Ông Xã Phải Được Dỗ Dành

Chương 14: Chương 14


trước sau

Loading...
Hôm nay là chủ nhật, hai nhà Tần Ngô hẹn gặp mặt đồng thời chúc mừng Tần Qua và Ngô Đồng đăng ký kết hôn. Thời gian gặp mặt là sáu giờ tối, nhà họ Tần giàu có bao trọn một tầng lầu khách sạn Đế Vương.

Tần Qua tính toán thời gian, mang theo Phi Phi đúng giờ xuất hiện dưới chung cư nơi Ngô Đồng ở. Ngô Đồng mặc một bộ sườn xám ngắn màu trắng, giày cao gót cùng màu tôn thêm đôi chân thon dài, duyên dáng. cô đứng dưới lầu duyên dáng, yêu kiều như một đóa sen ngát hương.

Nghe thấy tiếng xe ô tô, Ngô Đồng vuốt lại mát tóc dài bị gió thổi rối, nhìn về phía trước, thông qua cửa kính xe nhìn thấy Tần Qua, nhoẻn miệng cười.

Tần Qua cảm thấy cú phanh xe của mình hẳn là rất gấp, anh sửng sốt rồi quay đầu nhìn Phi Phi, thấy Phi Phi vẫn cúi đầu chơi ghép hình, anh mới an tâm quay đầu trở lại. Lúc này Ngô Đồng đã chủ động mở cửa xe, ngồi vào ghế lái phụ, cười “đi thôi.”

Ánh mắt Tần Qua từ mặt Ngô Đồng, trượt đến cái cổ trắng nõn dưới cổ áo sườn xám đến bộ ngực nhô cao, cái eo nhỏ nhắn cùng mảnh đùi trắng như bông bưởi đang ẩn hiện dưới tà váy xẻ cao. Ngô Đồng đương nhiên cảm giác được ánh mắt cực nóng của người đàn ông đang nhìn mình, bất đắc dĩ nhìn Tần Qua, cười “Nếu anh muốn hôn thì có thể hôn ngay bây giờ, để em còn trang điểm lại trước khi xuống.”

Mắt Tần Qua nheo lại “Em mời anh sao?”

“Nếu anh không muốn thì …”

“Vậy anh sẽ không từ chối …”

Xe Jeep quen thuộc, ghế phụ quen thuộc cùng với kỹ thuật hôn ngày càng thuần thục của người đàn ông, lần đầu tiên Ngô Đồng chủ động ôm lấy anh, lần đầu tiên không cần anh thúc giục đã chủ động đưa môi đến, lần đầu tiên không bị ép buộc sau đó bất đắc dĩ thuận theo.

Rất nhiều người có những thời điểm không biết mình cần làm gì hoặc nên làm gì, nhưng với Ngô Đồng, nếu biết mình muốn gì cô sẽ hết lòng tiến lên dù kết quả có như thế nào cũng không hối hận. Từ khi biết rằng mình và Tần Qua phải chung sống với nhau hết quãng đời còn lại, từ khi cho Tần Qua lời hứa sẽ từ từ thích anh, cô đã nhìn thấy rõ con đường tương lai của mình. Em nguyện ý bước về phía anh, cố gắng đến được với anh. Nếu em chưa gặp được hạnh phúc, em rất vui lòng cùng anh đi tìm hạnh phúc ấy.

Tần Qua chưa thỏa mãn rời khỏi môi Ngô Đồng, ngón tay cái vuốt ve nhẹ nhàng gương mặt ửng đỏ của cô, chờ Ngô Đồng mở mắt. anh nhìn thấy trong đôi mắt trong trẻo, an tĩnh giờ mang theo một làn hơi nước toàn bộ đều là hình ảnh của anh.

“Rắc rắc “

Phi Phi cầm một khối hình ghép ấn mạnh vào khuôn ghép hình, vì sức lực hơi lớn nên phát ra tiếng vang nhỏ nhưng cũng đủ để đánh thức hai vị cha mẹ nãy giờ đã quên bé. Ngô Đồng nghiêng người nhìn, phát hiện Phi Phi ngồi ở băng ghế sau, vội vàng đẩy Tần Qua ra rồi ngồi thẳng lên.

“Phi Phi, con cũng đến đón mẹ hả. Xin lỗi con nha, giờ mẹ mới thấy con.” Ngô Đồng quay xuống nhìn Phi Phi, áy náy nói.

Phi Phi ghép mảnh ghép cuối cùng vào khung ghép, sau đó mới bố thí cho Ngô Đồng một ánh mắt rồi lại nhanh chóng cúi đầu.

“Sao anh không nói với em Phi Phi cũng ở đây?” Ngô Đồng nghĩ mình vừa ở trước mắt đứa nhỏ năm sáu tuổi trình diễn hình ảnh hạn chế trẻ em, thật sự quá mất mặt, giận dỗi nói.

“Ai bảo em vừa lên xe đã dụ dỗ anh.” Tần Qua kiên quyết không thừa nhận.

“anh …” Mặc dù không phải lần đầu bị Tần Qua “hố hàng”, nhưng lần này thực sự là làm cô vừa giận vừa sợ.

“A … đi thôi, không thì muộn mất.” Tần Qua cười, lái xe đi.

Hôm nay một đường thuận lợi, đến khách sạn Đế Vương sớm hơn mười phút so với dự kiến. Ngô Đồng nắm tay Phi Phi yên lặng đợi Tần Qua đi gửi xe tại bãi. Tần Qua gửi xe xong đến bên cô, bế Phi Phi lên, liếc nhìn Ngô Đồng rồi đi về phía công chính. Ngô Đồng do dự một chút rồi bước nhanh lên hai bước, chủ động nắm lấy tay bên phải của Tần Qua.

Tần Qua kinh ngạc nhìn Ngô Đồng, rồi tầm mắt nhìn xuống bàn tay nhỏ đang nắm chặt tay mình, trong lòng nghi hoặc “Hôm nay vợ mình thật lạ, không rụt rè nữa sao.”

