Ông Xã Phải Được Dỗ Dành

Chương 31: Chương 31


trước sau

Loading...
Dường như mỗi một công ty thành công đều có một đặc điểm giống nhau, đó là năng lực công tác vô cùng mạnh mẽ. Thẩm Tây Minh về nước chưa được một tuần đã bố trí sắp xếp xong mọi việc ở công ty con, đồng thời cử người cầm theo tài liệu đã có mặt ngồi trong văn phòng Tổng giám đốc Ngô thị.

Chú Hai nhìn văn bản trong tay, cau mày, không hiểu hỏi “Nếu tôi nhớ không nhầm thì quý công ty là công ty bất động sản, sao lại có hứng thú đầu tư vào công ty bán lẻ thực phẩm như chúng tôi.”

“Sao vậy, Tổng Giám đốc Ngô đối với điều khoản công ty chúng tôi đưa ra không hài lòng?” Lưu Hướng Minh – người phụ trách công ty MK hỏi.

“Dĩ nhiên là không phải.” Chú Hai cười, cuối cùng nói thẳng vào vấn đề “Mặc dù Ngô thị gần đây của chúng tôi phát triển khá tốt nhưng cũng không đến mức để công ty MK tự tìm tới cửa đầu tư, việc hiểu người hiểu mình tôi vẫn làm được.”

“Tổng Giám đốc Ngô đã nói vậy thì tôi cũng nói thẳng.” Lưu Hướng Minh nhận một tập tài liệu khác từ tay luật sư công ty của mình, đưa cho chú Hai, nói “Đây là điều khoản kèm theo.”

Chú Hai không ngoài ý muốn, nhận tập tài liệu, mở ra nhìn, mấy phút sau sắc mặt trở nên khó coi, nhìn Lưu Hướng Minh hỏi “Quý công ty có ý gì?”

Lưu Hướng Minh cầm ly cà phê uống một ngụm, từ từ nói “Ý của công ty chúng tôi đã nói rõ trong điều khoản kèm theo, MK sẽ đầu tư năm trăm triệu, nếu không đủ thì có thể lên đến sáu trăm triệu, điều kiện duy nhất là Ngô thị phải chấm dứt quan hệ hợp tác với Tần thị.”

“Mặc dù Ngô thị chúng tôi không phải là công ty lớn, nhưng chúng tôi muốn hợp tác với ai không phiền đến quý công ty quan tâm.” Chú Hai hơi tức giận, đặt mạnh tập tài liệu xuống bàn.

“Tổng Giám đốc Ngô không cần tức giận.” Lưu Hướng Minh mỉm cười “Ông không phải vừa thắc mắc tại sao công ty bất động sản như MK lại có hứng thú đầu tư vào công ty bán lẻ sao, mà cố tình lại còn là Ngô thị.”

Lập tức chú Hai nghiêm chỉnh lên.

“Nguyên nhân rất đơn giản.” Lưu Hướng Minh nói rõ “Tổng Giám đốc công ty chúng tôi và cô Ngô Đồng là bạn tốt nhiều năm nay.”

Trong chớp mắt, chú Hai hiểu rõ những khúc mắc bên trong, sắc mặt từ từ khó coi.

“Ông cùng Tần thị vì sao lại hợp tác, và ông làm sao để thuyết phục cô Ngô Đồng liên hôn cùng Tần thị, những điều này … chúng ta có thể không cần nói đến.” Lưu Hướng Minh lại đẩy tập tài liệu về phía chú Hai “Ý của Tổng Giám đốc công ty chúng tôi rất đơn giản, Ngô thị cần vốn, MK chúng tôi có thể thay Tần thị hỗ trợ, chính là vì tự do của cô Ngô Đồng.”

“Tổng Giám đốc các anh …” Đến giờ chú Hai vẫn không thể tin được Ngô Đồng lại quen biết tổng giám đốc MK. Nếu cô quen biết tổng giám đốc MK và đối phương đồng ý hỗ trợ số tiền kia, vì sao lúc đó lại đồng ý liên hôn.

“Lúc đó Tổng Giám đốc chúng tôi còn ở Mỹ cùng không biết tình cảnh khó khăn của cô Ngô Đồng nên rất áy náy. Cho nên hi vọng Tổng Giám đốc Ngô có thể giúp đỡ Tổng Giám đốc công ty chúng tôi bù lại nỗi tiếc nuối này.” Lưu Hướng Minh nhìn chú Hai, trong mắt mang theo vẻ châm biếm “Dù sao, cô Ngô Đồng cũng là cháu gái ông, ông cũng không hi vọng cô ấy phải trải qua cuộc sống như vậy chứ?”

