Nữ Phụ Chia Tay Hằng Ngày

Chương 91


trước sau

Edit: Linh Nguyệt

Sau đó mẹ Đường lại nhìn tin nhắn của con trai cả, trầm tư trong chốc lát rồi nhắn tin hỏi: “Hôm nay là ngày hoàng đạo sao?”

Đường Hình hoàn toàn không để ý đến sự trêu chọc của mẹ Đường. Dù sao thì hắn đã làm ba rồi, hắn có thể thoải mái bỏ qua cho mẫu thân đại nhân, vui vẻ nói: “Dạ, năm nay thích hợp sinh con!”

Kế thừa ngôi vị hoàng đế? Còn ngày hoàng đạo! Mẹ Đường yên lặng phun tào trong chốc lát, hỏi: “Mấy tháng rồi?”

Đường Hình ngây ngốc trả lời: “Không biết ạ! Bọn con vừa mới biết!”

Vừa mới biết?

Mẹ Đường vui vẻ gọi điện thoại cho con trai cả! Điện thoại vừa được kết nối bà liền hỏi: “Vợ anh thế nào rồi?”

Đường Hình: “…” Hắn yên lặng quay đầu nhìn bà xã vẫn đang đắm chìm trong thế giới mang tên chuyện-này-không-có-khả-năng, cảm giác như đã trúng một đao của mẫu thân nhà mình, thanh máu nháy mắt giảm đi một nửa.

Còn chưa kịp đánh trả, mẹ Đường lại nói: “Đã mang thai rồi sao còn chưa đi kiểm tra? Em anh phát hiện La Thiến mang thai ngay lập tức dẫn người tới bệnh viện kiểm tra rồi, anh xem lại anh đi.”

Đường Hình: “…” Lại một đao. Bạch Nhuỵ không muốn tiếp thu hiện thực, không muốn đi bệnh viện kiểm tra, để tránh bị đả kích.

“Mau mang vợ anh đi kiểm tra.” Trong giọng mẹ Đường rõ ràng có vẻ vui sướng khi người gặp họa.

Đường Hình nhàn nhạt đáp: “Đợi con chọn ngày hoàng đạo đã!” Sau đó lưu loát cúp điện thoại.

Mẹ Đường: “…” Hoàng đạo cái đầu anh!

***

Ở một nơi khác, La Thiến phiếu siêu âm đi theo Đường Diễn ra khỏi bệnh viện.

La Thiến nhìn chiếc xe Đường Diễn mới vừa mua nói: “Anh mua xe làm gì?”

Đường Diễn nói như lẽ đương nhiên: “Tôi muốn đưa em tới bệnh viện kiểm tra, sao có thể không có xe chứ?” Trước đó ở trong nhà, hắn giống như cái đuôi của La Thiến. Cô từ trước đến nay đi đi về về chỉ có nhà với Ngọ Hậu, tổng thời gian trước sau không đến mười phút không cần dùng xe. Nhưng bây giờ không giống nữa!

Thiến Thiến nhà hắn mang thai! Bọn họ muốn tới bệnh viện, muốn mua đồ dùng trẻ con, còn muốn mang cô đi hóng gió, đi ăn đồ cô muốn ăn... Quả thực có đủ loại tác dụng, vậy nên nhất định phải có xe!

Chiều qua Đường Diễn cùng bọn người Hàn Văn Hiên đến một cửa hàng 4S*, chọn xe cũng rất đơn giản: Ổn định, cái ổn định nhất.

*Cửa hàng 4S là cửa hàng đáp ứng đủ bốn tiêu chí: Sale – Bán hàng; Safety – Lái xe an toàn; Service – Dịch vụ; Spare – Phụ tùng

Lúc nhân viên cửa hàng nhìn thấy bọn họ mắt liền sáng lấp lánh như mèo thấy mỡ, hưng phấn vén tay áo, "xử lý" đồng nghiệp đang định bước tới rồi đi lên tiếp đãi Đường Diễn.

Đường Diễn nói: “Mẫu xe, màu, công năng... có thể không tốt, nhưng nhất định phải ổn định, phải ổn định anh hiểu không?” Dưới con mắt của Đường Diễn, người này hẳn là không hiểu hàn nghĩa ẩn sâu của từ “ổn”.

