Thông tin truyện Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Tác giả:

Thể loại:

Ngôn Tình

Lượt xem:

3,773

Trạng thái:

Hoàn thành

Nguồn Truyện:

Truyện 5S

REVIEW TRUYỆN MỌI NGƯỜI ĐỀU NÓI TA BIẾN THÁI

Tác giả : Trùng Tiểu Biển

Thể loại : Hiện đại, hài, thanh xuân vườn trường, HE

Độ dài : 45 chương + ngoại truyện

Tình trạng : Hoàn

-------

Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có mục đích sống để phấn đấu, và những mục đích sống đó được chia làm ba loại : tầm thường, to lớn, còn loại cuối cùng - biến thái.  Lập một câu lạc bộ, hấp thu hết tinh hoa “biến thái” và chiêu mộ những thành phần “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” chính là lý tưởng để tồn tại của Tương Hiểu Mạn.

Như những thiên tài hoặc thần đồng phát huy khả năng của mình từ sớm, Tương Hiểu Mạn không hề kém cạnh, đã bộc lộ hết tiềm năng bất thường của mình ngay khi còn nhỏ.

Có lẽ, ai cũng từng phát điên.

Trong khi những đứa con gái khác luôn để bím tóc, ta ăn trộm của mẹ năm đồng, chạy ra tiệm cắt tóc rồi ra về với một cái đầu trọc lóc.

Khi đó lưu hành nhất chính là bộ phim ‘Trái tim mùa thu’... Phim Hàn, nhân vật chính đều bị ung thư.

Cạo trọc đầu xong, ta vừa ho khan vừa kể lể với đám bạn là ta mắc bệnh nan y, sắp chết rồi.

Lần đầu tiên thi tiếng Anh, lần đầu tiên làm bài thi trắc nghiệm.

Nhìn thấy khắp nơi đều là ô vuông, ta tự dưng hưng phấn. Thật sự chăm chú nhận thức, tô đen toàn bộ tất cả ô vuông. Mãi đến khi bốn trăm cái ô vuông đều được tô đen thui, ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Kết quả, tất nhiên là giáo viên của chúng ta toàn thân run rẩy. Thầy biểu diễn bài thi trắc nghiệm thân thiết của ta trước mặt mọi người, phát biểu thao thao bất tuyệt.

Bản thân bất đắc dĩ bị chế diễu như một đứa đần độn, chờ đợi cơ hội trở mình. Mãi đến khi bài thi thứ hai được điểm tối ta, ta biết, thời hãnh diện chân chính, rốt cuộc đã đến rồi.

Lần thi thứ ba, ta không chút do dự, điền bài trắc nghiệm thành một hình trái tim, để biểu đạt lòng kính yêu cùng tôn kính của ta đối với giáo viên.

Từ đó, nhất cử thành danh* (nổi tiếng chỉ nhờ vào một hành động)!

Kết quả là, ba bài thi trắc nghiệm trước sau của ta được lưu truyền quảng bá rộng rãi đến từng học sinh ở Hoa Gia. Chỉ với ba lần, ta rốt cuộc đã được lưu danh muôn đời!

Câu chuyện cuối cùng cũng có một cái kết vui vẻ.

Có lẽ Tương Hiểu Mạn sẽ mãi là một người không hề xấu hổ khi vòng 1 không to vì mọi dưỡng chất đã đổ dồn vào tế bào não “sáng tạo”, một người theo đuổi lý tưởng sống chết cũng phải biến thái, nhưng vào cái ngày gặp Nghiêm Tử Tụng, lý tưởng ấy không biết đã tự thay đổi thành theo đuổi Nghiêm Tử Tụng từ lúc nào!

Nghiêm Tử Tụng hay còn được gọi là Yêu quái đại nhân - trong tiềm thức của Tương Hiểu Mạn. Cho tới khi anh xuất hiện thì tôi mới phát hiện, hóa ra câu nói “có mắt như mù” không phải chỉ là truyền thuyết (theo nghĩa đen thôi nhé :v). Gương mặt yêu nghiệt như hồ ly, đôi mắt phượng lúc nào cũng mang thần sắc mê ly, cũng không phải tự nhiên mà đôi mắt đó đẹp đến hút hồn như vậy. Nghiêm Tử Tụng bị cận thị, chỉ cần đeo kính là bị váng đầu nên anh dứt khoát không thèm đeo kính. Vậy mới có tương truyền rằng “Khi Nghiêm Tử Tụng nhìn đám con gái, cứ tưởng anh ta đang nhìn tất cả, nhưng thật ra anh ta lại chẳng nhìn ai hết.”

