Lão Đại Hắc Bang Cực Sủng Vợ Yêu

Chương 9: Chương 9: Nếu tôi chết ông cũng chết


trước sau

Đang tải...
Đúng như lịch trình đã định sẵn, sáng hôm sau mọi người đã chuẩn bị để đi tới đó. Hôm qua tới giờ Hàn Dương và Mạnh Ái không nói với nhau lời nào, cô chỉ đi theo anh và im lặng. Bảy giờ sáng tại biệt thự bên Mexico, vừa đi xuống dưới, vô tình Mạnh Ái nghe được mọi người bàn bạc với nhau: 

- Hàn Dương, để chắc chắn chúng ta cần mang theo những gì? _ Kha Đức hỏi. 

- Mỗi người một cây súng tiểu liên Thompson M1921, bố trí người đứng trên những tòa nhà cao với cây súng bắn tỉa D SR Precision D SR 50. Còn nữa, mang theo bom hạt nhân B41, lợi dụng lúc người của hắn không để ý liền nhanh tay gắn vào. Thêm 3 chiếc trực thăng, lúc chúng ta xong việc liền lấy hàng rồi rút. Phải cho ông ta biết, động tới ai đừng bao giờ động tới bang Thiên Hàn. 

Mọi người ai ở đó nghe Hàn Dương nói xong cũng bàng hoàng, nhất là Mạnh Ái. Cô có nghe nói anh là lão đại của bang hội nào đó, cũng từng nghe qua danh tiếng của bang Thiên Hàn. Chỉ không ngờ được Hàn Dương lại là lão đại hắc bang mà mọi người luôn luôn dè chừng. 

Đúng nửa tiếng sau, tất cả xuất phát lên tàu để đi đến bán đảo Yucatan của Mexico. Trong đoàn chỉ có duy nhất Mạnh Ái là con gái, chỉ biết lẽo đẽo đi sau Hàn Dương, cô thật không hiểu tại sao Hàn Dương lại bắt cô đi chung làm gì. 

Trên tàu mang một không khí lạnh lẽo đến đáng sợ, tất cả đều chuẩn bị cầm trên tay một khẩu súng, Hàn Dương tiến lại đưa cho cô một khẩu súng tiểu liên, làm cô nghi ngờ: 

- Sao lại đưa tôi? Anh có đem theo súng chưa? 

- Rồi, giữ đi, đến lúc cần thì phải xài nó. 

Nói xong, Hàn Dương quay bước lại chỗ cũ ngồi nghỉ ngơi. 

----------- 

4 tiếng sau khi ngồi tàu, tất cả đặt chân lên bán đảo Yucatan. Nơi có những địa điểm vui chơi lạ và độc, nhưng không ai ngờ rằng trên đây cũng có địa bàn của hắc đạo. Sau đó mọi người lại ngồi lên chiếc Lamborghini để đi tiếp, Mạnh Ái cũng không rõ là đi đâu, hiện giờ vì đi nhiều nên cô rất mệt. 

Dừng trước một căn biệt thự xa hoa khác, Mạnh Ái, Hàn Dương, Kha Đức và Tử Hy đứng ở giữa được mọi người bảo vệ. Lúc này trên người của 3 người đàn ông ấy tỏa ra một khí thế bức người. 

Rất nhanh sau đó, có một ông già đi theo cùng một đám người từ đầu đến chân đều xăm trổ những hình xăm ghê tợn, khí thế cũng rất đáng sợ nhưng lại không bằng của Hàn Dương. 

- Hoan nghênh Hàn tổng đến đây, chậc chậc cũng lẹ thật, chỉ mới 3 ngày. _ Người đàn ông kia ngạo ngễ ngước mặt lên mà nói. 

- Thì ra là Lưu tổng, tôi cứ tưởng ông đã chết chứ, ấy vậy mà đã sống được hơn 50 năm rồi. 

Hàn Dương mỉa mai mà nói, thành công chọc tức người đàn ông được gọi là " Lưu tổng " kia. 

- Mày.. mày đến trưởng bối cũng không tôn trọng, đúng là không coi ai ra gì. Nói đi, mày muốn gì? 

- Lô hàng vũ khí của bang tôi đâu? _ Hàn Dương nhanh chóng vô vấn đề. 

- À thì ra là vậy, chỉ tiếc là đang ở trong tay tao, mày đừng có mơ tưởng mà đoạt lại. _ Người đàn ông vừa nói vừa nhếch môi lên lộ rõ vẻ khinh bỉ. 

Chưa đợi Hàn Dương nói lại, Kha Đức nhanh chóng tiếp lời chọc tức ông ta: 

- Bang phái của ông chỉ là tôm tép mà đòi ngậm thìa vàng, thật sự sai lầm, tiện đây để tôi cho ông thấy bang Thiên Hàn chúng tôi ra sao, được không?

- Thứ chó, tụi bây lên hết cho tao. _ Dứt lời, những tên thuộc hạ từ hai bên tất cả đều xông lên. 

Người đánh bằng tay, bằng gậy, người cầm súng bắn nhau ì xèo khiến Mạnh Ái sợ sệt tự động lui sát vào phía sau Hàn Dương, trên người anh có mùi cigar cuba thoang thoảng với mùi bạc hà rất dễ chịu. Tất cả đều đánh hăng say, Hàn Dương, Kha Đức, Tử Hy và người được gọi là " Lưu tổng " kia thì đứng nhìn. 

