói “anh đừng tự làm mình bị thương, được không.”

“Vợ à …”

“Chúng ta vào nhà bôi thuốc trước cái đã.” Ngô Đồng kéo Tần Đại thiếu đang còn ngây ngốc và phòng, sau đó lấy hộp thuốc, lấy cồn I ốt lau rửa vết thương cho Tần Qua.

Toàn bộ quá trình, Tần Đại thiếu vẫn ngơ ngẩn nhìn chăm chú vào vợ mình, cảm giác vợ mình dù chỉ động một cái chân mày cũng đáng yêu muốn chết.

“Được rồi.” Ngô Đồng sát trùng, bôi thuốc xong lại dặn dò “Trong hai ngày tới anh không được đụng vào nước đâu đó.”

Vừa nói xong, Ngô Đồng lại nhíu mày, người đàn ông này đang một thân toàn mồ hôi không, sao có thể không tắm rửa được đây vậy là lại bổ sung thêm “Chút nữa tắm rửa anh cẩn thận một chút, tắm xong em lại bôi thuốc lần nữa cho anh.”

“Vợ à …”

“Dạ???” Ngô Đồng ngẩng đầu nhìn Tần Đại thiếu đang lắp bắp.

“Em đối với anh thật tốt.”

Ngô Đồng nháy nháy mắt, rồi tươi cười rạng rỡ.

Tần Đại thiếu chồm người qua bàn trà, hôn lên đôi môi lúc nãy bị bỏ quên, động tác dịu dàng đến mức làm Ngô Đồng phải nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

“Có phải em cũng thích anh rồi không?” EQ của Tần Đại thiếu bỗng dưng login.

Ngô Đồng bị người đàn ông hỏi trực tiếp cũng có chút xấu hổ, loại chuyện này có người hỏi thẳng như vậy hay sao?

“Phải không?” Người đàn ông nhìn mặt vợ mình từ từ ửng đỏ, bám riết hỏi.

“Em đi xem Phi Phi một chút.” Ngô Đồng không tự nhiên đứng dậy, muốn thoát khỏi sự đeo bám của người đàn ông.

Tần Đại thiếu nhanh mắt bắt lấy bàn tay trái của vợ, trong mắt tràn đầy chờ mong, giọng nói cũng lộ ra vẻ bướng bỉnh “Có phải không?”

“Sao mà anh cứ hỏi cho bằng được như vậy, trong lòng biết thôi là được rồi.” Ngô Đồng dậm dậm chân, bỏ tay Tần Qua ra, chạy đến phòng Phi Phi trốn.

Chỉ còn Tần Đại thiếu một mình trong phòng khách, nhìn hộp thuốc còn đang mở, cười ngốc ngốc.

Dỗ Phi Phi đi ngủ, giúp Tần Qua đã tắm rửa xong bôi thuốc một lần nữa, Ngô Đồng mới có thời gian hỏi người đàn ông vì sao bỗng nhiên lại phát bệnh. Nếu là trước đây, thấy Tần Qua phát bệnh, cô sẽ nghe theo lời bác sĩ Lý dặn dò, tránh qua một bên để anh một mình phát tiết cảm xúc xong. Nhưng bây giờ, có lẽ cô không làm được như vậy nữa. Đối với người mình thích, cô sẽ không nhẫn tâm để anh phải chịu đựng một mình, cho nên cô dự định xâm nhập vào thế giới nội tâm của người đàn ông này.

Tần Qua kể cho Ngô Đồng nghe, hôm nay ngoài ý muốn gặp lại đồng đội cũ, nghĩ tới một vài việc nên bị kích thích một chút mà phát bệnh.

Ngô Đồng không hỏi việc đó là việc gì bởi vì cô cảm giác được Tần Qua không muốn đề cập đến, chỉ lẳng lặng nằm trong ngực anh, nhẹ nhàng nói “Em sẽ luôn ở bên anh.”

Lại hai ngày nữa trôi qua, người đàn ông đã khôi phục tâm trạng, khi Ngô Đồng đang có cảm giác yên tâm thì bác sĩ Lý Vân Cảnh gọi điện cho cô.

“Em có thời gian không? Chị muốn gặp em một chút?”

Ngô Đồng xin nghỉ, lái xe đến phòng tâm lý trị liệu Lam Hải.

“Bác sĩ Lý, bệnh tình của Tần Qua có biến chuyển gì sao?” Ngô Đồng vừa thấy bác sĩ Lý liền gấp gáp hỏi.

“Đừng nóng ruột, uống nước trước đã.” Lý Vân Cảnh thấy thái độ lo lắng của Ngô Đồng, trong lòng vì Tần Đại thiếu mà vui vẻ, xem ra tuy là cuộc hôn nhân thương mại nhưng cũng đã đơm hoa kết trái rồi.

“Em không khát, cám ơn chị.” Ngô Đồng ngồi xuống, nói.

Lý Vân Cảnh cười cười, biết trong lòng Ngô Đồng lo lắng nên cũng nói thẳng vào vấn đề “Gần đây Tần Qua có gặp lại đồng đội cũ, em biết chuyện này không?”