Tôi đây liếc mắt cũng có thể giải thích 8000 từ đấy! Nhưng nhân viên cửa hàng vẫn gật đầu, cũng không có cho Đường Diễn cơ hội giải thích.

Đường Diễn không yên tâm: “Anh có thật sự hiểu không đấy?”

Lữ Khải phía sau nhịn không được nói: “Cậu yên tâm, người ta bán xe mà, hiểu hơn cậu là cái chắc!”

Đường Diễn nhíu mày quay đầu lại nhìn hắn, cuối cùng miễn cưỡng tiếp thu lý giải của nhân viên cửa hàng đối với từ "ổn". Lúc nhân viên cửa hàng giới thiệu xe, Đường Diễn còn không ngừng bổ sung: “Nhất định phải thoải mái, phải an toàn.”

Sau đó, nhân viên cửa hàng đem chiếc xe đắt nhất trong tiệm bán cho hắn, nói: “Tiên sinh, tiền nào của nấy! Chiếc xe này chẳng những đáp ứng đầy đủ yêu cầu của ngài mà công năng cũng rất toàn diện.”

Đường Diễn nhíu mày nhìn chiếc xe màu vàng trước mặt, kim quang lấp lánh bắn ra bốn phía. Hắn hỏi: “Xe này có an toàn không?”

Nhân viên cửa hàng lập tức chỉ vào một chỗ nói: Có bộ giảm xóc tiên tiến nhất blah blah, túi khí loại hình mới nhấtblah blah, môi trường phù hợp nhất blah blah…

Đường Diễn nghe xong còn tưởng rằng đây là xe cứu thương thời khắc cứu người, vô cùng sảng khoái mà quẹt thẻ.

“Mua!” Đường Diễn một chữ nói ra, nhân viên cửa hàng vui vẻ không thôi!

La Thiến ngồi vào trên xe, cũng rất vui vẻ hỏi: “Xe này bao nhiêu tiền thế?”

Đường Diễn vừa lòng sờ sờ thân xe nói: “Còn rất rẻ, có 780 vạn thôi.”

Vẻ mặt La Thiến nháy mắt liền cứng đờ: “Anh trước giờ đều mua xe đắt như vậy?”

Đường Diễn cười nhìn cô một cái, bao dung vô điều kiện La Thiến “vô cớ gây rối”. Hắn đã lên mạng tra rồi! Cảm xúc của thai phụ không ổn định, thân làm chồng nên hắn đương nhiên phải bao dung cô!

“Không đắt, xe này ngồi thoải mái!”

“Có thể không thoải mái sao? Ngồi ở trên một đống tiền đấy!” La Thiến buồn bực nói.

Đường Diễn một bộ dáng em muốn nói như thế nào thì nói như thế, thành công khiến La Thiến lần đầu tiên nôn nghén.

Đường Diễn: “…” Tốn 780 vạn mua xe, cuối cùng lại làm vợ mình say!

La Thiến sờ sờ bụng nói: “Không được, em phải ngủ một lát!”

Đường Diễn yên lặng chỉnh lưng ghế thấy xuống. La Thiến không phụ sự mong đợi của mọi người, giây sau liền ngủ mất. Đường Diễn nhìn cô một cái, cười cười rồi chỉnh thấp âm lượng radio, giảm tốc độ xe ô tô, một đường chậm rãi đi tới tiểu khu sau Ích Khu Hồng Quảng.

Đường Diễn dừng xe, nhìn La Thiến vẫn đang say giấc ngủ, duỗi tay thay cô đem ít tóc xoã xuống trên mặt vén ra sau tai.

“Thiến Thiến?” Đường Diễn nhẹ giọng kêu một tiếng, La Thiến vẫn ngủ, nhịp thở đều đều.

Đường Diễn xuống xe, đi đến bên ghế phụ mở cửa. Có lẽ là do khí lạnh đột nhiên tiến vào nên La Thiến nhíu mày giật mình, sau đó tỉnh giấc.

Nhìn Đường Diễn đứng ở cạnh cửa, La Thiến ngây người mất một lúc. Đường Diễn đưa tay cho cô nói: “Về nhà rồi!”

Một khắc kia, La Thiến thấy được vẻ mặt kiên định của Đường Diễn đang đứng ngược sáng.

