Ông Xã Phải Được Dỗ Dành

Chương 26: Chương 26


trước sau

Ngô Đồng đang ngủ thì bị âm thanh nói chuyện đánh thức, cô mơ mơ màng màng rời giường, kéo màn cửa sổ ra thì thấy hai người đàn ông đang ở trong sân đối mặt nhau.

“Hôm nay không được chơi rubic nữa, con theo ba đi chạy bộ.” Tần Qua lớn tiếng nói.

Phi Phi mặc áo ngủ có in hình gấu baloo, tóc trên đầu còn xù ngốc lên, xem ra là bị Tần Qua ôm từ giường dậy.

“Tối qua không phải chúng ta đã thống nhất rồi, từ hôm nay con phải theo ba đi rèn luyện. Bắt đầu là chạy bộ, sau này khá hơn ba sẽ dạy con võ Quân đội và quyền anh tự do.” Tần Qua lại thuyết phục Phi Phi.

Tay Phi Phi vẫn ôm cục rubic, trừng mắt nhìn Tần Qua phản đối, trên mặt rút cục cũng có chút biểu cảm.

“không nói lời nào coi như là đồng ý nha.” Tần Qua cởi áo, lộ ra thân hình cường tráng, tùy tiện vất áo lên ghế, đưa tay ra định lấy cục rubic trên tay Phi Phi “Con để rubic xuống, chạy bộ về xong lại chơi.”

Phi Phi cảnh giác ôm cục rubic, lùi về sau một bước.

“Tránh cái gì mà tránh.” Tần Qua thấy Phi Phi né tránh, không vui, một tay cầm áo ngủ xách cu cậu lên. Phi Phi không giống đứa nhỏ khác hoặc là đã bị Tần Qua xách quen rồi, cũng không khóc, không giãy dụa, tiếp tục bảo vệ cục rubic của mình. Dù sao con cũng không chạy bộ đâu, xem ba làm gì được con.

Cuối cùng Ngô Đồng không thể nhìn nổi, đi ra sân đập vào tay Tần Qua, giải cứu cho Phi Phi “Có chuyện gì anh nói chuyện từ từ với con, làm gì mà động tay động chân.”

“Em dậy rồi hả.” Có vẻ như việc dỗ Phi Phi đã hao hết kiên nhẫn của Tần Qua, giọng anh hơi nóng nảy.

“anh nói lớn tiếng như vậy làm sao em ngủ được.” Ngô Đồng tức giận.

“Cái thằng nhóc Phi Phi này …” Tần Qua cả giận “rõ ràng tối hôm qua đã thống nhất với anh từ hôm nay sẽ theo anh luyện tập, vậy mà sáng ra lại đổi ý.”

Ngô Đồng cúi đầu nhìn Phi Phi, Phi Phi dường như cũng biết Ngô Đồng là cứu tinh duy nhất của mình, không chờ cô mở miệng hỏi đã lắc đầu quầy quậy.

Động tác nhóc con thật dễ thương làm Ngô Đồng không kìm được nụ cười.

“Phi Phi.” Tần Qua thấy Phi Phi lắc đầu, nhướng mày, đưa tay định xách nhóc con từ trong người Ngô Đồng ra. Phi Phi vội vàng ôm cổ Ngô Đồng, nhưng lực tay của Tần Qua rất mạnh thế là kéo cả hai mẹ con vào ngực anh.

Tần Qua sức lực lớn như thế nào Ngô Đồng đều rõ, đến cô cũng cảm thấy đau chứ đừng nói là đứa nhỏ, nghĩ vậy Ngô Đồng nói “anh nhẹ nhàng một chút, anh không biết sức tay của anh rất mạnh hả.”

“Vậy em thả nó ra, hôm nay anh nhất định phải mang thằng nhóc này đi chạy bộ.” Trong ấn tượng của Ngô Đồng, Tần Qua luôn luôn nhẹ nhàng với Phi Phi, không bao giờ nóng giận với cậu nhóc. Nhưng hôm nay thái độ của anh rất nghiêm túc.

“Chuyện này đâu thể bắt buộc con được.” Ngô Đồng khuyên.

“Em nhất định bao che cho nó hả?”

Lúc này Ngô Đồng mới nhận ra cảm xúc của Tần Qua rất không bình thường, bình thường anh đều xem Phi Phi như bảo bối, mà hôm nay thật hung dữ, ngang bướng, còn so đo từng chút với trẻ con.

