Ông Xã Phải Được Dỗ Dành

Chương 15: Chương 15


trước sau

Loading...
một vali đơn giản, mặc một cái váy trắng quen thuộc và cột tóc kiểu đuôi ngựa, Ngô Đồng đứng dưới ánh nắng ấm áp chờ chiếc xe Jeep lại gần, tâm trạng cô hơi kích động lại có chút mong chờ.

Tần Qua dừng xe trước mặt Ngô Đồng, ngồi trong xe Jeep ngắm nhìn cô một lát rồi mới tháo kính râm xuống, cười ngả ngớn “anh cảm thấy đeo kính đen rất soái nhưng mà lại ảnh hưởng đến việc anh ngắm bà xã rồi.”

“…” Vừa nãy cô cảm thấy anh ta rất đẹp trai, nhất định là do cô hoa mắt.

“Em thấy anh hôm nay thế nào?” Tần Qua không để ý hỏi.

“Cũng không tệ.” Ngô Đồng nhìn anh đánh giá một hồi, cho anh ba chữ.

Tần Qua tùy tiện gài kính đen vào cổ áo, đi đến trước mặt Ngô Đồng, khẽ vuốt vuốt mấy sợi tóc mái rũ trên trán cô, cười mờ ám “Bà xã, đây là lần đầu tiên em khen anh đó.”

Vậy cũng tính là khen sao, yêu cầu của anh quá thấp rồi đó.

“Chúng ta … đi thôi, không lại trễ máy bay.” anh đứng quá gần khiến Ngô Đồng không được tự nhiên mà đỏ mặt.

“Hôn một cái trước đã.” Tần Qua cười ha ha, bưng lấy mặt Ngô Đồng hôn xuống. Nụ hôn này kéo dài không lâu, chỉ chốc lát là anh buông cô ra. anh như phát hiện điều gì đó mới lạ, kinh ngạc kêu lên “Bà xã, em ngày càng tự nhiên rồi, không còn căng thẳng nữa nha.”

“Buông em ra.” Ngô Đồng giận dỗi đẩy anh.

Người đàn ông cười lớn, xách vali Ngô Đồng lên xe.

“Lên xe đi em.” Tần Qua mở cửa ghế phụ cho cô.

Ngô Đồng vẫn còn không vui, mặt lạnh ngồi lên xe. Tần Qua cũng không để ý, nhún vai rồi leo lên xe lái đến sân bay. trên đường đi anh đưa cho cô hộ chiếu và vé máy bay.

Vì hành trình lần này là do một mình Tần Qua sắp xếp, hộ chiếu của cô cũng do anh làm, nên ngoại trừ tối qua, Tần Qua nói với cô sáng nay mười giờ sẽ bay, Ngô Đồng hoàn toàn không biết sẽ đi trăng mật ở đâu.

Ngô Đồng nhìn vé máy bay, đảo Tinh không nước T, Ngô Đồng hơi ngạc nhiên “thật không nghĩ là anhsẽ chọn nơi này.”

“Em thích nơi này sao?”

“Đây là một đảo rất đẹp, các cặp đôi thích đi du lịch ở đây.”

“Em đã đến đó rồi hả?” Tần Qua nóng lòng hỏi.

“Em chưa đến nhưng em có xem qua hình ảnh, thực sự rất đẹp đó.” Ngô Đồng cũng từng muốn đến đó nhưng cô chưa tìm được người cùng đi mà thôi.

“anh rất vui vì cả hai chúng ta đều thích nơi đó, mặc dù … lý do chúng ta thích chắc là không giống nhau.” Tần Qua nói, không tự chủ mà tăng tốc xe, hận như không thể lập tức có mặt tại đảo Tinh không.

Từ Đế Đo bay đến nước T mất khoảng năm tiếng đồng hồ, trong khoan hạng nhất, không gian rộng rãi, thoải mái dễ chịu. Tần Qua lấy một lon bia rồi nghiêng đầu hỏi Ngô Đồng “Em có muốn ngủ một chút không.”

Ngô Đồng đang xem tạp chí, ngẩng đầu nói “Em không sao, em không buồn ngủ.”

