Thông tin truyện

Gả Cho Cha Của Nam Chính

Tác giả:

Thể loại:

Sủng, Cổ Đại

Lượt xem:

472

Trạng thái:

Đang cập nhật

Nguồn Truyện:

wikidich

GẢ CHO CHA CỦA NAM CHÍNH

Tác giả: Cửu Nguyệt Vi Nam
Thể loại: Cổ đại, sủng, ngọt, xuyên sách, nữ chính bên ngoài nhu nhược nội tâm cường hãn x nam chính bên ngoài cao lãnh nội tâm thơ ngây, nữ phụ trọng sinh, HE
Độ dài: 110 chương 
Tình trạng: Hoàn edit
Đánh giá nội dung truyện: ★★★★✰
Đánh giá nam nữ chính: ★★★★✰
Đánh giá bản edit truyện: ★★★★✰
Đề cử: ★★★★✰

***

Khương Nịnh Bảo là tứ tiểu thư phủ Trường An Hầu, phụ mẫu sớm qua đời, phía trên chỉ còn một ca ca mới thi đậu tú tài. Nếu không phải nàng còn có một mối hôn ước với thế tử phủ Định Quốc Công, tháng ngày chắc hẳn khó qua. Thế nhưng bỗng có một ngày, thế tử Tạ Cảnh Dực bởi vì một mối tình si với đích nữ phủ An Viễn Hầu mà bất chấp hiếu nghĩa, một mực muốn cùng nàng từ hôn.

Ít nhất ,Tạ thế tử cũng còn có chút lương tâm, không chỉ mang ngọc ngà châu báu tới bồi thường nàng, còn ngỏ ý muốn nhận nàng làm muội muội, đem thân phận tiểu thư phủ Định Quốc Công tặng cho Khương Nịnh Bảo. Thế nhưng, hắn có lòng bồi thường, còn phải xem Khương tứ cô nương liệu có tâm muốn nhận hay không? Ngàn sai vạn sai cũng chẳng phải tại nàng, hà cớ chi bắt nàng mang danh bị ruồng bỏ, còn cố tình giả nhân giả nghĩa tưởng “bố thí” cho nàng.

Vậy nên, dân chúng kinh thành gần đây truyền tai nhau rằng “sau khi bị thế tử phủ Định Quốc Công từ hôn, tứ tiểu thư Khương gia lập tức hóa điên, không sợ chết đòi gả cho Định Quốc Công, trở thành nương của kẻ đã từ hôn mình.” *

Định Quốc Công là ai? Chàng là chiến thần của Đại Việt, là chiến thần được tất cả dân chúng kính trọng, cũng là nam nhân độc thân “có độc” khiến tất cả các cô nương kinh thành đều muốn tránh. Nghe nói, chàng sinh ra đã mang sát khí, lại lớn lên trong quân doanh, vì thế, không có bất luận người nào, ngay cả mẫu thân ruột có thể ở bên chàng mà bình an vô sự.

Lời đồn về chàng quả thật rất nhiều, giả giả thật thật, Khương Nịnh Bảo nghe xong chỉ cười. Cho dù thân mang sát khí thì có thể thế nào, dù sao nàng cũng đã trải qua một kiếp hỗn độn nơi mạt thế, mệnh so với cỏ còn trường, đến cuối cùng, nếu không phải nàng tự sát, liệu có kẻ nào có thể tước đi sinh mạng nàng?

Sau khi xuyên đến nơi này, ngoài khả năng biết trước cốt truyện, nàng còn có một thân công năng ủ rượu tuyệt hảo, còn sợ bị Định Quốc Công “khắc” chết hay sao?

Vì thế, trong sự ngỡ ngàng của dân chúng kinh thành, sự vui mừng của Định Quốc Công phu nhân cùng sự ghen ghét của “con dâu tương lai” và tâm tình phức tạp của hôn phu cũ kiêm “nhi tử tương lai”, Khương Nịnh Bảo hoan hỉ gả vào phủ Định Quốc Công. Từ nay về sau, Khương tứ tiểu thư trở thành đầu quả tim của Định Quốc Công gia, một đời sủng ái, cùng nàng nắm tay đến tóc bạc da mồi.

***

Khương Nịnh Bảo một kiếp lăn lộn nơi mạt thế, vì sinh tồn mà đêm ngày cùng đám tang thi chiến đấu, cuối cùng tại một khắc tiêu diệt hết đám tang thi kia, nhân sinh cũng mất đi ý nghĩa, nàng liền tự kết liễu cuộc đời. Thế nhưng, bởi vì mệnh nàng quá lớn, tự sát không thành còn đem bản thân xuyên đến trong sách, trở thành tiểu cô nương đang ở vạch xuất phát của con đường hắc hóa, sắp trở thành nữ phụ ác độc đáng thương làm nền cho “nữ chính” trọng sinh kia.