Đã có rất nhiều người gục xuống, đa số là những người xăm trổ bên phía đối diện, mặt ông ta từ từ cũng biến sắc muốn xì khói vì tức giận nhưng vẫn đứng im ở đó. 

- Ngô Hàn Dương, mày
Loading...
đúng là con nít ranh. Chỉ có bao nhiêu đây mà đòi tranh giành với tao sao? 

" Bốp, bốp " 

Ông ta vỗ tay hai cái, trong căn biệt thự lại thêm 100 người khác hùng hổ tiến ra. Hàn Dương vẫn đứng hiên ngang ở đó, mặt tối sầm lại vì câu nói " con nít ranh " kia của ông ta. 

- Con nít ranh? Vậy để tôi cho Lưu Nhân Khải ông biết con nít ranh thì như thế nào. 

Trên bầu trời có 3 trực thăng thả dây thang xuống, từng người từng người trượt xuống đúng quy tắc, xếp hàng thẳng, trên tay còn cầm theo những cây súng AK - 47 do Tử Hy mới bào chế lại, sức bắn của nó đã mạnh nay còn mạnh thêm. 

Rất nhanh mọi người lại đánh nhau tiếp, nhưng lần này Hàn Dương, Kha Đức và Tử Hy đều vô trận, chỉ còn cô đứng lại đằng sau quan sát mọi việc, trong túi tay cô cầm chắc khẩu súng hồi nãy Hàn Dương đưa. Người cô lo lắng nhất hiện giờ chính là anh. 

Hàn Dương đánh rất mạnh, chỉ cần 2 quyền là có thể hạ được một đối thủ. Không khác gì anh, Kha Đức và Tử Hy cũng mạnh không kém. Bọn thủ hạ bên Lưu Nhân Khải lần lượt gục xuống, chiếm vị thế bây giờ đương nhiên là bên Hàn Dương. Nhưng Lưu Nhân Khải đột nhiên bước đến chỗ anh, tay cầm súng chĩa thẳng vào đầu anh, khiến mọi người đang đánh cũng dừng tay. 

- Sao nào? Tay chân mày phản đòn nhanh nhưng chưa chắc là nhanh bằng cây súng của tao đúng không Ngô Hàn Dương? 

Mọi người cứ nghĩ anh sẽ tức điên lên nhưng trái lại với suy nghĩ đó, Hàn Dương đứng ung dung như chưa có gì xảy ra. Mạnh Ái đang rất lo lắng cho anh, còn cái tên chết tiệt kia thì đang đứng cười ha hả. 

- Ngô Hàn Dương, mày sắp chết rồi. Bang Thiên Hàn cũng sẽ là của tao, ha ha ha. 

- Vậy để tôi cho ông biết, nếu tôi chết, cũng như ông sẽ chết. Nhìn vào thái dương ông xem có dấu màu đỏ hay không? 

Đúng như lời Hàn Dương, trên thái dương của ông ta có tia sáng màu đỏ, đó chính là thủ hạ của Hàn Dương đứng trên cao ngắm xuống. Mặt ông ta tựa như cứng đờ. 

- Còn chưa hết, xung quanh đây đều đã có bom, chắc hẳn ông cũng biết bom B41 chứ? 

Hàn Dương tấn công ông ta bằng những lời nói hết sức nguy hiểm và gai góc. 

- Mẹ kiếp, giết mày rồi tao đi chầu ông trời cũng được nữa. 

" Đoàng " 

Mọi người cứ nghĩ người ngã xuống là Hàn Dương, nhưng không, người ngã xuống ôm chân lăn qua lăn lại kia là Lưu Nhân Khải. Viên đạn ghim vào chân ông ta là do Mạnh Ái bắn, lúc này cô không quan tâm gì, chỉ quan tâm đến một mình Hàn Dương anh. Nhìn thấy anh bị súng chĩa vào đầu, tay cô run run cầm khẩu súng mà anh đưa, sau đó mới bắn. Sau khi bắn xong, cô run run chạy lại cầm tay Hàn Dương quay lại chỗ cô đứng cho an toàn, anh cũng bất ngờ về cô gái nhỏ này. 

- Lưu Nhân Khải, ông hiểu chuyện gì đang xảy ra chứ? 

Hàn Dương đứng hiên ngang nhìn ông ta, sau đó làm dấu hiệu đưa tay, tất cả thuộc hạ của anh bao vây thuộc hạ của ông ta và chính ông ta, những người khác thì chạy vào biệt thự lấy lô hàng đưa lên trực thăng. Hàn Dương, Mạnh Ái, Kha Đức và Tử Hy lần lượt quay ra về, tất cả thủ hạ đều đi theo. 

" Bùm " 

Chính xác, vừa đi ra ngoài leo lên trực thăng, biệt thự của Lưu Nhân Khải chìm trong khói và lửa. Cô rất khâm phục anh, xử lý mọi chuyện bình tĩnh và rất quyết đoán. Còn về anh, sau khi lên trực thăng thì ngã đầu vào ghế, mắt nhắm nghiền lại rồi suy nghĩ: " Chết tiệt, hồi nãy mình vừa nghĩ gì vậy, sao lại tò mò về cô ta? Người mình yêu là Minh Ngọc, luôn luôn là cô ấy. "

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!