Trải qua cuộc sống như vậy, cuộc sống như thế nào chứ?

thật ra sau khi Ngô Đồng kết hôn với Tần Đại thiếu, chú Hai cũng không liên lạc với Ngô Đồng, vì Ngô Đồng không hi vọng ông ta liên lạc với cô, hai là ông ta cũng không dám liên lạc với Ngô Đồng, ông ta sợ rằng …. Nếu Ngô Đồng không sống tốt thì sao?

Lưu Hướng Minh để lại bản hợp đồng và danh thiếp, cùng luật sư ra khỏi văn phòng, để lại bóng dáng hơi ủ rũ của chú Hai.

Chú Hai ngồi ở ghế sô pha suy nghĩ thật lâu, đến khi gạt tàn trên bàn cắm đầy mẩu thuốc lá mới cầm điện thoại di động lên. Khi danh bạ đến tên Tổng Giám đốc Tần ông ta chần chừ một lúc lâu, sau đó quyết định đưa danh bạ đến số của Ngô Đồng.

---

“anh Kim.” Sau khi nói chuyện với tổ trưởng tổ trang phục Tiểu Lương xong, Ngô Đồng tranh thủ thời gian đến gặp người phụ trách dây chuyền may – anh Kim (Kim sư phó).

“cô Ngô” Người phụ trách dây chuyền may – anh Kim là một người đàn ông trung niên khoảng năm mươi tuổi, vì làm việc lâu năm với máy may nên phải đeo kính lão, là một người vô cùng hiền hậu “côđến hỏi đồ cô gửi tôi may thêm hả?”

“Vâng, anh may xong chưa ạ?”

“đã xong rồi đây.” anh Kim từ đống quần áo trong phòng làm việc lấy ra hai cái đưa cho Ngô Đồng “côkiểm tra xem đã được chưa?”

“Em luôn tin tưởng tay nghề của anh Kim mà.” anh Kim là thợ may có kinh nghiệm lâu năm ở KISS, kĩ năng may quần áo tốt hơn của Ngô Đồng nhiều.

“Trước đây không thấy cô nhờ tôi làm cái này.” anh Kim cười ha ha “Đây là làm cho bạn trai hả?”

Ngô Đồng vô cùng yêu thích, luôn vuốt ve cái áo, nghe anh Kim nói vậy thì hơi ngượng ngùng “Dạ, là cho ông xã em.”

“Ông xã? cô kết hôn rồi hả?” anh Kim kinh ngạc.

“Dạ, cũng vừa mới kết hôn thôi.”

“Ôi, thật là một chuyện vui, chúc mừng cô.”

“Cám ơn anh.”

“Vậy phải có kẹo mừng chứ? Cho mọi người được dính chút không khí vui mừng.” 

Ngô Đồng hơi sửng sốt một chút rồi mới đáp lại “Kẹo mừng tôi còn chưa chuẩn bị xong, xong rồi nhất định có một phần cho anh Kim.”

“Được, tôi chờ đó nhe.”

Lúc này các nhà thiết kế khác cũng đến xem bộ mẫu thiết kế của mình, Ngô Đồng cầm quần áo rồi chào anh Kim đi trước. Tuy nhiên trước khi đi, cô quay lại nhìn các đồng nghiệp đang bận rộn, thầm nghĩ, chờ cuối tuần cùng Tần Qua đi mua ít kẹo cưới phát cho mọi người trong công ty đồng thời thông báo cho họ biết mình đã kết hôn.

Nhớ đến kẹo cưới lại nhớ đến một lớn một nhỏ trong nhà, khóe miệng Ngô Đồng không tự chủ nở nụ cười, lấy điện thoại nhắn tin.

(Hôm nay đồng nghiệp hỏi em vì sao không thấy phát kẹo cưới)

Năm phút sau mới thấy đầu kia hồi âm.

(Ngày mai anh đi phát!!!)

Mặc dù thời gian trả lời tin nhắn có hơi lâu, nhưng nhìn hàng loạt dấu chấm than kia cũng có thể tưởng tượng tâm trạng kích động của người nào đó, có khi còn đang ôm Phi Phi quay vòng vòng ý chứ.

Đúng là Tần Đại thiếu đang ôm Phi Phi xoay vài vòng, rồi nói với con trai “Kẹo mừng, kẹo mừng, đồng nghiệp của mẹ con thật là đáng yêu.”

Phi Phi cũng lười không thèm để ý đến ba mình thường xuyên nổi điên, trong lòng, trong mắt chỉ có hình ảnh bộ ghép hình mình mới ghép được một nửa đã bị ba mình kích động đạp hư.

(Ngày mai là cuối tuần) Ngô Đồng cười trả lời.