Đây là lần đầu Ngô Đồng chủ động nắm tay Tần Qua. Trước kia bị bàn tay này nắm lấy, cô chỉ có phản ứng giãy dụa và tránh né. Hôm nay Ngô Đồng mới phát hiện, bán tay này khô ráo mà thô ráp, trong lòng bàn tay còn có vết chai thật dày, đây là bàn tay của con trai nhà giàu có số một tại Đế Đô nhưng cũng là bàn tay của một người lính bảo vệ quốc gia.

“Em nhấn nút thang máy đi.” Tần Qua một tay bế con, một tay nắm tay vợ đứng trước thang máy mộtlúc, nhịn không được bèn lên tiếng nói với cô vợ vẫn ngẩn ngơ từ nãy đến giờ.

“A” Ngô Đồng vội vàng nhấn nút mở thang máy, sau khi vào thì trực tiếp nhấn tầng cao nhất.

Phòng ăn xa hoa trên tầng cao nhất đã được trang trí lãng mạn mà ấm áp, người nhà họ Tần và họ Ngô đã đến từ sớm, trò chuyện vui vẻ, thì thấy Tần Qua vừa bế con vừa nắm tay vợ xuất hiện. Tất cả người nhà họ Tần đều giật mình, mẹ Tần kích động đứng lên, bước đến trước mặt con trai, lúc thì nhìn Tần Qua, lúc thì nhìn Ngô Đồng, lại nhìn bàn tay hai người đang giao nhau, hai mắt cũng đỏ lên.

“Tốt, tốt quá.” Mẹ Tần hít sâu mấy lần mới làm tâm trạng bình tĩnh lại “Nhanh, mau tới đây ngồi.”

Bàn ăn theo kiểu bàn dài phương Tây, người nhà họ Tần và họ Ngô phân ra ngồi hai bên, khi Ngô Đồng đang do dự không biết ngồi đâu thì Tần Qua đã kéo cô ngồi sang phía nhà họ Tần.

Tần Hoài thấy nhà anh cả mình tới thì lập tức đứng dậy nhường vị trí. Khi ba người nhà Tần Qua ngồi xuống anh mới ngồi ở vị trí cuối.

Ngô Đồng nhìn Tần Hoài mỉm cười gật đầu nhẹ xem như là chào hỏi, khuôn mặt vạn năm không đổi của Tần Hoài hiếm khi mỉm cười chào hỏi lại cô. Còn Tần Qua thì ngồi đối diện với Ngô Chi Chi, anh hơi mất hứng nhưng mà … ai rảnh quan tâm cô ta.

“Đồng Đồng tới rồi sao.” Thím Hai thấy Ngô Đồng thì thân thiết chào hỏi.

Ngô Đồng đứng lên, bắt đầu chào hỏi “Chào chú Hai, thím Hai… “. cô xoay người nhìn sang ba Tần, mẹ Tần đang bên phải Tần Qua, mặt hơi đỏ, mặc dù hơi thẹn thùng nhưng vẫn lên tiếng “Con chào ba, mẹ.”

“Ài, con ngoan.” Mẹ Tần kích động đáp lại, ba Tần cũng hiền lành gật gật đầu.

Mẹ Tần từ chỗ ngồi đi tới, đưa cho Ngô Đồng một bao lì xì lớn màu đỏ “Đây là lễ gặp mặt ba mẹ tặng cho con.”

“Con cám ơn ba, con cám ơn mẹ.” Ngô Đồng cầm bao lì xì nói cám ơn, sau đó từ trong giỏ xách lấy ra ba hộp nhỏ, đưa một cái cho mẹ Tần “Năm trước con có đi chùa XZ, ở đó Lạt Ma tặng cho con viên Phật Châu, nghe nói đã được ban phước bình an, con đã tự bện thành vòng tay, hi vọng mọi người sẽ thích.” nói xong đem hai hộp còn lại đưa cho ba Tần và Tần Hoài.

Khi Tần Hoài nhận, cười nói “Cám ơn chị dâu”, Ngô Đồng đỏ mặt gật đầu.

“thật đẹp quá.” Mẹ Tần đã mở hộp ra lấy sợi dây đeo trên tay, vẻ mặt hài lòng không hề che giấu “Đồng Đồng thật chu đáo, còn có lễ vật cho chúng ta nữa.” Ba Tần gật đầu phụ họa.

Ngô Đồng thấy người nhà họ Tần đều hài lòng với món quà của cô, thở phào nhẹ nhõm, quay đầu lại thìthấy ánh mắt tràn ý cười của Tần Qua.

“Của anh đâu?” Tần Qua làm khẩu hình không phát ra tiếng nói với Ngô Đồng.

Ngô Đồng coi như không nhìn thấy.

Bầu không khí trở nên náo nhiệt, mọi người ngồi xuống, nhân viên phục vụ đưa thức ăn lên, ba Tần và chú Hai trò chuyện vè thị trường tài chính kinh tế, ngẫu nhiên là tiếng mẹ Tần và thím Hai nói xen vào. Ngô Chi Chi vừa ăn vừa âm thầm quan sát Ngô Đồng, thấy cô và Tần Qua như một gia đình cùng chăm sóc cho đứa nhỏ ngồi ở giữa không biết là con ai, chợt cảm thấy Ngô Đồng thật giả dối.

Còn Ngô Khải từ khi Ngô Đồng vào phòng vẫn luôn nhìn động tác của hai người. Cậu thấy không khí ở chung của chị họ và Tần Đại thiếu tương đối hài hòa, lo âu tạm thời lắng xuống, nếu Tần Qua thực sựthích chị họ thì thật tốt quá.

Tần Hoài ngồi cạnh Ngô Đồng, thấy cô luôn luôn chú ý Phi Phi đang ngồi ở giữa, lúc thì giúp Phi Phi gắp thức ăn, lúc thì lau miệng cho Phi Phi, thỉnh thoảng lại thấp giọng hỏi nhỏ cậu bé, dường như có thể hiểu ánh mắt của Phi Phi. Tần Hoài biết rõ anh cả nhà mình quan tâm đến Phi Phi như thế nào. Nên khi thấy mặt mày của anh trai tươi tỉnh, ý cười không ngăn được trên mặt rõ ràng hài lòng với chị dâu mới này. Có lẽ lời bác sĩ Lý nói là sự thật, ngày nào đó anh trai và Phi Phi có thể bình thường trở lại.

