Thông tin truyện Hiệp Định 30 Ngày Làm Gay

Hiệp Định 30 Ngày Làm Gay

Tác giả:

Thể loại:

Đam Mỹ, Hài Hước

Lượt xem:

5,001

Trạng thái:

Hoàn thành

Nguồn Truyện:

Truyện 5S

REVIEW TRUYỆN HIỆP ĐỊNH 30 NGÀY LÀM GAY

Tác giả: Lâm Tri Lạc

Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, 1x1, thanh xuân vườn trường, cường công cường thụ, công hơi thê nô, hài, sủng, HE.

Độ dài: 58 chương

Tình trạng: Hoàn edit

-----

Văn án:

Hai hotboy đẹp trai nhất nhì trường đại học F —— Vương Nghiễm Ninh và Trương Linh Dật luôn cạnh tranh nhau trên tất cả các phương diện.

Từ tướng mạo đến tài hoa, từ danh tiếng đến số cơ bụng cũng muốn so đo với nhau, ngay cả con gái cũng theo đuổi cùng một người.

Ngờ đâu hai tên hotboy luôn vênh mặt tự phong mình là sát thủ tình trường, lại bị cô nàng này đả kích triệt để.

Cho nên bọn họ quyết định phải trả thù xã hội —— trở thành gay.

Hai tên thiếu niên tự cao tự đại chọn phương thức tung đồng xu để quyết định ai công ai thụ, và lập ra một bản hiệp nghị cùng nhau làm gay trong 30 ngày

Đã vậy còn vô cùng chuyên nghiệp mà làm theo 《 30 chuyện các cặp đôi yêu nhau phải làm 》down được trên mạng.

Định bụng dựa theo quá trình tiêu chuẩn để làm gay một lần.

Ví như:

Cùng nhau đi xem phim… Này, thụ thụ, lúc xem phim đến đoạn kinh dị thì cưng phải khẽ dựa vào vai anh đấy, biết không?

Cùng nhau nắm tay sưởi ấm bên trong một túi áo khoác… Này, cậu đừng mặc áo bành tô quân đội ra ngoài, như vậy mất mặt lắm!

Hai tên straight va chạm học làm gay dựa theo một bản hướng dẫn yêu nhau không đáng tin, làm ra vô số chuyện hài té ghế.

Qua 30 ngày, hiệp nghị chấm dứt. Thế nhưng, liệu hai người có thể điềm nhiên như không trở lại cuộc sống như trước kia?

----

Nếu phải nhận xét cho truyện này tớ sẽ bật ngay ngón cái hô lên “tuyệt vời luôn”. Đây là truyện đưa tớ dấn thân vào con đường đam mỹ, tớ thích nhân vật chính cường nên từ khi gặp cặp song cường này tớ đã đổ vì họ mang lại cảm giác đúng là nam nam yêu nhau.

Trương Linh Dật và Vương Nghiễm Ninh không phải thanh mai trúc mã, không phải bạn bè, không phải bạn học theo motif phát sinh tình cảm bình thường ta hay thấy. Họ là hai chàng trai học khác khoa, là đối thủ-đối thủ giành ngôi hotboy số một, giành ngôi sinh viên tài năng giỏi giang, là hai người ở hai đầu chiến tuyến không phân thắng bại, là hai con hổ trên cùng một ngọn núi, là hai vua trên một lãnh thổ. Mà người ta hay nói núi không thể có hai hổ nên hai người đấu nhau đến hăng say mấy năm trời. Nhưng nghiệt duyên lại xui khiến hai người lại cùng theo đuổi một cô gái, bày đủ chiêu trò để “cua gái” rồi hai người trơ mắt nhìn cô ấy theo một ông bác bụng phệ đi xe hơi, còn hai người chỉ là công cụ để cô ấy vờn đùa với niềm hư vinh khi được hai chàng trai nổi tiếng trong trường theo đuổi. Hai chàng trai trẻ Vương Nghiễm Ninh và Trương Linh Dật đành ôm lòng tự tôn bị tổn thương đi trả thù xã hội.

Trả thù xã hội thì có nhiều cách nhưng cái cách giả gay yêu nhau mục đích làm con tim nữ sinh trong trường tan vỡ của Trương Linh Dật và Vương Nghiễm Ninh là có một không hai rồi. Họ lập ra hiệp ước giả gay trong 30 ngày, mỗi ngày làm một việc yêu đương thắm thiết và làm theo cực nghiêm túc. Nhưng mà… hai người là trai thẳng ai chịu làm thụ? Thế là bắt đầu so sánh: tôi cao hơn, tôi nặng hơn, tôi có 4 múi, tôi có 6 múi này,.. và cuối cùng tung đồng xu quyết định.