(À ….)

không biết vì sao, chỉ một từ này mà Ngô Đồng có thể tự bổ não hình ảnh người đàn ông ủ rũ cúi đầu, vì thế lại nhắn thêm một tin.

(Ngày mai chúng ta cùng đi mua nha.)

Tần Qua trả lời cho Ngô Đồng bằng hình ảnh một người mặc váy rơm đang khiêu vũ, Ngô Đồng bật cười một lúc lâu mới để điện thoại xuống làm nốt công việc đang dang dở.

Lúc chú Hai gọi điện đến, Ngô Đồng đã phác thảo được một nửa, điện thoại reo một lúc lâu cô mới cầm máy. Thấy người gọi đến là chú Hai, lông mày Ngô Đồng nhíu lại. Để bút vẽ xuống, Ngô Đồng bắt máy.

“Chú Hai.”

“Đồng Đồng hả cháu, có đang bận rộn gì không.”

“Dạ, không sao.”

“Vậy … có thời gian chú cháu mình gặp nhau một lát được không.”

“Có chuyện gì không chú?” Ngô Đồng hiểu rõ chú Hai, nếu không có việc thì ông ta tuyệt đối sẽ khôngchủ động liên lạc với cô.

“Cháu … Cháu có quen biết Tổng Giám đốc tập đoàn MK không?” Chú Hai do dự một lúc rồi hỏi.

“MK?” Ngô Đồng ngẫm nghĩ, đột nhiên một suy nghĩ chôn sâu trong kí ức lóe lên, cô không chắc chắn hỏi lại “Tổng Giám đốc công ty đó tên là gì?”

“Thẩm Tây Minh.”

Mặc dù có dự cảm từ trước nhưng khi nghe đến cái tên đó, Ngô Đồng vẫn không thể tin “Chú Hai, vì sao chú hỏi vậy?”

“Chúng ta gặp mặt rồi nói chuyện rõ hơn, chú chờ cháu ở quán cà phê dưới lầu công ty cháu.”

Nửa giờ sau.

Ngô Đồng và chú Hai ngồi trong quán cà phê dưới lầu công ty KISS, vì xung quanh có khá nhiều công ty, cửa hàng nên quán cà phê lúc nào cũng đông khách.

“Sáng nay, Giám đốc công ty con của MK đến gặp chú đưa ra bản hợp đồng này.” Chú Hai đưa bản hợp đồng cho Ngô Đồng xem.

Ngô Đồng mở ra, nội dung phần thứ nhất của hợp đồng cũng không khác gì so với hợp đồng với Tần thị, phần thứ hai là điều khoản kèm theo làm Ngô Đồng không khỏi khống chế ngẩng đầu lên “Đây là cái gì?”

“Bên đó nói, cháu và Tổng Giám đốc MK là bạn tốt nhiều năm, bọn họ hi vọng chú chấp nhận bản hợp đồng mới này, từ đó để Ngô thị và cháu … có thể thoát khỏi khống chế của Tần thị.” Chú Hai hỏi “Vì vậy chú mới hỏi cháu có quan biết với Tổng Giám đốc MK Thẩm Tây Minh không?”

Bàn tay Ngô Đồng cầm bản hợp đồng hơi run lên, cô hít sâu một hơi rồi mới hỏi “Chú trả lời người ta như thế nào?”

“thật ra bản hợp đồng này đối với Ngô thị chỉ là đổi người đầu tư mà thôi nên đổi hay không đổi cũng không ảnh hưởng gì đến Ngô thị.” Giọng nói của chú Hai vô cùng chân thành “Nên … chú Hai theo ý của cháu.”

Ngô Đồng không kiềm chế được mà cười nhạt, không biết là cười với Thẩm Tây Minh, với chú Hai hay là với chính mình. Khi mình thật sự cần giúp đỡ thì không thấy Thẩm Tây Minh đâu, đến khi mình khôngcần họ thì chú Hai lại nói nghe theo mình. Là trò đùa của thời gian hay đây chính là số phận.

“Đồng Đồng?” Chú Hai thấy mãi mà Ngô Đồng không nói gì, bèn kêu lên.

“Chú Hai, chú thật là nghe ý của cháu chứ?”

Chú Hai gật đầu.

“Đúng là cháu và Thẩm Tây Minh có quen biết nhưng bây giờ đã không còn quan hệ gì nữa, cháu cũng không biết tại sao anh ta lại muốn làm như vậy.” Ngô Đồng nói “Nhưng mà cháu không muốn thiếu người khác ân tình.”

“Cho nên, dù chú có kí bản hợp đồng này hay không, cháu hi vọng đều không liên quan đến cháu.” Ngô Đồng nói “Chú Hai, chú hiểu ý cháu chứ?”