“Xin lỗi, tôi đi toilet một chút.” Tần Hoài đứng dậy rời đi.

Ánh mắt Ngô Chi Chi đã nhìn Tần Hoài từ nãy, thấy Tần Hoài ra ngoài cũng tìm cớ đi theo.

Tần Qua hơi nghiện thuốc lá, anh nói với Ngô Đồng rồi đứng dậy ra ngoài. Mẹ Tần đoán Tần Qua ra ngoài là để hút thuốc nhưng thấy anh đứng lên ra ngoài mà không nói với ai câu nào thì hơi xấu hổ, thế là tìm một đề tài nói chuyện “Hôm nay tiếc là em trai của Đồng Đồng không tới được. Đúng rồi, em trai con bị bệnh thế nào rồi, Đồng Đồng?”

Ngô Đồng hơi sửng sốt, đáp tránh đi “Bác sĩ nói bệnh đã hồi phục rất tốt rồi ạ. Chỉ là tạm thời không thể ra khỏi bệnh viện.”

“Vậy khi nào em con hết bệnh nhớ đưa em con đến nhà chơi.” Mẹ Tần mời.

“Vâng, cám ơn mẹ.”

Thím Hai nhân cơ hội, nói tiếp “Tôi đã nhìn Đồng Đồng và Tiểu Nguyên lớn lên, hai đứa từ nhỏ đãngoan ngoãn, nghe lời. Khi Tiểu Nguyên bị bệnh, tôi và chú Hai của hai đứa vô cùng lo lắng. May mà tủy sống của tiểu Khải nhà tôi tương thích với Tiểu Nguyên, không thì không biết phải làm sao.”

“thật sao?” Mẹ Tần kinh ngạc nói.

Ngô Khải không nghe nổi việc mẹ mình tô vẽ cho việc nhà mình đã làm, đứng lên “Con xin phép ra ngoài nghe điện thoại.” Sau đó quay người đi.

“Đứa nhỏ này … Chắc là nó xấu hổ.” Thím Hai cười nói.

Ngô Đồng nhìn thím Hai tự biên tự diễn, không nói gì, cũng không muốn vạch trần sự việc. Việc xấu trong nhà, nói rõ ra đối với mình cũng không có gì tốt. Mặc dù thím Hai bẻ cong sự thật nhưng ở bên ngoài nói như vậy cũng là bình thường.

“Bà Ngô dạy bảo hai cháu thật ngoan.” Mẹ Tần khen.

“Bà quá khen rồi. Đúng là từ khi anh chị tôi qua đời, chúng tôi đều quan tâm, chăm sóc Ngô Đồng và Tiểu Nguyên như là con ruột vậy.”

“Đúng vậy, may mắn là có chú thím Hai đây.” Ngô Đồng không nhịn nổi mà cười nhạt một câu.

“Hoành cảnh con thật đáng thương, may mà con có chú thím Hai.” Mẹ Tần đau lòng nói.

Thím Hai hơi xấu hổ cười cười nhưng cũng không dám lại lợi dụng Ngô Đồng để lấy tình cảm của bà Tần, chuyển chủ đề nói chuyện, Ngô Đồng lại cúi đầu chăm sóc Phi Phi.

Bên ngoài phòng ăn, phía cuối hành lang có một sân thượng nhỏ, Tần Qua đẩy cửa ra đã thấy Tần Hoài đứng ở đó. anh nhíu mày, vừa hút thuốc vừa nói “Em muốn hút không?”

“Vâng”

Hai anh em vừa hút thuốc, vừa từ tầng cao nhất của tòa nhà nhìn ngắm xung quanh, thỉnh thoảng nhả ra một vòng khói chậm rãi bị gió cuốn đi.

“anh …” Tần Hoài lên tiếng.

“Ừ?”

“Chị dâu thoạt nhìn là người tốt đó.” Tần Hoài như là thở dài, chỉ có anh biết, khi cùng nhà họ Ngô liên hôn thương mại, anh rất sợ xảy ra điều ngược lại. Dù Tần Hoài có thể dùng điều khoản hợp đồng để áp Ngô Đồng không ly hôn, nhưng anh không thể ép buộc Ngô Đồng đối xử tốt với Tần Qua.

“Vậy em phải cố gắng kiếm nhiều tiền vào.” Tần Qua hỏi một đằng trả lời một nẻo, nói.

“A???” Việc này với kiếm nhiều tiền có quan hệ gì sao.

Tần Qua cười cười không nói lời nào.

----

Ngô Chi Chi vào toilet trang điểm lại, rồi rửa tay, rồi trang điểm, chờ mãi mà không thấy Tần Hoài mà cuối cùng lại thấy Ngô Khải.

“Chị nhìn em như vậy là sao?” Ngô Khải thấy Ngô Chi Chi mặt mày cau có với mình, không hiểu hỏi.

“Em vào xem có ai trong đó không?” Ngô Chi Chi chỉ về phía toilet nam nói.

“Chị đang chờ ai?” Mắt Ngô Khải đảo một vòng, sau đó đại khái đã hiểu được “Chị đang chờ Tần nhị thiếu sao? Chị … Chị không thể như vậy được.”

“Cái gì mà không thể được? Chị em thích người ta thì sao nào?” Ngô Chi Chi vội vàng nói nhỏ “Em vào xem trong đó có người hay không? Đừng để người khác nghe thấy chị em chúng ta nói chuyện.”

Ngô Khải bất đắc dĩ đi vào, không bao lâu thì quay ra “Bên trong không có ai đâu.”

“Vậy người đâu rồi ta?” Ngô Chi Chi nghi ngờ hỏi.