Quá trình trả thù xã hội này luôn làm người đọc dở khóc dở cười vì độ lầy của hai người con trai này. Họ làm đủ mọi cử chỉ tình cảm cho người đời xem rồi đau khổ. Nhưng người đời nhìn vào thì lại nhìn thành hướng nghĩ khác “Vương Nghiễm Ninh và Trương Linh Dật đổi cách đấu nhau rồi à?”. Giả tình cảm kéo nhau đi cắt tóc, tự nguyện cắt một kiểu tóc theo ý người kia, người này kêu cắt cho người kia kiểu tóc HKT- bạn không nhìn lầm đâu, nhóm HKT của Việt Nam đó, người bị cắt kiểu tóc HKT lại kêu thợ cạo trọc đầu người kia để rồi hai hotboy lộng lẫy kiêu sa của F đại sau khi ra khỏi hiệu tóc mang trên đầu tạo hình cực cạn lời. Còn nhiều, nhiều điều khó đỡ trong suốt quá trình hiệp nghị cứ như một kỉ niệm khó quên của thời trẻ, có vui, có bất ngờ, cũng có ghen tuông lo nghĩ và cả những tình cảm chớm nở trong lòng.

Trong 30 ngày đó, tình cảm đã ươm mầm nhưng không ai cho nó nảy chồi vì họ tin mình là thẳng. Họ muốn trở về con đường ngày xưa, một người thử quen bạn gái, sau một người đi du học để tìm quên, tình cảm rục rịch trong đáy lòng cứ ngỡ đã chấm dứt. Sau khi tốt nghiệp về nước, hai người gặp lại nhau và truyện lại bắt đầu “lầy”. Lúc này hai người đã đủ chính chắn để xác định tình cảm của mình và họ không còn né tránh mà trực tiếp theo đuổi, một người chịu khó giăng bẫy, một người dù biết vẫn sẵn lòng chịu khó nhảy vào.

Truyện không xoáy sâu vào giai đoạn họ xa nhau phải trải qua đau khổ dằn vặt mà chỉ lướt ngang sân khấu dòng chữ “bốn năm sau” nên bạn đừng lo truyện sẽ ngược tâm hay bi thương. Vương Nghiễm Ninh và Trương Linh Dật thật sự khó mà phân công thụ, tớ đã đọc hai lần nhưng lúc đầu truyện vẫn khó nhớ nổi. Nhưng cái gì cũng có số trời đã định, thụ sẽ là thụ và công sẽ là công, mạnh mẽ thế nào vẫn là thụ thụ của tiểu công thôi. Tình cảm trong “Hiệp định 30 ngày làm gay” phát sinh một cách rất tự nhiên không gò bó hay phi lí, không phải dạng tình yêu sét đánh mà là dạng hai người đang thẳng lại tự bẻ cong nhau cực kì dễ thương và độc đáo.

Nếu bạn thích đọc cường thụ thì tớ nhiệt liệt đề cử truyện này, đúng là menly, là cường chứ không phải là “gồng” :v

----

Trích đoạn:

*Khi phân công thụ:

Vương Nghiễm Ninh không muốn cùng cậu đôi co vấn đề nhỏ nhặt như vậy, liền khoát tay: “Được rồi được rồi, chia thì chia, tôi làm công cậu làm thụ.”

“Cái gì?” Trương Linh Dật lập tức phản kích, “Bổn thiếu gia manly như này, đương nhiên phải làm công!”

“Tôi nhổ vào, bụng tôi có bốn múi đương nhiên là công!” Vương Nghiễm Ninh hếch cằm, muốn dùng khí thế để giành phần thắng.

“Tôi có sáu múi lận.” Trương Linh Dật liếc nhìn bốn phía không một bóng người, vội vén áo lên, “Thấy không? Gay lấy số múi bụng quyết định công thụ, cậu thua!”

Vương Nghiễm Ninh máu trào lên họng: “Đàn ông thì dựa vào sức mạnh!”

“Tôi nhất định có thể áp đảo cậu!” Trương Linh Dật ngẩng đầu ưỡn ngực, hết sức hùng dũng oai vệ.

Hai người không ai nhường ai, dần lâm vào cục diện bế tắc.

Bất chợt mắt Vương Nghiễm Ninh loé sáng: “Nếu vậy thì chúng ta tung đồng xu đi!”

----

*Khi mặc đồ đôi:

Hai người mặc đồ đôi đứng ở sân trường Đại học F phấn chấn lượn một vòng, thu được vô số ánh mắt kinh ngạc, rơi mắt kiếng của nhiều người, rốt cuộc hài lòng tạm biệt nhau trở về kí túc xá.

Vương Nghiễm Ninh về phòng kí túc xá, vừa mới mở cửa đã bị bạn cùng phòng Tôn Tư Dương vẻ mặt ngạc nhiên nhào đến hỏi: “Nghiễm Ninh, tôi vừa thấy ở diễn đàn trường có một hot topic, nói cậu và Trương Linh Dật mặc đồ đụng hàng, rất nhiều người nói thấy hai cậu mặc quần áo giống nhau, còn cùng xuất hiện ở một nơi.”

Moá, sao lại khác với kế hoạch rồi?

Vương Nghiễm Ninh phẫn nộ đi thẳng đến máy tính, khởi động máy, mở trang web diễn đàn F.

Bài viết hàng đầu hiện nay là “Chuyện chưa từng có, hai hotboy đình đám mặc đồ đụng hàng”

----

Sau đó, hai hotboy trong quá trình chạy cảm thấy trống trải, vì vậy mà bắt đầu trò chuyện.