“anh .. anh làm sao vậy?” Ngô Đồng nhỏ giọng hỏi.

“Đưa Phi Phi cho anh.” Tần Qua híp mắt.

Phi Phi sợ hãi lại ôm sát cổ Ngô Đồng, nhắm mắt giấu đầu vào ngực cô.

Ngô Đồng lúng túng, thái độ của người đàn ông rất ngang bướng mà cô lại đau lòng vì Phi Phi sợ hãi. Lúc Tần Qua tiến lại gần định bế Phi Phi đi, Ngô Đồng nhón chân hôn lên mặt anh.

Thân thể Tần Qua cứng đờ, bàn tay định ôm Phi Phi chuyển hướng ôm lên eo Ngô Đồng, ánh mặt trời buổi sáng chiếu lên sân bao phủ một nhà ba người.

Phi Phi ôm Ngô Đồng sợ hãi nhắm mắt mà Ngô Đồng dùng một cái hôn để trấn an chú chó săn đangcáu kỉnh.

“Em không biết là đàn ông vào buổi sáng rất dễ xúc động sao?” Tần Qua buông Ngô Đồng ra, cười ái muội.

Ngô Đồng đỏ mặt, ôm Phi Phi lùi lại, cẩn thận quan sát mặt Tần Qua.

Tần Qua nhận thấy thái độ cẩn thận của vợ mình, nụ cười trên mặt cứng đờ, bình thường anh rất yêuthương Phi Phi vậy mà giờ lại làm con sợ hãi ôm chặt Ngô Đồng, lúc này anh mới ý thức được vừa rồi mình có gì đó không thích hợp.

“Em thả Phi Phi xuống đi, hôm nay không chạy bộ nữa.” Tần Qua buồn buồn nói.

Ngô Đồng nhìn đồng hồ thấy trời vẫn còn sớm, ôm Phi Phi về phòng dỗ cậu nhóc ngủ tiếp. Sau khi Phi Phi ngủ, cô quay ra sân phát hiện người đàn ông đang dốc sức tập hít đất, nhưng nhìn cường độ này không giống như luyện tập mà là anh đang phát tiết một cái gì đó.

“Đa số thời điểm bộc phát cảm xúc, Tần Qua sẽ thông qua vận động để phát tiết cảm xúc của mình, đến khi mệt bở hơi tai, tự nhiên các cảm xúc nóng giận sẽ từ từ lui xuống …”

Ngô Đồng nhìn người đàn ông đang liều mạng hít đất, nhớ đến lời bác sĩ Lý nói, lòng đau nhói. Chân vẫn đang mang dép lê, Ngô Đồng chậm rãi bước đến bên cạnh anh, đặt mông ngồi xuống lưng anh. Cơ bắp Tần Qua run lên, ổn định thân hình, Tần Qua quay người nhìn vợ đang ngồi trên lưng mình, ánh mắt nghi hoặc.

“Bữa trước em thấy anh tập hít đất còn cho Phi Phi ngồi trên lưng, hôm nay đến lượt em xem anh tập được bao nhiêu cái.” Ngô Đồng cười nói.

Tần Qua gục đầu xuống rồi cười “Vậy em đếm đi.”

Ngô Đồng thành thật đếm từng cái từng cái một, dường như người đàn ông không biết mệt mỏi hít từng cái rồi từng cái, cho đến lúc không còn sức lực, cả người ướt đẫm mồ hôi quỳ rạp dưới đất, vậy mà vẫn còn nhớ hỏi Ngô Đồng “Được mấy cái?”

“118 cái.” Ngô Đồng tuột xuống, vào nhà lấy nước và khăn lông cho Tần Qua, đến khi cô quay ra, Tần Qua đã ngồi dậy.

Ngô Đồng vặn chai nước suối đưa cho Tần Qua, anh ngửa cổ một hơi uống hết nửa bình, cầm lấy khăn Ngô Đồng đưa lau qua loa trên người rồi mới nói “Vừa nãy có phải anh … lại phát bệnh.”

Ngô Đồng sững sờ, không nghĩ anh lại chủ động nói chuyện này.

“Chắc là dọa em và Phi Phi rồi?” Tần Qua cười khổ.

