Nữ Phụ Muốn Ly Hôn

Chương 28


trước sau

Sáng sớm, Vân Yên mở mắt ra, đầu óc mơ màng, mê mang mờ mịt.

Rèm cửa sổ che kín ánh sáng nên trong phòng ngủ rất tối. cô bò xuống giường, đứng trước cửa phòng ngủ kiểm tra khoá cửa, còn nguyên không tổn hao gì.

Mặt Vân Yên đầy hoang mang.

Vặn mở khoá cửa, cô chạy chân trần qua phòng kế bên. Cửa phòng kế bên không khoá, cô đẩy ra, thấy Trầm Ám đưa lưng về phía cô, dưới ánh mặt trời lộ ra một đường eo thon gầy. anh cởi áo len xuống, lấy áo sơ mi màu xám đậm trong tủ quần áo ra thay.

Nghe thấy tiếng động, Trầm Ám xoay người, ngước mắt nhìn lại. Hai tay anh vẫn ung dung thong thả cài nút áo, trông chẳng có vẻ gì là giật mình.

Toàn thân Vân Yên đờ ra, ngốc một lúc, mới chậm chạp đỏ mặt, vội vàng đóng cửa lại chạy về phòng bên.

Trầm Ám cong môi, im lặng cười nhẹ.

- ---

Vân Yên mặc đồ ngủ lông mềm mại, vùi mình vào trong chăn.

Tay cô dán lên mặt mình, vẫn nóng như lửa đốt.

Vân Yên ơi Vân Yên, mày bị cái gì vậy? Làm ba, nhưng sao có thể hết lần này đến lần khác lâm vào si mê con trai mình như thế chứ? Huống chi tối hôm qua còn mơ một giấc mơ nhục nhã như vậy, chuyện đầu tiên khi tỉnh lại là phải tìm người ta tính sổ.

Trầm Ám là ai? Là một kẻ ngốc. Cho dù anh có vẻ ngoài đẹp mắt, cho dù một ngày nào đó anh có thể khôi phục lại bình thường, nhưng vậy cũng không có nghĩa là mày có thể nghĩ như thế. đã quên anh có thân phận gì hay sao? một đại nhân vật phản diện thủ đoạn siêu cấp biến thái đó!

Vân Yên thở dài một hơi, lại nghĩ tới hai người trong giấc mơ đêm qua.

một người là Trầm Ám bị Trầm Minh dẫn người tới bắt đi, còn có một Trầm Ám khác ôm cô, hôn rồi lại hôn cô. Xúc cảm ấm áp in trên mặt, trên trán cô, thậm chí cô con nghe được tiếng anh hít thở. Tất cả đều chân thực muốn chết.

Nhưng cửa bị khoá, chìa khoá ở chỗ cô, sao Trầm Ám có thể vào đây được. Huống chi anh ngốc, tâm tính cũng chỉ như đứa trẻ biết chuyện, bình thường cử chỉ thân mật nhất với cô giới hạn trong ôm ôm cọ cọ, cho tới bây giờ chưa từng hôn cô.

Vân Yên che mặt, sâu trong nội tâm bỗng nhiên dâng lên một cảm giác tội lỗi. cô nghĩ, cô phải giữ chút khoảng cách với Trầm Ám, tiếp tục như vậy nữa, chờ khi Trầm Ám khoẻ lại, nói không chừng cô khôngbuông bỏ được để rời khỏi anh.

Két, đột nhiên cửa bị đẩy ra.

Vân Yên nhìn sang, áo sơ mi của Trầm Ám tán loạn, mấy nút áo cài lộn xộn, cứ như vậy đi tới.

cô trừng mắt nhìn, xoay đầu lại.

Trầm Ám hơi dừng chân, đi vòng qua, ngồi xuống trong phạm vi tầm mắt cô.

Mới vừa rồi vẫn cài được, sao bây giờ lại không làm được chứ? Vân Yên biết, đây là anh đang làm nũng với cô. Nếu là trước kia, cô sẽ giúp anh cài áo lại, bây giờ thì không được, cô vừa quyết định giữ mộtkhoảng cách với anh.

Vì vậy không để ý tới anh.

Trầm Ám rũ mắt yên lặng một lát, che miệng ho khan.

Vân Yên: “...”

cô nâng cánh tay lên, níu lấy cổ áo anh để anh cúi người xuống. Động tác thô bạo cởi từng nút áo bị loạn ra, cài từng cái về chỗ cũ.

“Được rồi.” Cài nút áo xong, cô đẩy anh sang một bên: “Mau đi uống thuốc đi.”

Trầm Ám không đi, mà lại gần cô.

cô đang muốn tránh thì đột nhiên điện thoại vang lên. anh nghe thấy nên lấy tới cho cô.