Trương Linh Dật dùng ánh mắt ưu nhã liếc nhìn Vương Nghiễm Ninh: “Bắp tay bắp chân nhỏ thế này có thể chạy hết một vòng hay sao?”

Đây là khiêu khích, trắng trợn khiêu khích.

Vương Nghiễm Ninh mắt sắc như dao, nói: “Cút, tôi có bốn múi bụng đấy!”

“Mới bốn múi hở~” Trương Linh Dật làm bộ lơ đãng vén áo thể thao phẩy phẩy, “Tôi có sáu múi, nếu múi bụng có thể chia được,… tôi chia cho cậu một múi! Như vậy thì cậu có thể ngang hàng với tôi rồi.”

----

*Khi giả dạng tình cảm đút cơm lẫn nhau:

Tình nhân giúp nhau ăn cơm đã là chuyện đáng xem, hai chàng trai giúp nhau ăn cơm thì càng hiếm. Đáng sợ hơn là, hai người này lại là kẻ thù một mất một còn trong truyền thuyết.

Nhưng mà bọn họ giúp nhau ăn cơm, ánh mắt lại khắc nghiệt lạnh lùng, động tác tay thì càng giống đang thi đấu, một chút nhẹ nhàng ngọt ngào cũng không có.

Chẳng lẽ đây là phương thức quyết đấu mới?

----

*Khi cùng nhau đi xem phim:

“Bùm——”

“Crắc~”

Đầu của cái xác phụ nữ trong phim đột nhiên nổ tung, óc máu chảy đầy đất, trong khi Vương Nghiễm Ninh vô cùng bình tĩnh cầm một miếng bắp rang bỏ vào miệng, phát ra tiếng “crắc crắc”, bỗng nhiên trước mặt tối sầm, toàn bộ đôi mắt bị một bàn tay thon dài che khuất.

“Cậu làm gì vậy?” Vương Nghiễm Ninh gạt tay Trương Linh Dật ra.

“Tôi sợ cậu sợ!” Trương Linh Dật vỗ ngực nói, “Với tư cách là một tiểu công, tôi muốn gánh vác trách nhiệm bảo vệ cậu. Nào, nép vào trong vòng tay của tôi!”

Vương Nghiễm Ninh đối với Trương Linh Dật thi thoảng hành động như lên cơn động kinh đã có thể thản nhiên như không rồi, vì vậy mà chỉ liếc mắt, lơ cậu ta đi.

“Này bạn học Vương, với tư cách làm thụ, cậu có thể tự giác một chút được không?” Trương Linh Dật rất bất mãn với hành vi không phối hợp của Vương Nghiễm Ninh, “Tôi lựa chọn phim kỹ lưỡng như vậy để làm gì? Còn không phải vì thời khắc này sao?” Nói xong một tay nắm chặt bả vai Vương Nghiễm Ninh, kéo vào lồng ngực mình, “Thụ thụ, nép vào lòng anh đi!”

Vương Nghiễm Ninh nhịn không nổi, ăn hết một nửa phần bắp rang, cầm luôn hộp úp lên đầu Trương Linh Dật, giận dữ nói: “Tôi thấy cậu hình như bị ma nhập rồi!”.

(…)

Kế hoạch không thể sinh non. Cho nên, cậu ta không ngã vào mình thì mình sẽ ngã vào lòng cậu ta.

Vì vậy, vào thời khắc đáng sợ tiếp theo, toàn bộ con gái trong rạp thét lên, còn có thể thấy cả đám con gái phía trước nhao nhao núp trong lồng ngực bọn con trai.

Sau đó…

Trương Linh Dật liền học theo bọn con gái, như chim non mà bổ nhào vào lòng Vương Nghiễm Ninh: “Thụ thụ, anh sợ!”

“…” Biểu cảm của Vương Nghiễm Ninh rốt cuộc chống đỡ không nổi, vỡ ra.

----

*Khi tiểu công dụ dỗ thụ thụ đến thuê nhà mình:

Trương Linh Dật thuận miệng nói: “Nếu đã như thế thì chi bằng về nhà tôi ở đi.”

Vương Nghiễm Ninh nói: “Cũng được đó, nhưng mà nhà cậu cho thuê sao?”

Trương Linh Dật giật mình, cười nói: “Thật đang cho thuê mà, tiền thuê hai ngàn một tháng, bao điện nước, có phòng riêng, cậu muốn thuê không?”

“Thật hay giả đây?” Vương Nghiễm Ninh đưa tay ôm ngực, lộ ra vẻ mặt hoảng sợ: “Có chuyện tốt như vậy sao, cậu không phải thừa cơ mang ý đồ bất chính với tôi đó chứ!”

Trương Linh Dật sầm mặt, một tay sờ ngực Vương Nghiễm Ninh một cái, nói: “Cậu làm gì có miếng ngực nào, đáng để tôi nảy sinh ý đồ bất chính sao!”

Vương Nghiễm Ninh nghiêm mặt nói: “JJ của tôi rất to!”

Bố khỉ, cậu đi Đài Loan học thứ quỷ gì thế?


Bình luận truyện