“Chị, chị muốn theo đuổi Tần nhị thiếu thì em không có ý kiến. Nhưng chị có thể đợi đến khi tình cảm của chị Hai và Tần Đại thiếu vững chắc hơn một chút hay không, chứ như bây giờ thì không hay đâu.”

“Có gì mà không hay?”

“Chị biết rõ chúng ta là liên hôn thương mại, từ đầu địa vị nhà họ Ngô chúng ta đã thấp hơn nhà họ Tần rồi. Bây giờ chị lại theo đuổi Tần nhị thiếu, nếu anh ta thích chị thì không nói làm gì, nếu anh ta khôngthích chị thì chị Hai sẽ cảm thấy lúng túng khó xử.”

“Em đừng có mà trù ẻo chị.” Ngô Chi Chi nhìn em trai “Em cho rằng Tần Đại thiếu sẽ thích Ngô Đồng sao?”

“Sao lại không thể? Em thấy không khí giữa hai người họ rất hòa hợp.” Ngô Khải phản bác.

“Em đúng là không có mắt nhìn. Em có thấy hôm nay Tần Đại thiếu mặc quần áo như thế nào không?”

Ngô Khải nhớ lại, nói “Áo thun và quần rằn ri.”

“Vậy mọi người mặc quần áo gì?”

Lúc này Ngô Khải mới phát hiện, vì bữa tiệc tối nay, mẹ mình đã chuẩn bị quần áo từ ba bữa trước, người nhà họ Ngô đều mặc trang phục lịch sự, người nhà họ Tần cũng mặc quần áo sang trọng, lễ phục và âu phục chỉ có Tần Qua là mặc bình thường, như là vừa từ phòng tập thể thao đến. Thảo nào thì anhta vừa tới, cậu đã thấy có gì đó sai sai mà không để ý là gì.

“Em cũng thấy Ngô Đồng cũng ăn mặc chải chuốt, sườn xám lịch sự, còn anh ta thì giống như nhân viên bảo vệ, nhìn thật là buồn cười.” Ngô Chi Chi giễu cượt “Tần Đại thiếu căn bản là không để Ngô Đồng ở trong lòng.”

“Chị!” Ngô Khải không thể nhìn được thái độ của Chi Chi, quát nhỏ.

“Thôi được, chị không nói. Chúng ta đi vào thôi.” Ngô Chi Chi lấy hộp phấn bỏ vào giỏ xách, quay người đi vào phòng ăn. Ngô Khải bực tức đá một cái vào tường rồi cũng đi vào theo.

Lúc này, anh em Tần Qua mới đẩy cửa thoát hiểm cạnh toilet đi ra, Tần Qua nhìn bóng dáng hai chị em họ Ngô, quay người hỏi Tần Hoài “anh mặc như thế này … nghĩa là anh không quan tâm đến vợ anhhả?”

“Đừng nghe bọn họ nói lung tung.” Ánh mắt Tần Hoài lạnh lùng nhìn về hướng Ngô Chi Chi vừa đi.

“Tần Hoài.”

Tần Hoài nghi ngờ ngẩng đầu.

“cô gái này theo đuổi em không được để ý cô ta.” Tần Qua cảnh cáo “Nếu cô ta gả đến nhà chúng ta, khi dễ vợ anh, anh sẽ trở mặt với chú.”

Tần Hoài nháy mắt mấy cái, tự hỏi không biết mình có nghe lầm cái gì hay không?

Dù dưới đáy sông sóng ngầm có mãnh liệt bao nhiêu, trong lòng người có những tính toán gì thì trên bề mặt buổi tiệc tối cũng kết thúc mỹ mãn. Tần Qua và Ngô Đồng đứng trước khách sạn tiễn nhà chú Hai về, lúc này đang chờ tạm biệt ba mẹ Tần. Tần Hoài ôm Phi Phi đã ngủ ngon, đứng sau lưng ba mẹ, nghe mẹ Tần dặn dò Tần Qua “Con đưa Ngô Đồng về cẩn thận nhé.”

“Vâng ạ.”

“Tạm biệt con, Đồng Đồng.” Mẹ Tần tạm biệt Ngô Đồng.

“Dạ, tạm biệt ba mẹ. đi đường cẩn thận ạ.”

Người nhà họ Tần lên xe, nhanh chóng biến mất ở cuối đường, Ngô Đồng thở dài nhẹ nhõm, bỗng nhiên bị Tần Qua ôm mặt cô quay đối diện với mình.

“Sao vậy?”

“anh nhìn xem em có không vui hay không?”

“Em không có mà.” Ngô Đồng tức giận nói.

“Ừ.” Tần Qua nhìn chăm chú vào mắt Ngô Đồng, thực sự không thấy sự miễn cưỡng, khổ sở trong mắt cô. Tần Qua buông mặt cô ra, chuyển sang nắm tay, hai người chậm rãi đi đến chiếc xe Jeep ở gần đó.

“Lần sau anh sẽ chú ý ăn mặc hơn.” Tần Qua đột nhiên nói.

“Sao vậy? anh mặc làm sao?” Ngô Đồng nhìn hình dáng cao lớn của người đàn ông, áo thun ngắn tay màu xanh quân đội ôm lấy cơ thể vạm vỡ của anh, làm nổi bật cơ bắp rắn chắc, dáng người hoàn mỹ “anh mặc như thế này rất hợp với anh.”

“Em thì ăn mặc trang trọng, còn anh lại tùy ý quá.”

“Vậy lần sau em cũng mặc thoải mái hơn.” Ngô Đồng nghĩ mình mặc quá trang trọng làm Tần Qua không thoái mái, vì thế hứa hẹn.

Tần Qua bỗng nhiên cười nhẹ, Ngô Đồng đã quen với việc ông xã mình thỉnh thoảng lại cười không có lý do. Tần Qua giúp Ngô Đồng mở cửa ghế phụ, Ngô Đồng cám ơn rồi ngồi vào ghế.