“anh sợ đến tối em không có thời gian ngủ đâu.” Tần Qua uống một ngụm bia, tùy ý nói.

Tay cầm tạp chí của Ngô Đồng cứng lại, đã chuẩn bị tâm lý một tháng rồi, cuối cùng cũng đến ngày đó.

“Em sợ?” Tần Qua thấy thân hình vợ mình trong nháy mắt cứng đờ, không nhịn được trêu chọc.

“anh …” Ngô Đồng cảm thấy mình như một chú chuột đang bị con mèo đùa giỡn, đã biết ngày giao hẹn giữa cô và anh đã đến nhưng con mèo hung ác này cứ luôn lấy ra nhắc nhở cô.

“Em đi ngủ đây.” Ngô Đồng cam chịu đeo bịt mắt lên, không có ý định để ý đến người nào đó.

Tần Qua thấy dáng vẻ Ngô Đồng bịt tai trộm chuông thật đáng yêu, cười ha ha, sau đó tìm tiếp viên mượn một cái chăn lông, anh điều chỉnh ghế ngồi của cô thấp xuống để cô nằm thoải mái hơn. Khi tiếp viên đưa chăn lông đến, anh nhẹ nhàng đắp lên người cô. Ngô Đồng nằm yên cảm giác được hành động của anh, trong lòng chợt thấy ấm áp làm cô không thể không nói nhỏ một câu cám ơn với anh.

“Đừng cám ơn suông.” Tần Qua nói nhỏ vào tai cô “Đêm nay em nhiệt tình hơn là được.”

Ngô Đồng tức giận, ôm chăn quay lưng lại với anh, cô quyết định từ giờ cho đến khi máy bay hạ cánh sẽ không nói thêm câu nào với tên lưu manh này nữa, nhưng nhịp tim mãnh liệt này sao nãy giờ vẫn chưa bình thường lại được đây.

Ngô Đồng là tuýp người phụ nữ Trung Quốc điển hình, dễ thẹn thùng lại hướng nội, rõ ràng trong lòng đã xác định rồi nhưng vẫn giận dỗi khi bị người ta trêu chọc. Tần Qua nhếch nhếch khóe miệng, ngồi yên lặng nhìn bầu trời xanh thẳm qua ô cửa kính, những ký ức đã vùi lấp từ lâu bắt đầu xuất hiện. Ngày đó bầu trời cũng quang đãng như bây giờ, giờ nghỉ trưa sau buổi huấn luyện như thường lệ, chúng ta đã trò chuyện thật vui vẻ về tương lai của chúng ta, gia đình của chúng ta. Những người anh em của tôi, còn nhớ rõ chúng ta đã lên kế hoạch cùng đi du lịch trăng mật như thế nào không? Nhưng mà các cậu đã không còn thực hiện kế hoạch đó được nữa…

Năm tiếng sau…

Máy bay đúng hai giờ chiều đáp cánh xuống sân bay của đảo Tinh không, sau khi lấy hành lý, hai người bắt taxi đến khách sạn, Và ba mươi phút sau Ngô Đồng đã có mặt trong phòng tổng thống trên tầng cao nhất của khách sạn, có view nhìn ra biển. Phòng tổng thống rộng hơn một trăm mét vuông, chỉ có một phòng ngủ và một phòng khách. Trong phòng ngủ, trên chiếc giường King Size đã phủ kín hoa hồng, một cửa sổ sát đất to choáng hết một bức tường nhìn ra biển.

“Em thích không?” Tần Qua thấy Ngô Đồng đứng trước cửa sổ ngẩn ngơ, anh đến vòng tay ôm cô từ phía sau, nhẹ nhàng hỏi.

“Em thích lắm.” Trong mắt Ngô Đồng ánh lên niềm vui thích.

“Vậy tốt rồi. Dù sao đây cũng xem như là phòng tân hôn của chúng ta.” Tần Qua vừa nói vừa thổi nhẹvào tai cô.

“Em … Em biết rồi.” Ngô Đồng cắn răng, âm thanh phát ra nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Lúc này Tần Qua lại bất ngờ, sở dĩ thỉnh thoảng anh trêu chọc Ngô Đồng vì biết tính cách cô thẹn thùng, xấu hổ, nhưng hôm nay cô lại thẳng thắn thừa nhận, có phải là đã đồng ý … Cũng còn nửa ngày nữa, không vội.