La Thiến sửng sốt một hồi lâu mới mở miệng nói: “Đường Diễn, đứa nhỏ này nếu anh muốn, cả đời này thật sự ở cùng anh chỉ có thể là em!”

Lời này của La Thiến không đầu không đuôi, nhưng Đường Diễn vừa nghe lập tức hiểu. Hắn giật mình, nét mặt càng thêm kiên định.

Hắn cúi người, cách La Thiến chỉ có mười cm. Hắn nói: “Cầu còn không được!”

La Thiến mỉm cười cầm tay hắn, từ trong xe bước xuống. Trên thế giới còn có một câu như vậy: làm mẹ thì sẽ trở nên mạnh mẽ!

Nếu đã xử lý tốt, thậm chí cũng diệt trừ luôn cốt truyện đại nhân thì vì đứa nhỏ này, cô nguyện ý thử.

Tối, Đường Diễn gửi tin nhắn cho anh mình: “Đường Hình, vợ em bắt đầu suy
xét chuyện về kinh đô rồi!” Ngay cả một tiếng "anh" cũng không gọi.

Đường Hình cắn răng đáp lại từng chữ: “Thảo nào chú vui vẻ thế!”

“Chị dâu thế nào rồi?”

Đường Diễn vốn dĩ muốn tiếp tục hỏi xem Bạch Nhụy đi kiểm tra có tốt không, kết quả phát hiện, hắn bị… kéo vào blacklist.

Đường Diễn mượn điện thoại của La Thiến gọi cho Đường Hình. Bên kia vừa nhận điện hắn liền hỏi: “Mang chị dâu đi kiểm tra chưa? Có muốn em dạy anh không…”

Nhìn điện thoại bị cúp, Đường Diễn trả lại cho La Thiến.

Nhìn Đường Diễn vô cùng bình tĩnh, La Thiến tò mò hỏi: “Anh đây là làm sao thế?”

Đường Diễn không trả lời, nhưng mà hắn nhớ rõ anh trai nhà mình lúc ấy đả kích hắn như thế nào. Quân tử báo thù, mười năm không muộn!

“Đúng rồi, vợ của anh trai anh cũng mang thai?” La Thiến hỏi.

Đường Diễn nói: “Bạch Nhụy sao? Ừ, hình như không kém em mấy ngày.”

Truyện được đăng tại wattpad @dwlazp

La Thiến không nhớ rõ chuyện của Đường Hình, trong tiểu thuyết cũng không thấy nhắc tới. Đối với La Thiến mà nói, Đường gia ngoại trừ mẹ Đường, còn lại đều rất thần bí. Dù sao thì trong cốt truyện cũng chỉ có mẹ Đường ra mặt làm gậy đánh uyên ương, bị người đọc mắng một hồi, những người khác đều không lên sân khấu.

Mà chính cô, cũng chỉ gặp qua mẹ Đường một lần.

Nhất thời, La Thiến cảm khái nói: “Mẹ anh thật sự quá dễ nói chuyện. Lúc ấy bắt em rời đi cũng không uy hiếp em.”

Đường Diễn: “…” Đó là do em đi quá nhanh.

“Nhưng mà bà ấy lại không theo kịch bản!” La Thiến tỏ vẻ đáng tiếc.

Đường Diễn hỏi: “Kịch bản gì?”

La Thiến đứng dậy, rút một giấy trắng ném tới trước mặt Đường Diễn: “Cho cô 500 vạn, rời khỏi con trai tôi!” Giọng nói kia, ánh mắt kia, đúng chuẩn một phu nhân hào môn.

Đường Diễn: “…”

La Thiến tiếp tục tiếc nuối: “Mẹ anh không ném chi phiếu. Ban đầu em nghĩ mẹ anh nhất định sẽ làm vậy, ít nhất cũng sẽ cho em một hai ngàn vạn!”

Đường Diễn: “Tiền là trên trời rơi xuống sao?” Mở miệng liền một, hai ngàn vạn.

La Thiến trừng hắn: “Anh cảm thấy chính mình rẻ lắm sao? Lấy giá trị con người anh thì ít nhất cũng phải một, hai ngàn vạn chứ?”

