Nhớ Em, Yêu Em, Cưng Chiều Em

Chương 12: Chương 12


trước sau

Lục Chi Châu hơi sững sờ, ánh mắt không tự chủ liếc về phía bụng cô:

"Em mang thai à?"

Giọng anh có vẻ như không có gì thay đổi, nhưng trong lòng đã sớm kích động muốn điên rồi.

Trì Vi gạt tay anh ra: "Vẫn chưa rõ"

Lục Chi Châu: "Mai anh đưa em đi kiểm tra"

Trì Vi: "Không cần thiết, mua que thử thai là được"

Lục Chi Châu vẫn kiên quyết: "Que thử cũng có lúc không đúng, phải đi bệnh viện kiểm tra"

Lục Chi Châu bưng bát cháo tới, múc một thìa đưa tới bên miệng cô:

"Ăn thêm chút nữa đi em."

Trì Vi cau mày né đầu:

"Em không ăn đâu."

Anh kiên nhẫn hiếm thấy, giọng nói vô cùng dịu dàng, ánh mắt thâm thúy nhìn cô như phát sáng: "Nghe lời anh, Tiểu Trì."

Trì Vi bị anh dụ dỗ lại ăn thêm vài thìa cháo rồi mới nằm xuống.

Lục Chi Châu tắt đèn, ôm cô trong khuỷu tay, hỏi nhỏ:

"Sáng mai em muốn ăn cái gì? Anh cho người làm."

Trì Vi lắc đầu. Cô nhắm chặt hai mắt muốn ép bản thân nhanh chóng đi ngủ, nhưng có thể do trong đầu còn ngổn ngang suy nghĩ, càng muốn ngủ lại càng tỉnh. Cô ôm eo Lục Chi Châu, hơi thở có chút nặng nề vì bị cảm, trong khoang mũi đều là mùi hương dễ chịu trên người anh.

Bỗng nhiên, khóe mắt Trì Vi có chút cay.

Lục Chi Châu ôm mặt cô, nhẹ nhàng hôn lên chóp mũi, hỏi: "Khó chịu lắm à?"

Trì Vi không nói gì.

Anh tiếp tục hôn cô, không giống như những lần trước đều là nhiệt tình như lửa, lần này động tác của anh lại rất nhẹ nhàng, đầu lưỡi men theo viền môi của cô, nhẹ nhàng đụng chạm, mang theo sự dè dặt chưa từng có.

Từ đầu đến cuối Trì Vi vẫn nhắm mắt, thanh âm ôn nhu vang lên bên tai cô:

"Vi Vi, lây cảm cho anh, lây cho anh rồi thì em sẽ khỏe."

Lục Chi Châu hôn cô sâu hơn, lưu luyến triền miên, thật sự giống như muốn đem hết cơn cảm cúm của cô lây sang cho mình. Đột nhiên bên môi chạm vào một giọt nước lạnh như băng, anh nếm được chút mặn chát của nước mắt.

"Vi Vi, em sao thế?"

Anh hốt hoảng ôm lấy mặt cô: "Vi Vi?"

Trì Vi lúc này mới giật mình, thế mà cô lại khóc.

Nhẹ nhàng hôn lên mắt cô, anh nửa đùa nửa thật: "Đây là phản ứng thường thấy của các bà bầu à?"

Trì Vi ôm anh chặt hơn, vùi đầu vào ngực anh, cố gắng đè nén tâm tư.

Lục Chi Châu xoa đầu cô, nói: "Ngoan, có anh ở đây rồi, đừng lo lắng gì cả."

Nghe anh nói như vậy, mắt Trì Vi lại càng cay hơn.

Cô cố nén lại, không để nước mắt rơi xuống nữa.

Thật lâu sau, cô mở miệng, giọng nói vẫn còn mang theo mấy phần nghẹn ngào: "Chi Châu, nếu thật sự mang thai, em..."

Trì Vi dừng lại mấy giây, quyết tâm nói hết: "Em bây giờ không muốn có con"

Cuộc sống của bản thân cô bây giờ đã nát tươm lắm rồi, không thể đủ khả năng làm một người mẹ tốt được.

Sống lưng Lục Chi Châu cứng đờ, trái tim tựa như bị một vật sắc nhọn hung hăng đâm vào, đau đến không thở nổi.

Yên lặng hồi lâu, tay anh luồn vào đồ ngủ của Trì Vi, nhẹ nhàng đặt lên bụng cô.

Lục Chi Châu không nói gì, nhưng Trì Vi có thể cảm nhận được rõ ràng, anh đang tức giận.

"Chi Châu..."

"Đừng nói!"

Trì Vi bị anh dọa sợ, người hơi co lại, Lục Chi Châu cúi đầu ngậm lấy môi của cô, ra sức cắn. Trì Vi bị đau, đẩy anh ra, anh càng kéo cô lại gần mình. Nụ hôn trở nên nhẹ nhàng hơn, dần dịch xuống cổ. Anh tựa như không biết mệt mỏi mà hôn cô triền miên, mãi sau mới dán vào lỗ tai cô nói:

"Ngủ ngon."