“Vâng, em biết.” Ngô Đồng nhẹ gật đầu “Hôm đó, tâm tình anh ấy không tốt, luyện đánh bao cát rất lâu.”

“Ngày đó khi Tần Qua điều trị, chị đã đề nghị cậu ấy cố gắng hết sức không tiếp xúc với những người, những vật có khả năng làm cậu ấy nhớ lại chuyện cũ.” Lý Vân Cảnh nói “Dù sao bệnh của cậu ấy là có liên quan đến những việc mà cậu ấy đã từng trải qua.”

“Ý của chị là muốn em phòng ngừa không cho anh ấy gặp lại đồng đội cũ.” Ngô Đồng nhíu mày.

“không phải.” Lý Vân Cảnh lắc đầu “Chị đã nói, đó là trước kia.”

Thấy ánh mắt khó hiểu của Ngô Đồng, bác sĩ Lý tiếp tục giải thích “Hôm qua Tần Qua đến gặp chị, cậu ấy nói sau khi cậu ấy gặp đồng đội cũ thì phát bệnh, nhưng rất nhanh đã được em trấn an.”

Ngô Đồng không biết Tần Qua có nói rõ chi tiết việc trấn an cho bác sĩ Lý không nhưng cô vẫn khôngnhịn được mà đỏ mặt

“Cho nên cậu ấy định bắt đầu tiếp xúc với đồng đội cũ, từng chút từng chút thử tiếp nhận lại những ký ức mà cậu ấy muốn quên lãng. Tần Qua nói chỉ có như vậy cậu ấy mới có thể hoàn toàn khỏi bệnh.” Bác sĩ Lý nói “Sau đó … Chị đồng ý.”

Nghe thấy Tần Qua có khả năng hoàn toàn khỏi bệnh, mắt Ngô Đồng sáng lên.

“Nhưng mà, việc này cũng dẫn đến khả năng làm cậu ấy thường xuyên phát bệnh, thường xuyên phát giận, nóng nảy.” Bác sĩ Lý tiếp tục nói.

“Vậy em phải làm gì?” Ngô Đồng đã hiểu lý do bác sĩ Lý gặp mình.

Lý Vân Cảnh nhìn ánh mắt kiên định của Ngô Đồng, cười vui vẻ “Ở bên cậu ấy, đừng buông bỏ cậu ấy.”

“Cám ơn chị, bác sĩ Lý.” Ngô Đồng đứng dậy, cúi đầu nói cám ơn Lý Vân Cảnh.

“Đây là việc chị nên làm.” Lý Vân Cảnh “Nhưng em cũng đừng quá lo lắng, chị nói đó là tình huống xấu nhất, cũng có thể sẽ không xảy ra việc gì hết. Tóm lại, phát sinh chuyện gì thì cứ đến tìm chị.”

“Cám ơn chị.”

Từ văn phòng của Lý Vân Cảnh đi ra, trong đầu luôn nghĩ đến việc của Tần Qua, lo lắng bước vào thang máy, không chú ý đi theo người khác xuống đến tầng hầm. Đến khi hồi phục lại tinh thần thì mới phát hiện mình đang đứng lại bãi đỗ xe, mà ở cửa thang máy có một người quen thuộc mà xa lạ đang đứng.

“đã lâu không gặp.” Thẩm Tây Minh mở lời phá vỡ sự im lặng.

Quán cà phê lầu ba, hai người ngồi đối diện nhau, Thẩm Tây Minh gọi một ly Latte và một ly nước chanh, sau đó nói “anh nhớ là em không thích uống cà phê nhưng lại thích không gian của quán cà phê, nên mỗi lần đến đều gọi một ly nước chanh.”

“Có lẽ bây giờ em thích uống thì sao?” Ngô Đồng thấy người đàn ông không hỏi ý kiến của mình mà tự mình gọi nước uống thì hơi bực mình.

“Xin lỗi.” Thẩm Tây Minh sửng sốt “Để anh gọi người đổi lại.”

“không cần đâu, em vẫn không thích uống cà phê.”

“…”

không khí có chút lúng túng, cũng may nhân viên phục vụ rất nhanh đã đưa đồ uống đến, bầu khôngkhí được khôi phục bình thường, Thẩm Tây Minh do dự một lúc rồi nói ra “không nghĩ là được gặp em ở chỗ này.”

“Em tới đây gặp bạn. Công ty của anh ở chỗ này hả?”

“Ừ.” Thẩm Tây Minh nói “Nửa tháng trước anh quay trở về, công ty ở tầng 28.”

“Vâng.” Ngô Đồng vâng một tiếng rồi không hỏi gì nữa.

“Nghe nói em đã kết hôn.” Thẩm Tây Minh nhìn chiếc nhẫn trên tay phải của Ngô Đồng, đơn giản, thanh lịch, đúng là kiểu Ngô Đồng thích.

Ngô Đồng nhìn người đàn ông đối diện, suy nghĩ một lúc rồi vẫn nói ra “Có phải anh cho người gặp chú Hai em không?”

“Đúng vậy.” Thẩm Tây Minh đã đoán Ngô Đồng sẽ hỏi điều này nên trả lời dứt khoát.

