Ông Xã Phải Được Dỗ Dành

Chương 20: Chương 20


trước sau

Ngô Đồng cảm thấy Tần Qua thật là một giáo viên kém cỏi, cũng may mà cô có năng khiếu, mỗi ngày vùng vẫy dưới nước một tiếng đồng hồ, vượt qua mọi khó khăn gian khổ, rốt cục một tuần sau cô đã bơi được. Khi hai người từ bể bơi trở về, nhìn mắt Tần Qua vằn tia máu đỏ, không che dấu được vẻ mệt mỏi, cô lo lắng hỏi “Tần Qua, tinh thần anh không thoải mái hả?”

“Đâu có.” Tần Qua lắc đầu phủ nhận.

“Nhưng em thấy anh rất mệt mỏi, mắt anh đầy tia máu kìa.” Ngô Đồng nhíu mày “Có phải ban đêm anhkhông ngủ ngon không?”

“Đúng là đêm không ngủ ngon …” Vẻ mặt Tần Qua đau khổ “Ôm vợ anh xinh đẹp như hoa trong lòng, anh làm sao mà ngủ được.”

“anh … vậy thì anh đừng ôm nữa.” Người này sao lúc nào cũng không đứng đắn như vậy.

“Vậy thì không được.”

“Mấy ngày nay anh lúc nào cũng chê em ngốc hả.” Mấy ngày nay học bơi đã rất mệt lại còn bị Tần Qua ghét bỏ, trong bụng đã đầy cơn tức “anh nói người khác học nửa ngày là có thể bơi, còn em phải học mất một tuần.”

“Nhưng mà trước đây anh huấn luyện tân binh, mấy đứa đó nửa ngày là học xong.” Tần Qua nói “anhđạp tụi nó xuống sông, không lâu sau là bọn nó bơi được.”

“Sao anh cũng không đạp em xuống nước luôn cho rồi.” Ngô Đồng khó thở, nói chuyện với người này đúng là muốn tức chết.

“anh không nỡ mà.”

“Có gì mà không được, dù sao thì em cũng ngu ngốc.” Ngô Đồng cười nhạt.

“Vợ anh ngốc nhưng mà là ngốc đáng yêu nha.” Tần Qua cuối cùng phát hiện mình nói chuyện quá thẳng nên cố gắng làm dịu không khí.

“Tối nay anh ngủ ghế sô pha đi.” Ngô Đồng hất cằm, đi vào phòng ngủ, nhốt Tần Qua ngoài cửa.

Tần Qua nhìn cửa phòng đóng chặt, bất đắc dĩ cười, không tiếp tục đi dỗ Ngô Đồng nữa mà xoay người đi toilet ở phòng khách. anh nhìn chính mình trong gương mặt mũi đầy vẻ mệt mỏi, sắc mặt trở nên nghiêm trọng, một tuần lễ qua, anh ôm Ngô Đồng ngủ muốn để cho mình sớm quen thuộc với việc có Ngô Đồng ở bên, nhưng cuối cùng anh vẫn không thể ngủ được.

Hôm nay nếu Ngô Đồng không nói, anh cũng định nửa đêm lén ra ghế sa lon ngủ một giấc. Tần Qua vào phòng khách, cũng không kịp tắt đèn, ngã người xuống ghế sô pha, thỏa mãn nhắm mắt lại.

Trong phòng ngủ, Ngô Đồng thay áo, đắp mặt nạ, thấy hơi bất ngờ vì Tần Qua thực sự ngoan ngoãn ở bên ngoài mà không vào mè nheo chơi xấu. cô nhè nhẹ mở cửa phòng ngủ liền nhìn thấy người đàn ông đã nằm trên ghế sô pha ngủ say sưa. Ngô Đồng vô thức nhíu mày, đứng yên nhìn anh một lúc lâu rồi điqua tắt đèn trong phòng, nhẹ nhàng đến gần sô pha nhìn vẻ mặt mệt mỏi của anh.

“rõ ràng là mệt muốn chết rồi mà vẫn còn mạnh miệng.” âm thanh giọng nói của Ngô Đồng pha chút đau lòng, cô đắp chăn lông lên cho anh, tắt đèn bàn bên cạnh ghế sô pha rồi mới đi vào phòng ngủ.