“Nhưng mà, đây là cơ hội duy nhất để cháu và Tần Đại thiếu ….” Chú Hai muốn nói lại thôi.

“Chú Hai, cháu đã nói, bản hợp đồng này chú có kí hay không đề không liên quan đến cháu.” Ngô Đồng lặp lại lần nữa.

“Chú biết rồi.”

Vì phát sinh đoạn nhạc đệm như vậy mà tâm tình của Ngô Đồng trở nên sa sút, cô cứ ngồi ngẩn trong văn phòng cho đến khi màn đêm buông xuống, Ngô Đồng bị tiếng chuông điện thoại của Tần Qua đánh thức, mới giật mình nhìn lại đã tám giờ tối.

“Vợ à, hôm nay em lại tăng ca hả?” Giọng nói Tần Đại thiếu hơi tủi thân.

“Em … tăng ca xong rồi, giờ em về nhà liền nè.” Ngô Đồng vừa nói chuyện điện thoại vừa thu dọn đồ đạc.

“Vậy em ra ngoài nhanh lên nha.”

“Ra ngoài?” Ngô Đồng sửng sốt “anh đến đón em hả?”

“Vợ ơi, em nhanh lên. Phi Phi đói bụng rồi.”

“Rồi, em ra liền.”

Ngô Đồng cúp điện thoại bước nhanh ra ngoài, lúc đến thang máy thì gặp Lưu Viễn cũng đang đi về.

“Em về muộn vậy?” Lưu Viễn hỏi.

“Em vừa mới tăng ca xong.”

“Có nhân viên chăm chỉ như vậy, là ông chủ anh thật sự vui mừng.” Lưu Viễn cười “Để biểu dương, anhđưa em về nhé.” Lưu Viễn biết giờ này đón xe không thuận lợi nên định đưa Ngô Đồng về nhà.

“Dạ, không cần đâu. Ông xã em đến đón rồi.” Ngô Đồng từ chối.

“Tần Đại thiếu đến đón em hả?” Lưu Viễn giật mình.

“Mẫn Mẫn nói cho anh biết hả?” Ngô Đồng cũng chỉ giời thiệu qua loa tên của Tần Qua, không nhắc đến gia cảnh của anh. Lưu Viễn lại nói tên Tần Đại thiếu nên Ngô Đồng đoán là Lý Mẫn nói cho anh biết.

“À” Lưu Viễn cười cười, không trả lời.

Lúc này thang máy đã đến tầng trệt.

“Em về trước đây.” Ngô Đồng vẫy vẫy tay rồi đi ra khỏi thang máy.

Vừa đến cổng chính Ngô Đồng đã trông thấy ngay dáng người to cao của Tần Qua, mặc áo sơ mi cô mới may, bế Phi Phi nhìn mình vừa cười vui vẻ vừa vẫy tay.

Tần Qua thấy Ngô Đồng ôm quần áo trên tay liền thả Phi Phi xuống, đưa tay cầm lấy quần áo trên tay cô, cằn nhằn “Cuối tuần rồi em mang đồ về nhà làm gì?”

“không muốn thì thôi.” Ngô Đồng vuốt vuốt tóc Phi Phi, trả lời.

Mắt Tần Qua sáng lên, nhìn quần áo trong tay mới phát hiện đây là quần áo cho nam giới, thế là vui vẻ ôm chặt hơn.

“Đồ ngốc.” Ngô Đồng ôm Phi Phi ngồi lên băng ghế phía sau.

Tần Qua để quần áo lên ghế bên ghế lái phụ, sau đó lái xe hòa vào dòng xe đông đúc, nói “Giờ đang là giờ cao điểm, hay là chúng ta tìm nhà hàng nào gần đây vào ăn luôn.”

“anh quyết định đi.”

Thấy vợ đồng ý, Tần Đại thiếu sử dụng thị lực ngang ngửa với phi công, hăng hái tìm nhà hàng có món ăn ngon, sau đó liếc nhìn màn hình TV của cửa hàng ven đường đang trình chiếu phim.

“Vợ ơi, ăn tối xong chúng ta đi coi phim nha.”

“Phim?” Ngô Đồng do dự “Nhưng vậy thì muộn quá, Phi Phi buồn ngủ.”

Bị vợ từ chối, Tần Đại thiếu ủ rũ, rõ ràng trước đây khi kết hôn có một nửa lý do là vì Phi Phi, nhưng sao hiện giờ lại cảm thấy thằng nhóc thúi này có đôi khi thật chướng mắt.

“Sáng mai chúng ta đi xem.”

Ngô Đồng vừa dứt lời, người nào đó vừa ủ rũ như cà mắc sương, trong nháy mắt thẳng lưng lên
Loading...

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!