Hai Kiếp Làm Sủng Phi

Chương 34: Thiếu


trước sau

Loading...
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Từ đó về sau, Tề Ngọc Yên luôn đóng cửa không rời Vĩnh Huy điện, đến tận khi Lý Cảnh quay về kinh thành, nàng mới ra khỏi Vĩnh Huy điện, cùng trở về kinh.

Ngồi trên nghi xa về kinh, Tề Ngọc Yên ở lì trên xe, không xuống khỏi xe một bước. Thời gian nghỉ ngơi buổi tối, Tề Ngọc Yên cũng để Trúc Vận báo với Thường Hải trước, sợ lây bệnh sang Lý Cảnh, nhờ Thường Hải sắp xếp lều trại của nàng ở một nơi yên tĩnh.

Từ sau khi Tề Ngọc Yên đổ bệnh, Lý Cảnh phát hiện không có nàng chơi cờ cùng, không có tiếng đàn của nàng bầu bạn, trong lòng mình luôn cảm thấy thiếu vắng thứ gì đó. Hắn cũng để Thường Hải nhắn lời, muốn tới thăm nàng. Nhưng Tề Ngọc Yên luôn lấy việc sẽ lây bệnh cho hắn làm cớ, không chịu gặp hắn, hắn đành buông bỏ suy nghĩ gặp nàng.

Trở về hoàng cung, Tề Ngọc Yên vẫn đóng cửa dưỡng bệnh trong Chiêu Thuần cung.

Lý Cảnh thấy nàng bệnh lâu không tốt, lại lần lượt phái chánh phó viện chính* của Thái y viện tới xem cho nàng. Trước khi hai vị viện chính đại nhân đến, Vương vị đã truyền tin đi, Trúc Vận liền cho Tề Ngọc Yên uống chút thuốc làm rối loạn mạch tượng.

(Ở đây nghĩ là phái cả quan chủ lẫn quan phụ của thái y viện tới xem.)

Bệnh trước của Tề Ngọc Yên là do Vương Vị xem. Tuy Vương Vị trẻ tuổi, nhưng y thuật cũng được coi là cao siêu, rất được hai vị viện chính của Thái y viện coi trọng, bọn họ tin tưởng, Vương Vị tuyệt đối không thể đoán sai bệnh phong hàn này được, cho nên, trong lòng hai người cũng có chút tiên nhập vi chủ*. Sau khi tới Chiêu Thuần cung, từ mạch tượng đến bệnh trạng, quả thật bệnh Tề Ngọc Yên mắc là phong hàn. Cho nên, lúc hai vị viện chính phục mệnh, cũng nói với Lý Cảnh rằng Tề Ngọc Yên nhiễm phong hàn, hơn nữa còn làm bệnh cũ nặng hơn, cần phải đóng cửa tĩnh dưỡng.

(Tiên nhập vi chủ: cho rằng cái trước là đúng.)

Thấy hai vị thái y có kinh nghiệm lâu năm ở Thái y viện cũng nói vậy, Lý Cảnh cũng đành phải để Tề Ngọc Yên tĩnh dưỡng trong Chiêu Thuần cung, nén lại suy nghĩ muốn gặp nàng của mình. Muốn chờ bệnh nàng đỡ hơn, sẽ tới thăm nàng.

Vì tránh né Lý Cảnh, Tề Ngọc Yên luôn rúc trong Chiêu Thuần cung, không dám ra khỏi cửa nửa bước. Mỗi ngày không đọc sách thì luyện chữ để giết thời gian, ngày qua ngày vô cùng tẻ nhạt.

Nghĩ tới kiếp này mình lại phải giam mình trong Chiêu Thuần cung này, Tề Ngọc Yên buồn bực trong lòng. Nàng bấm đầu ngón tay nhẩm tính, còn khoảng mười tháng nữa, Hoàng hậu chắc sẽ giá hạc về Tây, Thái hậu cũng sẽ xuất cung. Nàng tự nhủ trong lòng, chỉ cần nhẫn nại thêm chút nữa, chịu đựng thêm vài tháng rồi theo Thái hậu tới hành cung là được tự do hơn rồi.

Càng về cuối thu, thời tiết cũng dần dần trở lạnh.

Ngày hôm đó, là ngày sinh thần của Tề lão phu nhân, tổ mẫu của Tề Ngọc Yên.

Tại quê nhà Mi Dương của Tề Ngọc Yên, có một phong tục, người đời sau nếu muốn người già trong nhà khỏe mạnh sống lâu, vào ngày sinh thần của lão nhân, thắp một chiếc đèn hoa sen cho lão nhân, thả ra giữa sông, cầu mong lão nhân sẽ được sống lâu, năm sau lão nhân sẽ không bệnh không đau ốm.

Lúc ở Mi Dương, hàng năm Tề Ngọc Yên sẽ dẫn theo Tề Ý, thắp một chiếc đèn hoa sen cho lão phu nhân, thả vào lòng sông, để chiếc đèn kia mang theo hiếu tâm của mình với tổ mẫu, trôi về phương xa, mang tới cho tổ mẫu một năm bình an khỏe mạnh.

Nay nàng đã vào cung, không thể hầu bên tổ mẫu, nhưng nàng vẫn tính muốn thắp một chiếc đèn hoa sen cho tổ mẫu, làm tròn đạo hiếu.

Cách bên ngoài Chiêu Thuần cung không xa có hồ Quỳnh Phương, xuôi theo hồ một đoạn sẽ có một con mương chảy từ hồ ra, giống như một con sông. Tề Ngọc Yên cảm thấy, trong cung không có sông, thả đèn hoa sen trong con mương nhỏ này cũng được.

Vì sợ người khác trông thấy mình ra ngoài, nàng tính đợi tới nửa đêm vắng người mới ra ngoài thắp đèn.

Vừa qua giờ hợi, Tề Ngọc Yên đoán người trong cung đã đi ngủ rồi, liền chuẩn bị ra khỏi Chiêu Thuần cung. Lúc trước tắm rửa, nàng đã tẩy sạch lớp thuốc mỡ trên mặt, nghĩ đã trễ thế này, trong cung chắc không còn ai khác, cũng không bôi thuốc mỡ lên nữa. Chẳng qua, để cho chắc, lúc ra cửa nàng vẫn đeo mạng che màu trắng lên mặt.

Tới trước cửa Chiêu Thuần cung, chưởng sự thái giám của Chiêu Thuần cung Tần Dương thấy Tề Ngọc Yên muộn rồi còn muốn ra ngoài, hơi sửng sốt, hỏi: “Tề quý nhân muộn rồi còn đi đâu vậy ạ?”

Tề Ngọc Yên dùng ánh mắt ra lệnh cho Mai Hương, Mai Hương vội nhét một thỏi bạc vào trong tay Tần Dương, mỉm cười nói với Tần Dương: “Hôm nay là sinh thần của Tề lão phu nhân tổ mẫu của quý nhân, theo tập quán tại quê nhà quý nhân, người đời sau sẽ thắp đèn hoa sen cho lão 


Загрузка...

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!