Đồng thời với lúc Ngô Đồng đóng cửa, Tần Qua đang ngủ say bỗng nhiên mở mắt. Vốn là lúc Ngô Đồng đến gần, Tần Qua đã bị đánh thức nhưng anh không mở mắt mà thôi. Tần Qua nhìn chăn lông đắp trênngười mình, trong đôi mắt mệt mỏi ánh lên tia ấm áp, anh mỉm cười rồi nhắm mắt lại.

Trải qua một đêm ngủ ngon giấc, Tần Qua tinh thần phấn chấn, đánh thức Ngô Đồng, kéo cô ra ngoài chạy một vòng rồi mới về sắp xếp đi lặn biển.

Hôm qua, Tần Qua đã thuê một du thuyền, qua một tuần khổ cực dạy vợ mình biết bơi, hôm nay rốt cục có thể tiến hành kế hoạch du lịch thứ hai.

“Vẫn chưa tới sao anh?” Ngô Đồng thấy du thuyền đã đi gần một giờ, qua hai ba hòn đảo nhỏ mà vẫn chưa dừng lại.

“Sắp đến rồi.” Tần Qua chỉ vào phía trước xa xa “Vùng biển phía trước kia.”

“Chỗ đó là chỗ nào?” Ngô Đồng tò mò.

“Vùng biển đó có rặng san hô đẹp nhất ở đây.”

“anh dẫn em đi xem san hô hả?” Ngô Đồng không dám tin nhìn Tần Qua, người đàn ông này thế mà lại có tế bào lãng mạn.

Tần Qua cười, không trả lời, rất nhanh du thuyền đã đến vùng biển đã định, Tần Qua thay bộ đồ lặn, thấy Ngô Đồng vẫn còn chưa xong, nói “Để anh xuống nhìn thử trước.”

“Dạ” Ngô Đồng vừa trả lời vừa xỏ chân vào bộ đồ lặn.

Tần Qua từ phía sau du thuyền xuống nước, bơi tới bơi lui dưới rặng san hô rực rỡ sắc màu, cuối cùng chọn một cụm san hô màu hồng để chiếc hộp mình đã chuẩn bị sẵn lên. Khi mới nhìn nếu không để ý sẽkhông thấy nhưng nếu chú ý tìm sẽ phát hiện ra, hài lòng gật gật đầu, chân đạp một cái từ từ trồi lên.

đã mặc xong đồ lặn, thấy Tần Qua, Ngô Đồng hỏi “Thế nào rồi anh?”

“Rất an toàn, không có cá mập.”

Ngô Đồng nhịn không được liếc mắt “Vậy em xuống nha.”

nói xong Ngô Đồng ngậm ống dưỡng khí rồi tụt xuống nước, Tần Qua kéo tay Ngô Đồng lặn xuống đến bãi san hô. Ngô Đồng bị cảnh đẹp trước làm cho ngỡ ngàng. Đủ loại san hô, hình dạng, có cái giống như đóa hoa, có cái phân nhánh như sừng hươu, màu sắc rực rỡ, đẹp đến kỳ ảo. Xung quanh là hàng đàn cá nhỏ không biết tên cũng có những màu sắc đa dạng, đang bơi qua lại linh hoạt đáng yêu.

Dù đã được nhìn qua ảnh, hoặc xem trên TV nhưng cũng không bì kịp cảnh tượng sinh động, rực rỡ tại vùng biển nước trong xanh này. Ngô Đồng vô cùng thích thú, cô vui vẻ nhìn Tần Qua.

Cảm nhận được tâm trạng vui vẻ của Ngô Đồng, Tần Qua tiếp tục kéo Ngô Đồng lặn xuống tiếp, khi đến địa điểm cây san hô mà mình đã cất giấu chiếc hộp. Ngô Đồng nhìn rặng san hô như đóa hoa hồng đỏ thẫm, quan sát một lúc thì phát hiện đồ vật khác thường. cô kinh ngạc vươn tay, trên một nhánh cây màu đỏ, treo một chiếc hộp nhỏ màu đen. Ngô Đồng nhìn chiếc hộp, nghi ngờ quay đầu nhìn Tần Qua.

Tần Qua làm động tác mở ra.

Dường như đã đoán ra được điều gì, Ngô Đồng nhẹ nhàng mở hộp, bên trong là một chiếc huy chương màu vàng. cô ngẩng đầu, Tần Qua bỗng nhiên tháo ống dưỡng khí của mình, rồi tháo ống của Ngô Đồng, ôm lấy eo cô, dưới cảnh sắc mỹ lệ dưới đáy biển, hôn cô.