Là Chu Mạn Chi gọi đến.

Vân Yên ấn nghe.

Chu Mạn Chi mỏi mệt nói: “Đạo diễn cho em ngày nghỉ, em ở nhà nghỉ ngơi cho khoẻ đi.”

Vân Yên yên lặng mấy giây: “... Dạ.”

Chu Mạn Chi hiếm thấy an ủi cô: “Đừng nghĩ quá nhiều, sẽ không có chuyện gì đâu.”

Vân Yên trả lời một tiếng, hai người còn nói mấy câu, rồi quẳng điện thoại đi.

không cần nghĩ cũng biết, đột nhiên đạo diễn cho cô nghỉ chắc chắn có liên quan đến chuyện hôm qua cô đánh Trầm Minh.

Vân Yên thở dài, trong lòng hơi phiền não. cô rất thích nhân vật Thiên Tư này, vì nhân vật này mà đãtập luyện không ít. không dưng mất đi như vậy, thật không cam lòng.

Nhưng cô không hề hối hận khi đánh Trầm Minh. nói đến hối hận, phải là hối hận lần đầu tiên trong lòng vẫn có điều cố kỵ nên ra tay chưa đủ ác, khiến hắn bây giờ còn dám tới trêu chọc cô.

Sau gáy có một bàn tay bao lấy, Trầm Ám xoa xoa trên gáy cô.

Vân Yên gạt cánh tay anh qua một bên, liếc mắt: “Uống thuốc cảm của anh đi.”

Tay Trầm Ám trống không, cau mày.

Dư quang của Vân Yên liếc anh một cái, thấy anh có vẻ không vui lắm, miễn cưỡng nâng tay lên vỗ đầu anh một cái.

“Ngoan.”

- ---

Ưu tư tiêu cực của Vân Yên tới cũng nhanh mà đi còn nhanh hơn, rất nhanh, cô đã vứt chuyện của đoàn làm phim sang một bên, chuẩn bị đồ ăn sáng.

Vào phòng bếp, con cá diếc mua tối
hôm qua vẫn ương ngạnh sống sót, Vân Yên thay nước sạch cho nó, mở tủ lạnh ra, tìm thứ khác ăn.

Eo bị vòng lại, Trầm Ám lại sáp đến. Gần đây anh rất thích ôm cô như vậy, tì cằm lên vai cô, dính người cực.

“Uống thuốc rồi.”

Đây là cầu khen ngợi.

một tay Vân Yên cầm bánh mì nướng, một tay khác giơ tay lên vỗ trán anh một cái, qua loa lấy lệ nói: “Ngoan quá.”

Sau đó đẩy hai cái tay ngang hông ra: “Xem phim hoạt hình đi, tôi phải làm đồ ăn sáng.”

Trầm Ám bất đắc dĩ lui ra, nhưng không đi mà ở trong bếp cùng cô.

Vân Yên thuận theo anh, chiên mấy miếng bánh mì và trứng gà, bỏ vào dĩa cho Trầm Ám, để anh bưng ra ngoài.

Sau đó thấy cá trong bồn nước đáng thương phun bong bóng, không đành lòng, nên xé ít bánh mì đút cho nó.

Trầm Ám thấy vậy, ánh mắt ngừng trên cá diếc mấy giây, liếm liếm môi.

Lúc ăn sáng, Trầm Ám lại không chịu tự ăn. Vân Yên không nuông chiều anh, tự mình ăn xong, thu dọn chén dĩa, hoàn toàn xem nhẹ ánh mắt anh vẫn luôn đặt trên người mình.

Vân Yên rửa chén, Trầm Ám đi theo vào, xoay quanh sau lưng cô.

cô rửa xong, lau sạch tay, thò đầu muốn xem thử con cá. Trầm Ám không vui khoé môi mím lại thành một đường thẳng, dùng thân mình ngăn tầm mắt cô.

Vân Yên không nhìn Trầm Ám lấy một cái, trực tiếp vòng qua người anh. Mới vừa rải chút vụn bánh mì đã không thấy nữa, hẳn là bị cá ăn rồi.

Trầm Ám đi tới, lại ngăn trở bồn nước một lần nữa. Vân Yên hết nói nổi: “anh theo tôi làm gì, còn khôngăn sáng đi.”

anh chỉ nhìn cô, cũng không nói gì. Nhưng Vân Yên biết, hẳn là muốn cô đút cho anh.

“anh ngoan nào, tự ăn đi.”

Vân Yên kiềm nén tính tình dỗ anh: “anh đã là một cậu bé lớn, anh...”

Đột nhiên Trầm Ám khom người ôm lấy cô, hít thở bên tai cô, âm ấm nong nóng.

“Tôi không phải.” anh nói: “không muốn tự ăn.”

Vân Yên: “...”

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!