“Vì sao anh lại làm như vậy?”

“…” Thẩm Tây Minh do dự, chỉ có thể nói “anh mong em sống tốt.”

“anh lấy tư cách gì?” Giọng nói của Ngô Đồng vô cùng bình tĩnh, hoàn toàn không phải là giọng điệu mỉa mai như mình đã từng nghĩ.

“Coi như là … Cho quá khứ của chúng ta một lời chia tay.”

“Ba năm trước, ở nước Mỹ em đã nói lời chia tay rồi.” Ngô Đồng nhìn Thẩm Tây Minh – người đàn ông mình đã từng thích, nói “một mình em lặng lẽ nói lời chia tay, không quấy rầy đến anh, cho nên hiện tại em hi vọng anh cũng không quấy rầy đến em.”

“Em qua Mỹ?” Thẩm Tây Minh nghi ngờ hỏi “Khi nào?”

“Ngày mà anh tuyên bố đính hôn, lúc đó toàn bộ tin tức ở nước Mỹ đều là tin của anh.” Ngô Đồng không còn nỗi bi thương, đắng chát trong lòng như trước nữa, có chăng khi nhớ lại chỉ còn chút châm chọc.

“Em …” Thẩm Tây Minh không ngờ còn có việc như vậy nữa, anh ta vẫn nghĩ rằng hai người ở hai nước khác nhau, sau đó liên lạc ít dần rồi tự nhiên chia tay. không nghĩ tới, lúc trước vì bảo vệ công ty mà phải tổ chức lễ đính hôn tạm thời kia lại bị Ngô Đồng biết được. Nên trong lòng Ngô Đồng là mình vất bỏ cô ấy sao?

“Lúc ấy là bởi vì …” Thẩm Tây Minh định giải thích.

“anh không cần giải thích.” Ngô Đồng đưa tay ngắt lời người đàn ông, sau đó thoải mái cười cười “thậtra mọi việc đã qua lâu rồi, nhắc lại cũng không hay gì. Mặc kệ nguyên nhân là gì, kết cục của chúng ta đã không thể nào thay đổi nữa, vả lại, hiện tại em sống rất tốt.”

Thẩm Tây Minh cau mày không đồng ý nói “Ý em là việc em bị ép gả cho Tần Đại thiếu?”

“Dù là nguyên nhân gì, quan trọng nhất là hiện giờ em sống rất tốt.” Ngô Đồng nhấn mạnh.

“Hôn nhân của bọn em là không bình đẳng.” Thẩm Tây Minh dưới con mắt của một thương nhân dễ dàng nhìn ra bên trong hợp đồng với Tần thị có điều khoản gì đó. “Ít nhất hãy để anh giúp em thoát khỏi cái cùm đó.”

“Sau đó cái cùm đó lại sang anh sao?” Ngô Đồng hỏi ngược lại.

“Em biết rõ là anh không như vậy mà.”

“Nhưng em sẽ cảm thấy vậy.” Ngô Đồng nói “anh cũng hiểu em mà.”

Trước kia Thẩm Tây Minh cảm thấy mình hiểu rất rõ Ngô Đồng nhưng hiện tại anh ta cảm thấy có chút xa lạ. Sống trong cái xã hội coi trọng danh vọng và quyền lợi này, là anh thay đổi quá nhiều hay do côkhông đuổi kịp biến đổi của cuộc sống.

”Em biết rõ trong cuộc hôn nhân này em đã phải bỏ ra cái gì, cũng biết Tần thị không dễ dàng để em ly hôn, nhưng mà … hiện tại em không còn e ngại nữa mà còn cảm thấy có chút may mắn. Ngô Đồng cười cười, dưới ánh mắt khó hiểu của Thẩm Tây Minh, nói “Ông xã em tình tình có chút nóng nảy, lúc đầu hay chọc cho em tức giận, nếu không có những điều khoản ràng buộc đó, em đã muốn ly hôn với anhấy.”

Cho nên ý của em là, bây giờ em đã yêu chồng em.

Ngô Đồng nhìn đồng hồ, phát hiện đã 6 giờ chiều, vì thế đứng dậy “Thời gian không còn sớm, em phải về rồi.”

Thẩm Tây Minh cũng đứng dậy, hỏi “Có cần anh đưa em về không?”

“không cần đâu, tạm biệt anh.” Ngô Đồng cầm túi xách, nhìn Thẩm Tây Minh cười lễ phép, quay người bước nhanh rời đi.

Thẩm Tây Minh nhìn theo bóng lưng Ngô Đồng, nghĩ đến nụ cười trong suốt của cô cùng đuôi tóc vòng lên theo bước xoay người của cô, đó không phải là hình ảnh đã khiến mình động tâm hay sao.

Em vẫn là em lúc trước, nhưng đã không còn thích anh nữa, chẳng lẽ người thay đổi chỉ có mình anhthôi sao?

Tác giả có lời muốn nói:

Thẩm Tây Minh: Ngô Đồng không còn yêu tôi nữa, đau lòng quá.

Tần Qua: đã biết thì tránh ra chỗ khác đi, chướng mắt quá.
Loading...

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!