Cùng với vô số bọt khí từ bình dưỡng khí bao quanh, hai người ôm nhau từ từ nổi lên, cảnh tượng đẹp như trong chuyện cổ tích. Sau nổi lên mặt nước, Tần Qua mới buông Ngô Đồng ra, Ngô Đồng tháo bình dưỡng khí rồi giơ chiếc hộp trong tay lên, chiếc huy chương màu váng sáng lấp lánh dưới nắng mặt trời.

“anh để cái này ở dưới đó hả?”

“Ừ, đây là huy chương khi lần đầu tiên anh lập công.” Tần Qua nói “Nó chứng nhận cho khát vọng và vinh quang của anh.”

“…” Ngô Đồng cảm thấy chiếc huy chương trên tay mình nặng trĩu “anh cho em cái này sao?”

“Thích không?” Tần Qua cười gật đầu.

“Cám ơn, em rất thích.” Ngô Đồng cảm động nói.

Tần Qua thấy Ngô Đồng thích huy chương mình tặng, vui vẻ tiến lên cho cô một cái hôn sâu nữa rồi mới quay thuyền vào bờ.

“Xem ra lãng mạn của lính đặc chủng bọn anh không phải cái nào cũng đáng sợ.”

“thật ra …” Tần Qua nhớ lại “Khi năm anh em bọn anh thảo luận quyết định bỏ cái gì vào trong hộp cũng đã tranh cãi rất nhiều, có người đề nghị bỏ đầu đạn vào, đầu đạn găm vào cơ thể mình lần đầu tiên.”

Ngô Đồng nhíu mày, từ lời nói tựa như nhẹ nhàng của Tần Qua nhưng cũng có thể hình dung những nguy hiểm mà các anh đã trải qua.

“Có người đề nghị bỏ huy chương vào, sau đó phải bỏ phiếu, 3-2, huy chương thắng.”

“anh bỏ cho cái nào?” Ngô Đồng tò mò.

“À …” Tần Qua chớp chớp mắt.

“Thôi, anh khỏi cần nói, em khẳng định là anh bỏ phiếu cho đầu đạn rồi.” Nhìn thái độ của Tần Qua, Ngô Đồng đã đoán được.

Tần Qua cười “Lúc đó, anh và Hói Đầu chỉ cảm thấy đầu đạn thì sẽ soái hơn một chút.”

“Cậu ấy là người muốn mang vợ đi xem rắn ý hả?” Ngô Đồng đối với người tên Hói Đầu này vẫn còn ấn tượng mạnh.

“Đúng vậy.” Tần Qua gật đầu.

“Sao em chẳng thấy ngạc nhiên tí nào.” Ngô Đồng chế giễu.

Tần Qua thấy Ngô Đồng có vẻ rất thích chiếc huy chương, bèn hỏi “Khi chưa mở hộp ra, em nghĩ bên trong sẽ có gì?”

Ngô Đồng nhìn thoáng qua Tần Qua, nhẹ giọng đáp “Nhẫn.”

Tần Qua sững sờ, nhìn bàn tay trống không của hai người, lúc này mới nhớ ra, hai người kết hôn cũng khá lâu rồi mà còn không có nhẫn cưới.

“Giờ chúng ta đi mua đi.” Tần Qua nổ máy, quay đầu du thuyền đi vào bờ. Ngô Đồng cười nhẹ, cất chiếc huy chương vào hộp, ôm chân ngồi thưởng thức cảnh đẹp ven bờ biển, giờ phút này tâm tình côcòn rạng rỡ hơn ánh nắng mặt trời, có một cảm giác được yêu thương.

Tần Qua là người hành động, quay về khách sạn, thay quần áo xong, lái xe đưa Ngô Đồng đến trung tâm thương mại lớn nhất thành phố, trực tiếp đi đến quầy mua bán trang sức.

“Dạ, anh chị muốn mua nhẫn ạ?” Nhân viên bán hàng liếc mắt là đoán được hai người muốn mua gì.

“cô mang hết tất cả các nhẫn có trong cửa hàng cho tôi xem.”

“Dạ thưa anh, ở đây nhẫn đôi chúng tôi có mấy trăm loại, nếu đưa ra hết có lẽ sẽ làm anh khó chọn, không biết là anh muốn kiểu dáng như thế nào?” Nhân viên bán hàng mỉm cười.

Tần Qua nhìn Ngô Đồng “Em thích kiểu dáng gì?”

Ngô Đồng nhìn nhân viên bán hàng “cô làm ơn cho xem mấy kiểu đơn giản, trang nhã.”