Tần Qua lại ga lăng giúp Ngô Đồng cài dây an toàn, Ngô Đồng chớp mắt nhìn anh, cô cũng nghiêng người qua phối hợp với động tác của anh. Tần Qua cài xong dây an toàn, mắt nhìn lướt của nút bọc trêncổ áo của Ngô Đồng, màu hồng, hình hoa mai, nho nhỏ xinh xinh. Tần Qua vươn ngón tay nhẹ ngàng sờ lên nút áo, rồi đột nhiên cởi nó ra.

“anh …” Ngô Đồng hoảng sợ ngồi thẳng dậy, nhưng cũng không nhanh bằng động tác của người đàn ông.

Ngô Đồng cảm thấy một luồng khí cực nóng thổi trên cổ mình, sau đó là đầu lưỡi khẽ liếm, hàm răng cắn nhẹ. cô cảm thấy một luồng điện chạy từ lòng bàn chân xông lên trên đầu làm cho cô xụi lơ trong nháy mắt, ngay cả lời từ chối cũng không cất lên được.

Cuối cùng Tần Qua cũng liếm đủ, anh lùi lại một chút, nhìn chằm chằm vào vùng da bị mình liếm đến đỏ ửng, rồi chột dạ cài lại nút áo cho Ngô Đồng. Sau khi xóa dấu vết phạm tội, anh mới liếc mắt nhìn cô, thấy mặt mũi Ngô Đồng đỏ ửng, cả người như không còn sức lực, Tần Qua mất tự nhiên tằng hắng mộtcái, nhanh chóng đóng cửa xe rồi vòng qua đầu xe lên ghế bên kia, bắt đầu đưa Ngô Đồng về nhà.

Khi xe đến dưới chung cư, Ngô Đồng cũng không dám nhìn Tần Qua, cuống quít mở cửa xe, rồi nhanh chóng định lên lầu. Thấy vậy, Tần Qua đâu chịu thả người, anh nhanh chóng chụp lấy tay cô.

“anh … anh làm gì vậy?” Cảm giác vừa rồi thật quá sức chịu đựng, cô không muốn lặp lại lần nữa đâu.

“Sao em không nhìn anh?” Tần Qua mất hứng hỏi.

“Em đâu có.” Ngô Đồng chột dạ nói.

Chẳng lẽ vừa rồi mình không kìm lòng được liếm cổ cô ấy làm cô ấy sợ? Cũng đúng, cổ là nơi nhạy cảm, bị đụng vào thì sợ là bình thường, Tần Qua cứ thế tự mình hỏi tự mình trả lời.

“anh sẽ không làm tổn thương em.” Tần Qua bảo đảm “Vả lại, khi giết người anh không thích cắt cổ, ra máu quá nhiều.”

“…” Sắc mặt Ngô Đồng đã trắng bệch.

“Đúng rồi, Tần Hoài nói em trai của em bị bệnh phải nhập viện điều trị hả? Ngày mai anh đến thăm em trai em nhé.”

“không cần đâu.” Ngô Đồng từ chối không chút nghĩ ngợi, nếu hai người họ đánh nhau, làm sao mình có sức cứu em trai chứ.

“Tại sao?”

“Nó … Nó …” Ngô Đồng nghĩ nghĩ nói “hiện giờ em trai em không đánh lại anh, chờ cho nó luyện tập thêm một thời gian nữa, lúc đó hai người gặp nhau, nó sẽ bảo vệ em, không cho anh khi dễ em.”

“A … cậu em này có bản lĩnh đó. nói với nó anh chờ nó.” Tần Qua hứng thú dào dạt nói.

“Hôn em cũng tính là khi dễ em hả?” Tần Qua lại hỏi.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa.

Cách ngày đi du lịch trăng mật còn hai mươi ngày, trong thời gian đó, Ngô Đồng đều đến bệnh viện mỗi ngày, nhìn em trai hồi phục ngày càng tốt hơn. Cuối cùng cũng đến ngày Tiểu Nguyên được xuất viện, Ngô Đồng lại đưa em mình ra sân bay đi thành phố S.

“Chị, nhất định phải chờ đến Tết mới được hả?” Đối với việc không được nhìn thấy anh rể, Tiểu Nguyên vẫn còn canh cánh trong lòng.

“Nghe lời.” Ngô Đồng chỉ ném lại hai chữ cho em trai.

“Vậy … Em gọi điện cho anh rể được không?” Tiểu Nguyên không chịu từ bỏ.

“Đến trường thì học hành cho tốt, không được vận động mạnh đó.” Ngô Đồng hoàn toàn phớt lờ Tiểu Nguyên.

“Vâng.” Tiểu Nguyên đành cam chịu, cầm túi sách vở bước vào phòng chờ máy bay.

Ngô Đồng cười, lấy điện thoại ra xem, thấy mười phút trước Tần Qua gửi tin nhắn thoại đến “Bà xã ơi, nhà đã trang trí xong rồi, em có muốn đến xem không?”

“Em tới liền.” Ngô Đồng cũng gửi tin nhắn thoại cho anh.

Ngô Đồng đón xe đến nhà mới ở Thành Nam (phía Nam thành phố Đế Đô), đẩy cánh cửa màu đỏ quen thuộc, nhìn thấy dưới gốc ngô đồng, hai cha con Tần Qua đang chơi đu dây.

“Em tới rồi.” Tần Qua vừa đẩy bàn đu dây vừa cười với Ngô Đồng.

Ngô Đồng cười nhẹ, cô phát hiện trong sân nhà có một đồ vật mới, một bao cát thật to.

“Đây là?” Ngô Đồng chỉ bao cát, hỏi.

“À…” Tần Qua giải thích “Đây là anh đặc biệt tìm người lắp đặt, em cũng biết là anh bị bệnh mà. Mỗi khi phát bệnh, anh sẽ đánh bao cát, như vậy sẽ tương đối dễ dàng khống chế chính mình.”

Ngô Đồng nháy mắt, mãi năm phút sau mới tiêu hóa được lượng tin tức trong câu nói của Tần Qua. Tiếp xúc với Tần Qua hơn một tháng nay, mặc dù Tần Qua thích động tay động chân với mình, thỉnh thoảng lại nói những lời lưu manh, nhưng cái gì mà anh phát bệnh gì đó, Ngô Đồng chưa lần nào thấy qua, đến mức làm cô quên đi chuyện này.