“Chúng ta đi ăn một chút, sau đó đi dạo biển.” Tần Qua nói “Ngày mai chúng ta có lịch trình đi chơi cái khác đó.” Đảo Tinh không ngoại trừ cảnh biển còn có những địa điểm khác đặc biệt hơn sao.

Tuy trong lòng thắc mắc nhưng đã giao cho Tần Qua sắp xếp nên Ngô Đồng không hỏi thêm, đi du lịch không chuẩn bị lịch trình cũng là một loại trải nghiệm thú vị.

Ăn cơm chiều xong, hai người chậm rãi bước trên bờ biển, tay Ngô Đồng cầm dép, đi chân trần trên bờ cát, thỉnh thoảng sóng biển tràn qua chân. Có những lúc sóng biển vỗ mạnh làm Ngô Đồng chao đảo thìTần Qua sẽ lập tức đỡ cô, Ngô Đồng nhìn anh cười thẹn thùng.

“Có muốn chơi các trò chơi trên biển không?” Tần Qua nhìn cách đó không xa có dịch vụ chơi trò chơi trên biển, hỏi.

“anh đi đi, em không biết bơi.” Ngô Đồng lắc đầu.

“Vậy thì thôi.” Mặc dù Tần Qua cũng muốn chơi nhưng không có ý định bỏ lại Ngô Đồng một mình.

“anh cứ đi đi, em cầm quần áo giúp anh.” cô không đi được nhưng cô muốn Tần Qua được chơi vui vẻ.

Tần Qua nhướng mày, nhìn dụng cụ lướt sóng trên bờ cát, anh cởi áo thun ra, rồi khoác lên đầu Ngô Đồng. Ngô Đồng cuống quít lấy áo xuống, ngẩng đầu liền thấy cơ ngực rám nắng của người đàn ông, một dáng người hoàn mỹ như tượng điêu khắc cứ thế xông vào tầm mắt làm cô không phòng bị. Những vết sẹo loang lổ trên người anh như minh chứng nói người đàn ông này đã trải qua những mưa gió của cuộc đời.

“Nếu em thích, đến tối có thể sờ thỏa thích.” Tần Qua cười nhẹ, trêu chọc nói.

Ngô Đồng lúc này mới phát hiện, mình đã đưa tay sờ lên vết sẹo trên ngực người đàn ông từ lúc nào. Bị anh nhắc nhở, Ngô Đồng giật tay về trong nháy mắt như là bị bỏng. Tần Qua vẻ mặt ghét bỏ vì Ngô Đồng dám làm không dám nhận, lắc đầu rồi đi thuê một ván lướt sóng, một tay giữ trên vai, tự nhiên phóng khoáng đi xuống biển trong tiếng trầm trồ của một nhóm thiếu nữ đang phơi nắng.

Ánh mắt của Ngô Đồng rất nhanh không nhìn thấy Tần Qua đâu nữa vì anh đã mất hút giữa những cơn sóng biển. Tuy nhiên, hình ảnh những vết sẹo trên lồng ngực anh thì cô không giũ ra được. Dù chỉ mới liếc qua nhưng cô cũng đếm được có đến bốn, năm vết sẹo do súng đạn.

Đây là lần đầu tiên cô hiểu rõ, người chồng của mình là người đàn ông đã dùng tính mạng của mình để bảo vệ cho nhân dân, cho đất nước.

Ánh nắng cuối chiều gay gắt, Ngô Đồng đứng một lúc thì hơi choáng váng, cô nhìn xung quanh, phát hiện có một quán cà phê gần đó nên cầm quần áo của Tần Qua đi đến.

Quán cà phê ven biển rất đông người, kế bên bàn của Ngô Đồng là bàn của một cô gái xinh đẹp tóc vàng mắt xanh, mặc một bộ bikini, đang vẽ tranh. Ngô Đồng tò mò nhìn sang, trên tờ giấy vẽ trắng tinh là hình ảnh người đàn ông vóc dáng cường tráng, tay ôm ván lướt sóng đi về phía biển. Kỹ thuật vẽ của người đẹp ngoại quốc rất tuyệt vời, được cô gái gửi gắm tình cảm mãnh liệt, trần trụi, nóng bỏng.