Sáng hôm sau khi Trì Vi tỉnh lại, bên cạnh đã không còn bóng người. Cơn cảm mạo dường như cũng nặng hơn, dạ dày cũng khó chịu, cả người mềm nhũn không có khí lực.

Trì Vi khó khan đứng lên rửa mặt, lúc đi ra liền thấy Lục Chi Châu đang đứng trong phòng thay đồ. Anh cởi bộ đồ ở nhà cất sang một bên, nghiêng đầu nhìn cô:

"Xuống nhà ăn sáng đi em."

"Vâng."

Trì Vi đi tới đầu giường cầm điện thoại di động lên nhìn thời gian, thế mà đã mười giờ sáng. Không ngờ cô lại ngủ một giấc dài như vậy. Lục Chi Châu chỉnh lại áo sơ mi, đi tới dìu Trì Vi xuống lầu. Lúc xuống cầu thang, động tác của anh cũng chậm lại, bộ dạng thận trọng như cô thật sự đã mang thai mấy tháng vậy.

Trên bàn ăn đã bày sẵn bữa sáng, Trì Vi ăn qua loa hai miếng liền bỏ không muốn ăn. Lần này Lục Chi Châu cũng không khuyên cô nữa.

Trì Vi đứng lên, động tác có chút mạnh nên trước mắt đột nhiên tối sầm, Lục Chi Châu vội vàng đỡ 

nàng, hỏi cô:

"Em sao thế?"

Nguyên nhân là do bệnh thiếu máu, Trì Vi đã sớm quen với tình huống này, chừng mười giây sau lại tỉnh táo. Cô còn chưa kịp trả lời Lục Chi Châu, từ bụng bỗng có một dòng nước ấm chảy ra, cảm giác quen thuộc này...

Trì Vi nhanh chóng chạy vào nhà vệ sinh. Lục Chi Châu đứng ngoài cửa đợi nửa ngày cũng không thấy cô đi ra, dứt khoát mở cửa đi vào.

Anh cứ như vậy đi vào làm Trì Vi có chút lúng túng, hỏi đỏ mặt:

"... Cái đó của em tới"

Lục Chi Châu ngơ ra hai giây, không khỏi liếc mắt nhìn hai chân cô, sau đó nói: "Chờ anh"

Nói xong anh quay người đi ra.

Cô nhất định không biết, thời điểm biết cô có thể mang thai, anh đã cao hứng tới nhường nào.

Cô cũng càng không biết, khi cô nói cô không muốn có con, lòng anh lạnh cóng tựa như bị rơi xuống hồ băng.

Mỗi lần Trì Vi tới kì kinh nguyệt đều phải chịu đau đớn ngày đầu, lúc này lại không có băng vệ sinh, cô chỉ có thể ngồi ôm bụng trên bồn cầu. Lục Chi Châu trở lại rất nhanh, đưa cho cô một túi đồ rồi quay người đi ra ngoài. Trì Vi thay quần áo rồi vào giường nằm, cả người đều co ro, không còn chút sức sống.

Ngay lúc Trì Vi chuẩn bị ngủ, Lục Chi Châu quay lại, để cô dựa vào vai mình. Trì Vi mở mắt ra liền thấy cốc nước đường đỏ đang kề bên môi, bèn không do dự uống vài hớp.

Lục Chi Châu cũng không phải lần đầu nấu nước đường đỏ hoà với gừng cho cô, nhớ lần đầu anh thấy cô bị đau bụng kinh còn tưởng cô bị bệnh gì, suýt nữa đã kéo cô đi bệnh viện. Lần đó Trì Vi đặc biệt đau, mãi một lúc sau mới có thể giải thích rõ cho anh, khi ấy Lục Chi Châu đờ người mấy giây rồi cầm điện thoại dựa theo công thức trên mạng nấu nước đường đỏ và gừng cho cô. Kết quả anh cho không đúng lượng nguyên liệu, thả vào rất nhiều gừng, khiến cho Trì Vi bị sặc một trận nhớ đời, từ đó cũng có chút sợ gừng.

Trì Vi nhắm mắt nằm xuống giường, nhưng không tài nào ngủ được. Lục Chi Châu đỡ cô ngồi dậy, đưa tay vào áo cô, Trì Vi vặn người đẩy anh ra:

"Em đang ốm mà."

Hơn nữa cô còn đang có kinh nguyệt, anh cũng không tới nỗi cầm thú như vậy chứ.

Lục Chi Châu không lên tiếng, vén áo cô lên, Trì Vi có chút ảo não mở mắt ra nhìn, liền thấy trong tay anh là que nhiệt kế. Cô hơi quẫn bách, tự giác kéo áo nghiêng người sang một bên. Cổ áo bị kéo xuống thấp, đồ lót màu đen bên trong lộ ra, bao lấy hai đỉnh núi mềm mại.