“anh … Khi phát bệnh sẽ có dấu hiệu gì?” Ngô Đồng cẩn thận hỏi.

“Sao vậy? Bây giờ mới thấy sợ?” Tần Qua lại gần, nắm lấy cằm Ngô Đồng, lạnh lùng nói “đã muộn rồi.”

“không phải.” Ngô Đồng lắc đầu, trước đó Tần Qua đã chủ động nói với cô là anh có bệnh, chỉ là côchưa tận mắt chứng kiến. Nếu như sợ thì phải là lúc đó mới đúng.

(Ý là khi anh thực sự phát bệnh thì mới nói là Ngô Đồng có sợ hay không)

“Yên tâm, anh không phải là người thích đánh vợ.” Tần Qua cười, buông cằm Ngô Đồng ra.

“Em cho là anh sẽ nói anh không đánh phụ nữ.”

Tần Qua cười nhạt, không nói chuyện.

“Chúng ta vào trong nhà em đi.” Ngô Đồng lách qua Tần Qua, bắt đầu đi vào trong. Từ căn nhà trống, lúc này đây đã được trang bị đủ các loại đồ dùng trong nhà, đồ trang trí
làm cho căn nhà mang hơi ấm gia đình.

đi qua phòng khách là phòng mà Ngô Đồng trang trí cho Phi Phi, ở bên cạnh phòng ngủ chính. Giấy dán tường màu xanh da trời, giường gỗ nhỏ, trải kín sàn nhà là lớp thảm màu xanh nước biển, đây là cho Phi Phi khi nằm trên mặt đất chơi ghép hình được thoải mái, dễ chịu. Trong phòng còn để một cái kệ xếp đầy các bộ trò chơi ghép hình.

“Con thích không?” Ngô Đồng cúi người hỏi Phi Phi đang đứng giữa.

Phi Phi không trả lời, không chút ngại ngần lấy một bộ ghép hình trên kệ xuống, sung sướng ngã trênthảm bắt đầu chơi.

Ngô Đồng tươi cười, hai người để Phi Phi ở trong phòng rồi đi qua phòng sách, Ngô Đồng nhìn giá sách còn trống không, nói “Ngày mai anh giúp em chuyển đồ đến được không? Em có vài cuốn sách.”

“không đợi đi tuần trăng mật về sao?” Tần Qua cười ái muội “Hay là … Em muốn thử giường mới không?”

“anh muốn đi du lịch về rồi chuyển cũng được. Em không có ý kiến.” đã quyết định sống cùng Tần Qua thì phát sinh chuyện gì đó cũng là chuyện sớm hay muộn. Ngô Đồng đã quen khi bị anh lấy chuyện này ra đùa giỡn.

“Ngày mai anh chuyển cho.” Tần Qua nói.

“Cám ơn anh.” Ngô Đồng cười, cong cong đôi mắt.

“…” Tần Qua cảm thấy sức kiềm chế của mình thật kém, mỗi lần thấy Ngô Đồng cười, ý nghĩ xấu xa lại ngo ngoe rục rịch.

“Phòng này rộng quá, em có thể …” Ngô Đồng đi đến cuối phòng, quay người nhìn Tần Qua thì phát hiện ánh mắt anh nhìn mình lại có chút không đúng.

“Có thể cái gì?”

“Có thể bố trí thành phòng làm việc.”

“Tùy em …”

“Cám ơn!” Ngô Đồng cảm thấy cả người Tần Qua đều lộ ra luồng khí nguy hiểm, cô nhanh chóng ra khỏi phòng.

đi dạo một vòng chỉ còn lại phòng ngủ chính, căn phòng rất rộng khoảng hơn 30m2, cửa sổ lớn sát đất phản chiếu ánh nắng làm căn phòng sáng lên lạ thường. Bắt mắt nhất là chiếc giường King Size kiểu dáng Châu Âu không phù hợp với thiết kế căn phòng, làm Ngô Đồng tự giác nhớ đến tình huống khi mua nó.

“Bà xã.” Tần Qua từ phía sau sán đến, hai tay ôm eo Ngô Đồng, chôn mặt trong cổ cô nhỏ giọng nói “Ba ngày nữa chúng ta sẽ đi du lịch.”

“Em … Em biết.” Ngô Đồng cảm giác tay Tần Qua đang ôm eo mình lại bắt đầu táy máy, cô căng thẳng đến mức nói lắp, quả nhiên giữa việc đã chuẩn bị tâm lý và thực tiễn vẫn còn một khoảng cách.

“Em căng thẳng cái gì?” Tần Qua bỗng nhiên bật cười, thở ra khí nóng kích thích Ngô Đồng nổi cả da gà “không phải là em còn chưa chuẩn bị kĩ đó chứ?”

Ngô Đồng lắc đầu.

“Lắc đầu là có ý gì, đã chuẩn bị xong hay chưa chuẩn bị xong?” Tần Qua tự hỏi tự trả lời “Nhưng mà đều không quan trọng, mặc kệ câu trả lời của em là gì, anh cũng sẽ không … bỏ qua … cho … em.”

“Được.” Ngô Đồng nói nhẹ.

Lần này đến lượt Tần Qua ngẩn người nhưng anh cũng không suy nghĩ lâu. anh ôm Ngô Đồng đặt lên giường, trong nháy mắt Ngô Đồng đụng phải giường thì lui lại phía sau. Vẻ mặt Tần Qua ‘quả nhiên là như thế’, anh nằm xuống bên cạnh cô “Đừng nhúc nhích. Nằm với anh một chút.”

nói xong ôm Ngô Đồng vào lòng, cằm nhẹ nhàng để lên đỉnh đầu cô. Ngô Đồng không nhúc nhích nằm trong ngực Tần Qua, thấy Tần Qua không có hành động gì khác, nhịp tim đập mãnh liệt của cô mới dần bình tĩnh lại. Nằm như thế ba mươi phút, đoán chừng Tần Qua đã ngủ, Ngô Đồng nhẹ nhàng nhúc nhích muốn xuống giường.