Ngô Đồng lắc đầu, trong ánh mắt ngạc nhiên của Tần Qua nói “Giọng của anh chỉ hơi lớn thôi, gì mà phát bệnh chứ.”

“Giọng nói chỉ lớn hơn một chút?” Tần Qua lắc đầu “Cứ một khoảng thời gian anh sẽ lại như vậy, lúc đầu là hơi bực bội trong người, rồi nhìn cái gì cũng không vừa mắt, sau đó nóng giận phát tiết ra ngoài, trước kia khi ở Hoàn Sơn Phỉ Thúy đã dọa sợ mẹ.”

“Lần sau anh còn như vậy, em bế Phi Phi đi ra ngoài, khoảng nửa ngày là anh có thể …”

“Nhưng vừa rồi anh đâu có phát tiết nóng giận ra ngoài.” Ngô Đồng nói.

“Vì em … hôn anh.”

“Sau này anh lại như vậy thì em sẽ hôn anh.” Ngô Đồng nhẹ nhàng nói.

Tần Qua vì lời nói của Ngô Đồng tưởng tượng ra cảnh tượng tốt đẹp nào đó, khóe miệng nâng lên, ánh mắt nhìn Ngô Đồng cũng phát sáng.

Trấn an được một lớn một nhỏ, Ngô Đồng dưới sự bám dính của người đàn ông nào đó phải hứa sẽ về nhà trước 8 giời tối, mới rời nhà đi làm. Nhưng mà vừa đến văn phòng được nửa giờ đã bị bạn thân tìm đến cửa.

Ngô Đồng nhìn Lý Mẫn vẫn tươi rói, xinh đẹp bắn ra bốn phía kinh ngạc “Bộ dạng của cậu đâu giống thất tình.”

“Cậu thì biết cái gì, càng lúc này thì phải càng xinh đẹp.” Lý Mẫn nhìn Ngô Đồng rồi đề cập đến chuyện chính “Đừng nói chuyện của tớ, hôm qua vị Tần Đại thiếu so với miêu tả của cậu không giống nhau lắm.”

“không giống chỗ nào?”

“Bộ dạng hung dữ của anh ta ngày hôm qua cậu không thấy hả?”

“À, là anh ấy hiểu lầm, anh ấy tưởng đàn anh là tên háo sắc đang quấy rầy tớ, cho nên mới như thế.” Ngô Đồng giải thích “Sau khi cậu nói là bạn gái của đàn anh, không phải Tần Qua lập tức buông ra sao.”

“thật hả?”

Ngô Đồng liên tục gật đầu.

“Hôm qua còn có một đứa bé nữa.” Lý Mẫn nhớ lại.

“Chị Hai, hiện giờ em còn một đống việc phải giải quyết nữa nè, để lúc ăn cơm trưa em kể rõ cho chị nghe.” Công phu tám chuyện của Lý Mẫn, Ngô Đồng rõ ràng. Nếu không nói rõ cho cô ấy là khôngxong, không kịp giải quyết việc mà về trễ, Tần Qua lại cáu kỉnh.

“Cơm trưa?”

Ngô Đồng phải liên tục cam đoan, Lý Mẫn mới tạm thời buông tha đi về. Nhưng xui xẻo là, mới đi được ba bước đã gặp Lưu Viễn đang lấp ló ngoài cửa.

không giống ngày thường tiến lên tươi cười chào hỏi, cô chỉ khẽ gật đầu rồi quay người đi luôn.

“Lý Mẫn.” Lưu Viễn bỗng nhiên gọi.

“Ông chủ, có chuyện gì không?”

“…” không thèm gọi là đàn anh nữa? Lưu Viễn cảm thấy thật xa lạ “anh muốn hỏi em chút chuyện.”

“Chuyện gì vậy?”

Lưu Viễn nhìn văn phòng của Ngô Đồng hỏi nhỏ “Người hôm qua thật sự là chồng Ngô Đồng? cô ấy kết hôn khi nào?”

“…” Ánh mắt Lý Mẫn nhìn chằm chằm Lưu Viễn.

“anh không thích Ngô Đồng đâu, anh chỉ tò mò thôi.” Lưu Viễn thấy ánh mắt khác lạ của Lý Mẫn, vội vàng giải thích.

“Hôm qua, Ngô Đồng đã giới thiệu trước mặt mọi người rồi mà.”