Ánh mắt Lục Chi Châu tối sầm lại, nhanh chóng kẹp nhiệt kế cho cô, giữ cô ngồi thẳng:

"Ngoan ngoãn đo nhiệt độ nào."

Nước đường đỏ hoà gừng phát huy tác dụng rất đúng lúc, bụng Trì Vi cũng không đau nữa. Cô ngoan ngoãn ngồi im, Lục Chi Châu thì cầm điện thoại nhắn tin, anh luôn bận bịu công việc.

Trì Vi rảnh rỗi cũng cầm điện thoại lên, đăng nhập vào weibo xem bình luận.

Sau lần livestream trước, số người hâm mộ của cô cũng tăng lên, mọi người đều kêu gào muốn cô livestream nhiều hơn. So sánh với tài khoản weibo diễn viên của cô, khắp nơi đều bị hắc, quả thực thê thảm không nỡ nhìn. Trì Vi không khỏi có chút xúc động, cô thoát ra khỏi tài khoản weibo, cả người đều dễ chịu đi rất nhiều.

"Không cập nhật weibo thì thôi, còn đi trả lời bình luận?"

Lục Chi Châu rút que nhiệt kế ra nhìn, 36.8 độ, bình thường.

Trì Vi không để ý tới anh, tiếp tục lướt weibo.

Lục Chi Châu lại nói:

"Đứng lên nào, đi bệnh viện."

Trì Vi không buồn ngẩng đầu:

"Không phải chứ, em đâu có sốt?"

Lục Chi Châu tức giận:

"Em không cần dạ dày nữa à?"

Trì Vi tiếp tục lướt weibo, một giây sau, điện thoại liền bị người nào đó tịch thu.

Trì Vi vô cùng không tình nguyện đứng lên, theo anh xuống lầu.

Lục Chi Châu lái xe ra, cô vừa ngồi lên xe, điện thoại của anh cũng vang lên. Anh đeo tai nghe bluetooth, đáp một tiếng nghe đầu bên kia nói chuyện, vừa giúp Trì Vi thắt dây an toàn.

Trì Vi nhìn đôi mắt hoàn mĩ của anh, bỗng nhiên suy nghĩ, nếu như là bé trai, liệu có phải cũng sẽ được di truyền đôi mắt đẹp như anh không? Có đôi mắt giống như anh, sẽ rất câu dẫn người, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể khiến các cô gái đổ gục.

Hô hấp bỗng dưng chững lại, Trì Vi nhanh chóng nhắm mắt, không nhìn anh nữa.

Lục Chi Châu nhìn thấy hết biểu cảm của cô nhưng cũng không nói gì, mãi cho tới khi Trì Vi hé mắt ra, môi anh lập tức áp xuống khiến hô hấp của cô rối loạn.

Anh nhất định là cố ý, môi thì cọ cọ môi cô, tay còn luồn vào áo cô làm loạn, Trì Vi đẩy mấy cái, tay anh lại càng tăng thêm lực. Lục Chi Châu hiểu rất rõ cơ thể Trì Vi, biết nơi nào của cô là mẫn cảm nhất, Trì Vi bị anh trêu đùa đến nhũn cả người lại cũng không dám kêu, chỉ có thể kìm nén mà cắn một cái lên bả vai anh.

Lục Chi Châu cũng không chịu thua, giống như cố ý chỉnh cô, trên tay không ngừng gia tăng lực, anh ngậm lấy vành tai cô, thổi vào từng đợt khí nóng bỏng.

Trì Vi cố nhịn, nắm chặt áo sơ mi của mình, răng cũng cắn chặt nhưng vẫn không hết đi cơn khó chịu trong người. Đột nhiên cô đổi ý, người ở đầu dây điện thoại bên kia cũng không biết cô, dù thế nào thì người mất mặt cũng là Lục Chi Châu, ai bảo anh cố ý chỉnh cô, đáng đời!

Nghĩ như vậy, Trì Vi liền ôm bả vai anh, ác ý rên hai tiếng.

Động tác của Lục Chi Châu lập tức ngừng lại.

Thấy vậy, khóe miệng Trì Vi nhếch lên, lại bật ra vài tiếng lớn hơn, cố ý muốn cho người ở đầu dây bên kia nghe thấy.

Nào ngờ Lục Chi Châu cũng không thèm cúp điện thoại, ngón tay thon dài vuốt ve cằm cô, thanh âm trầm thấp gợi cảm:

"Vi Vi, hôm nay em đặc biệt nhiệt tình."

Tùng Gia Duyệt ở đầu dây bên kia đang báo cáo tình hình công việc lập tức hóa đá ba giây.

Con mẹ nó, tường thuật trực tiếp hiện trường luôn nha!

Mới sáng sớm ngày ra đã như vậy, có để cẩu độc thân sống không cơ chứ?

—-

Editor có lời muốn nói: Cuối cùng cũng trở về với buôn làng.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!