“Em muốn đi đâu?” Cánh tay ôm Ngô Đồng lại xiết lại, làm cô một lần nữa ngã vào ngực anh.

“Em qua xem Phi Phi một chút. Em sợ con ở trong phòng một mình sẽ sợ hãi.”

“không sao đâu, thằng nhóc đó chơi ghép hình thì chơi suốt buổi trưa cũng được.” Tần Qua vẫn nhắm mắt, anh ôm cô, nghiêng đầu qua ngửi hương thơm trên tóc cô.

“Trẻ con đều rất hiếu động, nếu con ra ngoài thì sao?” Ngô Đồng vẫn lo lắng.

“không đâu, nếu con ra khỏi phòng anh sẽ nghe thấy.” Tấn Qua ôm siết lấy cô, làm cô hơi khó thở “Em cứ an tâm ngủ đi.”

Ngô Đồng không nói chuyện nữa, yên lặng nằm trong ngực anh, lắng nghe tiếng nhịp tim đập trầm ổn của Tần Qua cùng tiếng chim kêu ngoài cửa sổ, từ từ ngủ thiếp đi. Tần Qua cảm giác Ngô Đồng đã ngủ, chậm rãi mở mắt ra. Ánh mắt của anh không vương nét buồn ngủ chút nào. anh cứ ôm Ngô Đồng như vậy, cảm nhận thời gian lặng lẽ trôi qua, cho đến khi màn đêm từ từ buông xuống, Ngô Đồng tỉnh giấc.

“Mấy giờ rồi?” Ngô Đồng mơ màng hỏi.

“Bảy giờ”

“Bảy giờ á? đã trễ như vậy rồi sao?” Ngô Đồng lập tức ngồi dậy “Sao anh không gọi em dậy?”

“Em lo lắng cái gì. Dù em ngủ đến sáng mai thì có sao đâu, đây là nhà em mà.”

“Phi Phi đâu? Nó có đi qua đây không?” Ngô Đồng bỏ qua Tần Qua, hỏi Phi Phi.

“Con vẫn ở trong phòng chơi ghép hình.”

“Con chơi lâu vậy? Con không đói bụng sao?” Ngô Đồng hỏi.

Tần Qua nghe Ngô Đồng hỏi, lông mày nhăn lại, dường như anh cũng quên cho Phi Phi ăn.

“Mau dậy thôi, chúng ta đi ăn. Phi Phi không thích nói chuyện nhưng trẻ con rất mau đói bụng. anh phải chú ý cho con ăn cơm chứ.” Ngô Đồng ra khỏi phòng đi sang phòng bên cạnh.

Trong phòng, Phi Phi đang ghép một bức hình lớn, cậu nhóc đã hoàn thành được 80% bức hình. Ngô Đồng ngồi xuống cạnh Phi Phi, nhẹ nhàng nói “Phi Phi, chúng ta đi ăn cơm thôi con.” Có lẽ cậu nhóc đãthực sự đói bụng, Phi Phi thả miếng ghép hình xuống ngoan ngoãn đứng lên.

Ngô Đồng đau lòng xoa xoa đầu Phi Phi, liếc nhìn Tần Qua đang đứng ở cửa “anh xem anh đó, để Phi Phi đói bụng rồi.”

Tần Qua hừ một tiếng, quay ra ngoài đi lấy xe.

Ba người ăn xong cơm tối, Tần Qua đưa Ngô Đồng về xong thì quay lại Hoàn Sơn Phỉ Thúy, anh đưa Phi Phi cho mẹ Tần, lên phòng dựa lưng vào lan can hút thuốc. anh hút liên tiếp mấy điếu liền, chỉ một lát mà trên mặt đất đã đầy tàn thuốc. Hút xong một điếu nữa, anh định lấy thêm thì phát hiện bao thuốc lá đã trống rỗng. anh bực bội ném vỏ bao đi, ngẩn người nhìn vào màn đêm không biết suy nghĩ gì. mộtlát sau, như đã lấy quyết tâm, anh cầm di động gọi điện cho bác sĩ Lý Vân Cảnh.

“Bác sĩ Lý, ngày mai tôi đến gặp chị được không?”

Ngày hôm sau, Tần Qua không mang theo Phi Phi, sau khi chuyển đồ đạc giúp Ngô Đồng, hiếm khi không thấy anh ăn đậu hũ cô mà để Ngô Đồng ở nhà mới sắp xếp phòng sách, lái xe rời đi. Tần Qua lại một lần nữa đến phòng khám cua bác sĩ Lý Vân Cảnh tại Phòng điều trị tâm lý Lam Hải, đây là điều anhkhông thích.

“Tần Qua?” Bác sĩ Lý không chờ nổi mà phái đánh thức Tần Đại thiếu từ khi vào phòng vẫn đang ngồi ngẩn người.

“Dạ???” Tần Qua bừng tỉnh.

“Cậu nói cậu lo lắng cho cuộc sống của mình sau khi kết hôn?” Lý Vân Cảnh nhắc lại.

Tần Qua phục hồi tinh thần, nói rõ lo lắng của mình “Sau khi xuất ngũ về, có một thời gian rất dài tôi không dám tiếp xúc với mọi người, không phải là tôi ghét bỏ người ta mà tôi sợ không khống chế nổi mà làm người khác bị thương.”

“Sau đó được bác sĩ điều trị, phần lớn thời gian tôi đã khống chế được cảm xúc của bản thân, ví dụ như khi bị kích động tôi sẽ đi chạy bộ, hít đất, khi nóng nảy thì đi đấu quyền anh hoặc đánh bao cát. Tôi sẽlàm cho chính mình mệt chết thì những cảm xúc đó cũng sẽ biến mất.”

“Khi Bác sĩ thông báo việc điều trị đã kết thúc và khuyên tôi lập gia đình, bác sĩ nói nếu tôi có một gia đình và hòa nhập vào nó, không khí gia đình sẽ làm tôi từ từ bình thường trở lại. Tôi đã cố gắng nhưng hình như không được rồi.”