“Vâng, xin anh chị chờ một lát.” Nhân viên bán hàng nhanh chóng lấy ra bốn năm kiểu phù hợp với yêucầu của Ngô Đồng, bày ra trước mắt hai người. Tần Qua xem đi xem lại thấy những kiểu nhẫn này chả có gì khác nhau, nhưng thấy Ngô Đồng cúi đầu lựa chọn tỉ mỉ, lần này anh thông minh không phát biểu ý kiến.

“anh thấy hai cái này, cài nào đẹp hơn.” Ngô Đồng chỉ hai cái nhẫn cho Tần Qua nhìn.

“Chúng … chúng nó có khác nhau sao?” Tần Qua khó khăn nói.

Ngô Đồng cảm thấy mình hỏi ý kiến của anh đúng là ngớ ngẩn, cuối cùng vẫn tự mình lựa chọn tỉ mỉ rồi chọn một cặp nhẫn kim cương có thiết dây leo “cô lấy cho tôi cặp nhẫn này.”

“Vâng ạ” Nhân viên bán hàng tiếp tục nói “Dạ, ở đây chúng tôi có dịch vụ khắc chữ miễn phí lên nhẫn, anh chị có muốn làm không ạ?”

Ngô Đồng liếc Tần Qua rồi gật đầu. Tần Qua để Ngô Đồng ở lại chờ lấy nhẫn, còn mình đi tính tiền, khi quẹt thẻ kí tên, anh thấy trên TV đang phát đoạn clip quảng cáo về nhẫn cưới, người đàn ông cao lớn, đẹp trai một chân quỳ trên đất giơ nhẫn lên cầu hôn bạn gái. Tần Qua như suy nghĩ điều gì đó rồi quay trở lại bên Ngô Đồng. Hai chiếc nhẫn khắc chữ đã xong, nhân viên bán hàng mở hộp cho Ngô Đồng xác nhận, Ngô Đồng gật nhẹ đầu hài lòng.

“Vậy để tôi gói lại giúp anh chị.” Nhân viên bán hàng nói.

“không cần đâu.” Tần Qua đột nhiên ngăn cản, rồi dưới ánh mắt kinh ngạc của Ngô Đồng, cầm lấy chiếc nhẫn của nữ, quỳ một chân xuống trong tiếng reo hò của mọi người xung quanh, nói “anh có thể đeo chiếc nhẫn này cho em không?”

Ngô Đồng sững sờ một lúc lâu đến nỗi người đàn ông không thể chờ nổi mà tự mình kéo tay cô rồi đeo nhẫn lên, đến lúc ấy Ngô Đồng mới hồi thần, chốc chốc lại nhìn chiếc nhẫn trên tay mà ngẩn người.

“Em đừng ngơ ngẩn nữa, em còn phải đeo cho anh nữa nè.” Tần Qua thấy Ngô Đồng cứ nhìn chiếc nhẫn ngẩn người mà không để ý đến mình, nóng lòng thúc giục. Vừa mới còn cảm động, Ngô Đồng nhịn không được trừng mắt nhìn anh, nhưng vẫn cầm chiếc nhẫn nam đeo lên tay anh. Thấy bộ dạng ngốc nghếch của anh thì mắng nhỏ “anh đúng là đồ đầu gỗ.”

“anh chị thật là xứng đôi.” Nhân viên bán hàng hâm mộ nói.

“Tôi cũng cảm thấy như vậy đấy. Hì hì.” Tần Qua nắm tay Ngô Đồng, nhìn trên tay hai người là một bộ nhẫn cặp bỗng nhiên hiểu ra vì sao người ta kết hôn nhất định phải mua nhẫn. Nó chính là một hình thức khác của giấy đăng ký kết hôn, nói với mọi người xung quanh chúng tôi là một đôi.

“ Bây giờ người ta nhìn chúng ta một cái là biết chúng ta là vợ chồng rồi, đúng không?” Tần Qua hỏi.

“…” Ngô Đồng đau đầu, che trán lại “Chúng ta đã là vợ chồng rồi.”

Tần Qua dĩ nhiên biết hai người là vợ chồng, anh chỉ hy vọng mình và Ngô Đồng càng ngày càng giống một đôi vợ chồng bình thường. Hi vọng một ngày không xa mình sẽ trở thành người bình thường cùng bà xã trải qua những ngày vui vẻ, hạnh phúc. Đêm nay lại về ôm vợ, xem có thể ngủ được không.
Loading...

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!