“Chị thích bức tranh này sao?” Người đẹp phát hiện có người đang thưởng thức tác phẩm của mình, dùng tiếng anh hỏi.

“Vâng, rất thích.” Ngô Đồng cũng trả lời bằng tiếng anh.

“Nhưng tôi lại càng thích người đàn ông trong tranh này hơn.” Người đẹp ngoại quốc dùng ngón tay chỉ vào người đàn ông trong tranh. “Tôi đang tính khi anh ấy lên bờ sẽ quyến rũ anh ấy.”

“Quyến rũ?” Ngô Đồng sửng sốt.

“Dĩ nhiên, nếu như thuận lợi, đêm nay nhất định sẽ là một đêm nóng bỏng đầy đam mê.” Người đẹp cười, mơ mộng.

“Nhưng anh ta đã kết hôn rồi.”

“Sao chị biết?” Người đẹp ngoại quốc nghi ngờ.

“Vì tôi chính là vợ của anh ta.”

Người đẹp ngoại quốc kinh ngạc chớp chớp mắt, cho rằng Ngô Đồng cũng muốn tán tỉnh người đàn ông này, suy nghĩ một chút rồi nói “thật ra chúng ta có thể cạnh tranh công bằng.”

Ngô Đồng thở phì phì ngồi lại xuống ghế, nửa giờ sau, Ngô Đồng nghe tiếng chắt lưỡi cảm thán kinh ngạc của người đẹp ngoại quốc, cô quay đầu thì thấy Tần Qua đã khiêng ván lướt sóng từ phía biển đilên, trên cơ thể màu đồng là những giọt nước biển được ánh sáng mặt trời chiếu lên sáng lấp lánh.

Đơn giản đây chính là máy phát điện đang hoạt động.

“Tôi có thể nghe thấy hơi thở hormone phái nam của anh ấy.” Bên
tai là tiếng tán thưởng không chút che giấu của người đẹp ngoại quốc.

Cách năm mươi mét mà cô ta có thể nghe thấy được, cô ta cho rằng cô ta là chó sao! Ngô Đồng đứng dậy chạy về hướng của Tần Qua, trong ánh mắt kinh ngạc của đối phương, đưa quần áo cho anh yêucầu anh mặc ngay vào.

Tần Qua không hiểu lý do những vẫn ngoan ngoãn mặc quần áo vào. Ngô Đồng cố ý quay đầu liếc nhìn người đẹp ngoại quốc, thấy cô ta tiếc nuối buông tay mới vừa lòng quay đầu lại.

Buổi đêm nóng bỏng, đam mê của người đẹp ngoại quốc đương nhiên là không có mà buổi đêm của Tần Qua và Ngô Đồng mới chỉ vừa bắt đầu.

Ban đêm

Ngô Đồng tắm xong, duỗi tay mở cửa phòng tắm, tay run run tố cáo tâm trạng căng thẳng của cô. đãquyết định rồi, không được lùi bước, Ngô Đồng hít sâu một hơi, dứt khoát mở cửa. Nghe tiếng động, Tần Qua quay đầu lại, hơi ngạc nhiên “anh cho rằng em còn ở trong nhà tắm một giờ nữa.”

Ngô Đồng cảm giác trái tim của mình sắp vọt ra khỏi cổ họng, thấy Tần Qua ngồi ở quầy bar uống rượu, cô bước nhanh đến đoạt lấy ly rượu trong tay anh uống cạn.

“Em muốn mượn rượu để lấy thêm can đảm hả?” Tần Qua cười “Muốn một ly nữa không?”