“Cậu không thích vợ cậu ư?” Bác sĩ Lý hỏi

“Thích là như thế nào?”

“Khi cậu nghĩ đến vợ cậu, điều đầu tiên cậu nghĩ đến là gì?”

“Hôn cô ấy? Muốn đưa cô ấy lên giường?” Tần Qua nhìn bác sĩ Lý “Nhưng chị nói những cái này đã biểu hiện của dục vọng muốn khống chế?”

“Còn gì nữa không?” Bác sĩ Lý cũng không ngại vì lời nói của Tần Qua, tiếp tục hỏi.

“Tôi thích cô ấy nhìn tôi cười.” Tần Qua suy nghĩ một lúc rồi trả lời.

“Tôi có thể nói là anh không ghét cô ấy mà còn có chút thích cô ấy nữa.” Bác sĩ Lý kết luận.

“Thế nhưng ở bên cạnh cô ấy tôi không thể ngủ được.” Tần Qua nhớ lại chiều hôm qua, mình ôm Ngô Đồng suốt năm tiếng đồng hồ mà không thấy buồn ngủ chút nào.

“Đây là trường hợp đặc biệt hay là …” Bác sĩ Lý hỏi.

“Chỉ cần có người khác ở bên cạnh là tôi không ngủ được.” Tần Qua tự giễu “Nếu tôi kết hôn mà khôngcó cách nào ôm vợ tôi đi ngủ, vậy thì cuộc hôn nhân này sao có thể chữa trị được cho tôi.”

“Khi cậu không ngủ, cậu có lo lắng cái gì không?”

“Tôi sợ tôi sẽ tổn thương cô ấy.” Tần Qua cười khổ “Mặc dù lý trí nói với tôi đây không phải là chiến trường, bên người không phải là quân địch, nhưng trong giấc mơ của tôi tất cả đều là máu.”

Trong lòng bác sĩ Lý lộp bộp, điều này Tần Qua chưa bao giờ nhắc đến.

“Ngày mốt là ngày chúng tôi đi tuần trăng mật du lịch, chúng tôi sẽ có một tháng chỉ có hai người ở nước ngoài, sau khi về chúng tôi sẽ chính thức ở chung.” Tần Qua nói.

“Tần Qua, cậu hãy cho mình một cơ hội, hãy cố gắng thử một lần với cô ấy. Nếu thực sự không làm được, sau khi trở về hãy quay lại tìm tôi.” Bác sĩ Lý đề nghị.

“Nếu như tôi làm tổn thương cô ấy thì sao?”

“không đâu.” Dường như bác sĩ Lý muốn cho Tần Qua một ám thị “Cậu là một quân nhân ưu tú, bình thường không làm tổn thương người dân huống gì đây còn là vợ của cậu.”

Khi Tần Qua rời khỏi phòng điều trị tâm lý, tinh thần vẫn còn mù mịt.

Reng reng.

Tần Qua lấy điện thoại ra nhìn, là Ngô Đồng gọi.

“Alo.” Tần Qua bắt máy.

“Em đã sắp xếp xong phòng sách rồi.”

“Ừ”

Ngô Đồng nhạy cảm phát hiện tâm tình của người đàn ông không tốt, vì thế cẩn thận hỏi “anh .. khôngcó chuyện gì chứ?”

“không có gì, chỉ là anh sắp phát bệnh rồi.”

“Hả …” Ngô Đồng sửng sốt một chút rồi nói “Em muốn hỏi là chúng ta sẽ đi đâu để em biết mà chuẩn bị đồ dùng, quần áo.”

“Em thích mang gì thì mang, đến đó nếu thiếu thì lại mua.”

“Ngày mốt anh đến đón em hay chúng ta gặp nhau ở sân bay?”

“anh sẽ đón em.”

Tần Qua cúp điện thoại, lái xe đến sân bắn mình thường đi ở vùng ngoại ô, cầm súng bắn nhưng trật mục tiêu mất một nửa.

“Tâm trạng Tần Đại thiếu không vui sao?” Ông chủ Đao Tử hỏi

Đao Tử cũng là bộ đội xuất ngũ, trong nhà có tiền, thế là lập một câu lạc bộ bắn súng, cùng Tần Qua có quan hệ tương đối tốt.

“Muốn luyện tập với tôi một chút không?” Tần Qua buông súng xuống hỏi.

Tần Qua đến đây bắn súng cũng là để tìm Đao Tử đấu quyền, Đao tử được xem là cao thủ đấu quyền anh tự do, nhưng từ khi gặp Tần Qua, anh ta chưa thắng được lần nào.

“không đâu, tôi đấu không lại anh.” Đao Tử lắc đầu cự tuyệt.

“anh có thể mặc đồ bảo hộ.” Tần Qua thực sự muốn tìm người đánh nhau một trận.

“Tôi là loại cần đồ bảo hộ để đấu quyền sao?’ Đao Tử bất mãn kêu, đánh nhau còn mặc đồ bảo hộ, nóira thôi là thấy mất mặt rồi.

“Vậy anh và Đại Tiếu cùng lên.” Tần Qua lại đề nghị lần nữa.

Đại Tiếu là đội trưởng đội bảo vệ ở đây, cũng là bộ đội xuất ngũ, trình độ cũng không kém so với Đao Tử.

“Hôm nay anh bị cái gì kích thích vậy?” Đao Tử nghi hoặc.

“Là anh em thì đánh một trận với tôi đi.”

“Được.” Đao Tử bị kích động bèn cởi áo ra, lộ ra thân hình cơ bắp, nhìn sang bên cạnh kêu to “Kêu Đại Tiếu chuẩn bị sân quyền anh.”

Tần Qua đánh một trận quyền anh thật sảng khoái, tâm tình bình phục khá nhiều.

Có lẽ anh cũng rất hy vọng, vậy thì anh sẽ nỗ lực một lần, nếu anh làm tổn thương em, anh sẽ để em đi.

Thời gian nhanh chóng trôi qua, ngày du lịch trăng mật đã đến.

Загрузка...

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!