Trong mắt mọi người, Nghiêm Tử Tụng có thể nhớ mặt một người con gái hẳn là một kỳ tích. Thế nhưng chỉ người trong cuộc mới hiểu, bị Tiểu biến thái để ý là một chuyện… khó nói thế nào, Tương Hiểu Mạn dốc hết sức theo đuổi anh, mà anh cũng dốc hết lòng từ chối cô. Nhưng không biết từ khi nào, trong trái tim Nghiêm Tử Tụng, câu nói “ai cũng được, ngoài cô” đã dần bị thay thế bởi “không ai hết, ngoài em.”

...

Ta ôm đồm cầm tay hắn, hung hăng cắn một miếng, sau đó xoay người lại áp đảo hắn, nhào vào trong ngực hắn hỏi. “Sau này, nếu gặp phải cô gái ngực bự hơn em, anh sẽ làm gì?”

“Không thèm nhìn.”

“Vậy nếu cô ta còn nhiệt tình hơn em thì sao?”

“Coi thường ả.”

“Nếu như cô ta chủ động đến với anh thì sao?”

“Khinh bỉ ả.”

“Nếu cô ta còn thị uy với em thì thế nào?”

“Hận ả.”

Ta gật đầu, cười đắc ý, “Tốt.”

Lúc sau đến lượt hắn vuốt tóc ta hỏi, “Nếu sau này anh muốn hôn em thì sao?”

“Hôn đi.”

Hắn hôn ta một cái, lại hỏi: “Muốn sờ sờ em thì sao?”

“Sờ đi.”

Hắn lại sờ soạng ta một chút, hỏi tiếp, “Nếu lại muốn sâu một chút thì sao?”

Ta ân ừ một tiếng, “Đến đây đi!”

------

Trùng Tiểu Biển đã được nhiều người biết đến với vô số tác phẩm nổi bật, như “Du Đồng Nở Hoa”, “Hứa Một Mùa Xuân Về Hoa Sẽ Nở”,... và tác phẩm này, “cái tên nói lên tất cả”, chính từ tên của bộ truyện này đã đủ là một ấn tượng sâu sắc, thế nhưng càng đọc mới biết, hóa ra từng câu chữ, từng lời văn của tác giả mới là “biến thái hơn của biến thái nhất”. Những người hay cười nói vui vẻ thường là những người cô đơn, cái tên Tương Hiểu Mạn luôn gắn với đủ trò quái đản và những tràng cười hihihaha lại khiến ta phải ngạc nhiên khi nhìn thấy một khía cạnh khác. Khi đọc truyện bạn sẽ không khỏi có chút buồn bực khi Nghiêm Tử Tụng luôn gạt bỏ mọi tình cảm của Tương Hiểu Mạn dù cô có bày tỏ chân thành đến mức nào, có lẽ nắm bắt được tâm lí độc giả nên Trùng Tiểu Biển đã xây dựng chi tiết cho Tương Hiểu Mạn “bỗng chán yêu” và xoay ngoắt 360 độ - Yêu quái đại nhân đã quen hưởng thụ nay lại phải chịu ngược (nhẹ lắm nhé :v) và trở thành người phải cố sống cố chết để giành được tình yêu của Tiểu biến thái. Và đây chính là lúc mà anh bộc lộ những nét đáng yêu nhất để được “gả” vào nhà vợ =)) “Mọi người đều nói ta biến thái” là một câu chuyện với đủ sắc thái : ngọt ngào, đáng yêu, hài hước, một câu chuyện đáng đọc đối với những độc giả yêu thích Trùng Tiểu Biển và thể loại “không có hài nhất, chỉ có hài hơn; không có biến thái nhất, chỉ có biến thái hơn”.


Bình luận truyện