Nói tới đây, La Thiến lại vui vẻ: “Mặc kệ nói như thế nào, mẹ anh khiến làm công ty giải ước với em, em không những khồn mất 400 vạn mà còn có thêm 300 vạn. Tính ra là em có 700 vạn. Như vậy hình như cũng là được rồi! Anh trị giá 700 vạn nha!”

Đường Diễn mắng: “Cái gì gọi là 700 vạn, tôi chỉ giá có chút chút như vậy? Còn có cái gì mà không bị uy hiếp, công việc đều bị bà ấy chặn đứng rồi!”

La Thiến xua xua tay: “Cái này thì tính là uy hiếp gì, uy hiếp như thế em có thể chịu một tá nhé! Hơn nữa trị giá 700 vạn có cái gì không tốt. Nếu anh bị bọn buôn người bắt bán cũng chỉ có ba, bốn vạn thôi.”

Đường Diễn cả giận: “Em so sánh cái gì với cái gì thế?”

“Mẹ anh đưa tiền cho em với cả tiền bọn buôn người bán anh!” La Thiến cười ha hả: “700 vạn không ít, đừng thương tâm.”

Thương tâm cái đầu em!

Đường Diễn nói: “Em còn như vậy thì đừng trách tôi ra tay!”

La Thiến lập tức nhập vai, ôm bụng nói: “Có con rồi là thay đổi luôn. Còn chưa kết hôn anh đã muốn bạo lực gia đình. Em nói cho anh biết, em sẽ không bao giờ cúi đầu trước cái ác đâu, không bao giờ!”

Đường Diễn: “…” Ừ, em vui là được.

Vậy nên lúc mẹ Đường gọi điện cho Đường Diễn hỏi thăm tình huống, Đường Diễn liền hỏi đến vụ chi phiếu.

“Lúc ấy mẹ cầm gập đi đánh uyên ương không cho La Thiến chi phiếu à? Như vậy không hợp cách đâu!”

Hợp cách? Sao con bà lại biến thành như vậy rồi?

Mẹ Đường mơ màng hai giây, sau đó nói: “Có mang theo nhưng chưa kịp lấy ra tới, nó đi nhanh quá.”

Đường Diễn: “Cô ấy ngồi hỏa tiễn đi sao?”

Mẹ Đường không kiên nhẫn: “Có ý gì thì nói thẳng Muốn đi!”

Đường Diễn liền hỏi: “Mẹ chuẩn bị chi phiếu bao nhiêu tiền?”

Mẹ Đường sửng sốt, có chút không hiểu Đường Diễn, nhưng vẫn ăn ngay nói thật: “200 vạn.”

Đường Diễn cười lạnh một tiếng: “Con ở trong lòng mẹ chỉ trị giá có 200 vạn? Mẹ có phải là mẹ ruột không vậy?”

Mẹ Đường: “???” Hắn rốt cuộc có biết ai đang quản lý công ty thay hắn không thế?

Đường Diễn tiếp tục nói: “Đừng nói với La Thiến việc mẹ có chi phiếu hay việc mẹ chuẩn bị chi phiếu 200 vạn!”

Mẹ Đường khó hiểu: “Vì sao?” Sau nàu nó chính là con dâu bà đấy! Lỡ nó hỏi thì sao?

Đường Diễn cười lạnh: “Mẹ chuẩn bị có chút tiền ấy mà còn không biết xấu hổ nói với người ta à?”

Mẹ Đường: “???”

Đường Diễn cúp điện thoại, La Thiến vừa hay từ phòng tắm bước ra, nhìn sắc mặt xanh mét của Đường Diễn hỏi: “Làm sao vậy?”

Đường Diễn nói: “Không có gì, cùng mẹ tôi trò chuyện!”

La Thiến càng không hiểu: “Cùng mẹ anh trò chuyện thì mặt anh xanh mét làm gì?”

Đường Diễn nói: “Trên mạng mới vừa học được một câu: cùng thế giới là cùng một mẹ!”

La Thiến vẻ mặt không hiểu trả lời: “A!” Gần đây Đường tổng nhà cô cũng bắt đầu khiến người ta không hiểu nổi.

Hoàn toàn không nghĩ tới, cô chẳng những xử lý được cốt truyện đại nhân mà còn cải tạo hoàn toàn Đường tổng, thân là kẻ có tiền mà giờ lại vì tiền mà sầu não này!

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!