“không … Sao cô ấy đột nhiên lại kết hôn? Trước đó có nghe nói gì đâu.”

“cô ấy kết hôn do xem mặt không được hả?” Lý Mẫn trừng mắt với Lưu Viễn “Hôm qua tôi mới bị anh từ chối, mặc dù tôi đã nói chúng ta vẫn là đồng nghiệp, nhưng trong thời gian này anh đừng cố ý tìm gặp tôi, tôi cũng biết mắc cỡ mà.”

“….” Lưu Viễn lúng túng nhìn Lý Mẫn đi xa, lấy điện thoại di động phát Wechat

(Ngô Đồng kết hôn rồi)

(Hôm nay không phải ngày Cá tháng tư, mà chuyện này cũng không buồn cười chút nào)

(Biến, tớ đã gặp chồng cô ấy, trên tay cũng có nhẫn cưới)

….

(Cuối tuần tớ về)

Lưu Viễn nhún vai, cất điện thoại di động, tự nhủ “Bây giờ còn về làm cái rắm gì, người ta đã có nơi chốn rồi, đã nói cậu ta đừng quá tự tin.”

Mà lúc này Tần Qua mang Phi Phi đến phòng tâm lý trị liệu Hải Lam, anh để Phi Phi chơi trong khu trông giữ trẻ em, còn mình đi gặp bác sĩ tâm lý.

“Buổi sáng hôm nay tôi suýt nữa lại phát bệnh.”

“Suýt nữa?” Bác sĩ Lý nắm từ trọng điểm.

“Ngô Đồng hôn tôi.” Tần Qua nhớ lại nụ hôn trên mặt khi đó, môi vô thức nở nụ cười “Sau đó tôi lập tức liền tỉnh táo lại.”

“Cậu còn nhớ nguyên nhân gì khiến cậu bị kích thích không?” Bác sĩ Lý hỏi.

“Tôi muốn dẫn Phi Phi chạy bộ nhưng thằng nhóc không đồng ý …” Tần Qua nhíu mày dường như cũng không hiểu tại sao mình lại phát bệnh.

“Vì sao cậu muốn dẫn Phi Phi đi chạy bộ?”

“Tôi muốn nó khỏe mạnh giống như bố nó.”

“Cho nên … cậu nhớ đến bố của bé, đồng đội của cậu …” Bác sĩ Lý đã xác định nguyên nhân phát bệnh “Như vậy, vấn đề kế tiếp, vì sao vợ cậu hôn cậu một cái, cậu lại tỉnh táo ngay?”

“Tôi không biết.” Tần Qua cũng hoang mang.

“Lúc đó cậu nghĩ gì?”

Tần Qua suy nghĩ, sau đó cười ngượng ngùng.

“Được rồi, từ nét mặt của cậu tôi đã nhìn ra.” Bác sĩ Lý cười cười, nói “Di chuyển lực chú ý là mộtphương pháp tốt, khi cậu đang nhớ đến những hình ảnh đau đớn thì những điều tốt đẹp đến với cậu có thể làm nỗi đau đớn của cậu từ từ phai nhạt.”

Tần Qua suy tư.

“Từ những biểu hiện của cậu tôi thấy cậu rất thích vợ mình.” Bác sĩ Lý chân thành nói “Nhìn cậu ngày một tốt hơn, tôi cũng rất vui vẻ.”

“Tôi rất thích cô ấy?” Tần Qua hỏi “Như vậy có phải tôi sẽ không làm tổn thương cô ấy?”

“Cậu phải tin vào chính bản thân cậu, cậu đã có chuyển biến tốt.”

Đột nhiên cảm thấy để Tần Hoài chuẩn bị sẵn đơn thỏa thuận ly hôn là thừa thãi, làm sao đây? Được rồi, bây giờ đi lấy về.

Tác giả có lời muốn nói:

Ngô Đồng: Phi Phi không nói lời nào thì làm sao mà anh thương lượng được với con.

Tần Qua: không nói nghĩa là đồng ý.

Ngô Đồng khinh bỉ nhìn anh.

Ngô Đồng: Khi em hôn anh, anh có cảm tưởng gì.

Tần Qua: Giờ anh chỉ cho em thấy nha.

Tác giả: sẽ bị khóa đó (bò đi).
Loading...

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!