Ngô Đồng không muốn mình là con chuột để con mèo xấu xa kia trêu đùa. Ngô Đồng từ từ ngẩng đầu, bước một bước về phía Tần Qua, dưới ánh mắt kinh ngạc của anh hôn lên môi Tần Qua. Nụ hôn tràn ngập hương vị cồn đánh thức dục vọng của cả hai. Tần Qua kéo giãn khoảng cách nhìn sâu vào mắt Ngô Đồng, đôi mắt đẹp của cô có chút lo lắng nhưng không có miễn cưỡng. Ngô Đồng thấy Tần Qua nhìn mình thật lâu mà không làm gì, chút dũng khí chủ động vừa dâng lên từ từ tan biến, khi cô đangmuốn lùi lại thì Tần Qua bỗng nhiên siết chặt tay, một tay cởi áo choàng tắm của Ngô Đồng xuống. Ngô Đồng giật mình, phản xạ có điều kiện hai tay ôm ngực. Tần Qua bật cười “Em giấu làm gì, dù sao chúng nó đều là của anh.”

“anh … anh tắt đèn trước đi đã.” Ngô Đồng lúng túng đáp, người này sao lại cởi quần áo của mình ngay chỗ này.

Tần Qua cười nhỏ, hai tay ôm Ngô Đồng lên, trong tiếng kêu kinh ngạc của cô, anh lấy điều khiển từ xa tắt đèn rồi bước về giường ngủ.

trên giường, những cánh hoa hồng đỏ thẫm được xếp thành hình trái tim, bay lả tả khi Ngô Đồng được đặt xuống. Dưới ánh trăng bàng bạc, thân thể trắng nõn như ngọc của vợ mình nằm trên giường lớn màu trắng xen kẽ những cánh hoa hồng đỏ như nhung, Tần Qua không giữ được bình tĩnh, vội vã cởi áo choàng tắm của mình rồi nhào tới.

“Rèm cửa … rèm cửa …” Nhìn cánh cửa lớn sát đất bên cạnh, Ngô Đồng luôn có cảm giác sẽ bị người khác nhìn lén.

“Đây là tầng cao nhất rồi, không có người nhìn thấy đâu.” Tần Qua từ xương quai xanh mảnh mai của Ngô Đồng gặm cắn xuống đến ngực, mỗi một tấc da thịt của cô anh đều không muốn bỏ qua. Ngô Đồng vừa lo lắng vừa căng thẳng, thân mình cứng đờ không dám cử động, chỉ có thể nhắm chặt hai mắt. Bàn tay Tần Qua vuốt ve mang theo vết chai chà xát lên cơ thể cô làm cô hơi đau, những nơi anh đi qua đều ửng hồng. Bày tay đó theo đường cong cơ thể, ngừng ở hai bên đùi trắng nõn của cô, rồi đột nhiên dùng sức tách ra. Hai tay Ngô Đồng túm chặt lấy ga trải giường.

“Nhìn anh.” Giọng nói khàn khàn của Tần Qua truyền đến.

Ngô Đồng vẫn nhắm chặt hai mắt, kiên quyết không mở ra.

“Nhìn anh.” Giọng Tần Qua trầm xuống hơn, trong giọng nói biểu lộ ý không cho cự tuyệt.

Ngô Đồng chậm rãi mở mắt, đập vào mắt cô là đôi mắt vằn những sợi tơ máu của anh, Ngô Đồng chợt nhớ lời bác sĩ Lý đã nói “Tần Qua còn có di chứng là dục vọng khống chế rất mạnh, chủ yếu biểu hiện ở ham muốn tình dục, đôi khi không thể khống chế chính mình.”

“Nhìn thật kỹ anh làm … em như thế nào.”

Khi Ngô Đồng còn đang trợn tròn hai mắt, Tần Qua nhất quyết vọt vào, Ngô Đồng đau đớn kêu lên mộttiếng, toàn thân run rẩy.

“Vợ yêu, anh thích nghe tiếng kêu của em.”

Giống như một con thú hoang được cởi bỏ xiềng xích, Tần Qua không ngừng nghỉ đòi lấy. Ngô Đồng cắn chặt môi không để cho mình phát ra âm thanh, cũng vì thế động tác của Tần Qua càng thêm mãnh liệt, giống như phải nghe được âm thanh của cô mới thỏa mãn. Ngô Đồng không còn sức lực đã sớm mê man, trước khi ngất đi, ý thức sau cùng của cô là người đàn ông đỏ ửng cả hai mắt, và vòng tay mạnh mẽ của anh.

Загрузка...

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!