Khương Nịnh Bảo nàng dù sao cũng là người đã trải qua một kiếp, nếm qua mọi khổ cực, vì thế, nàng quyết không để bản thân trở thành Khương cô nương đáng thương như trong sách. Mà bước đầu tiên của “cuộc cách mạng” này là đá bay vị hôn phu bội bạc, còn phải nhanh chóng ôm chặt đùi “cha chồng hụt” kia, sau đó nhất định độc chiếm cái vị trí Định Quốc Công phu nhân.

Khương Nịnh Bảo dù đã trải qua mười sáu năm bị cổ nhân hun đúc, bề ngoài nhu nhu nhược nhược điển hình của quý phủ tiểu thư. Thế nhưng từ trong xương tủy, nàng vẫn là một cô nương mạnh mẽ, sát phạt quyết đoán, càng không chấp nhận ủy khuất lấy một phần.

Nàng vì người thân, có thể nhẫn nhịn, có thể giả vờ yếu đuối dễ bắt nạt, thế nhưng nếu động đến giới hạn của nàng, nhất định phải trả giá. Nàng yêu một người, sẽ dùng hết chân thành cùng nhiệt tình để yêu. Quản cải gì mặt mũi, cái gì lễ tiết, cái gì thẹn thùng, chỉ cần là người nàng thích, nàng liền trực tiếp bày tỏ, sau đó mỗi ngày đều quấn lấy chàng, triền miên ân ái.

Định Quốc Công Tạ Hành là chiến thần trong mắt bá tánh, luận bối phận, chàng còn là biểu ca của hoàng đế, có thể nói là nam nhân độc thân hoàng kim nếu trên người chàng không mang sát khí khiến người khác không thể tới gần. Vốn cho rằng, cuộc đời này đã định sẵn là cô đơn một kiếp, không thể thành gia, cũng không thể có con, ngờ đâu lại có nàng xuất hiện, cùng chàng nắm tay qua hết một đời.

Tiểu cô nương kém chàng đúng một giáp, vốn là vị hôn thê cũ của con nuôi chàng, sau khi bị từ hôn thì lại sống chết muốn gả cho chàng làm thê tử.

Tiểu cô nương dù nhỏ tuổi, bề ngoài lại có vẻ nhu nhược, thế nhưng tại một khắc nói muốn gả cho chàng, ánh mắt thực kiên định. Nàng là người duy nhất có thể ở cạnh chàng mà không hao tổn gì, nàng là người từng chút một cho chàng cảm nhận được tình thân áp áp cùng tình yêu vốn trước nay chẳng bao giờ chàng nghĩ có thể có được. Vì thế, Tạ Hành đối với nàng động tâm, không chỉ muốn đau nàng, sủng nàng, còn muốn giữ nàng ở lại bên mình.

Định Quốc Công bề ngoài là một người lạnh lùng, kỳ thực nội tâm lại vô cùng ấm áp. Chàng đối với mẫu thân quan tâm, đối với nhi tử “hờ” là hết lòng dạy dỗ, đối với Khương Nịnh Bảo càng là che chở, yêu thương. Có lẽ, bởi vì non nửa cuộc đời sống trong quân doanh, chàng không biết làm thế nào để bày tỏ lòng mình, chỉ có thể từng chút một vì nàng học tập, khiến cho nàng cảm nhận được trái tim chàng.

***

“Gả cho cha của nam chính” là cái tên dễ khiến người ta liên tưởng đến mấy thứ tình cảm “bất chính”. Thế nhưng, thực tế thì đây chỉ là một bộ ngôn tình bình thường, nam chính bởi vì hoàn cảnh mà nhận nuôi vị hôn phu cũ của nữ chính.

Thực sự mà nói, “Gả cho cha của nam chính” có rất nhiều lỗ hổng, tình tiết chưa thực sự logic, nam nữ chính cũng bị buff lên tương đối nhiều. Tuy nhiên, cái hay là tác giả khai thác nhân vật nữ phụ trọng sinh ở một khía cạnh hoàn toàn mới.

Nàng ta sau khi trọng sinh thì nắm được thiên cơ, một đường thuận lợi trả thù (như tất cả đồng nghiệp trọng sinh khác). Thế nhưng, bởi vì nàng ta quá tham lam, không biết nơi đâu là giới hạn, bởi vì sự ích kỷ cùng ngu dốt của bản thân mà suốt ngày gây hấn với nữ chính (có nhiều skills hơn), cuối cùng nhận lấy cái kết đắng.

Truyện khá máu chó, nhưng là máu chó một cách sảng khoái, đọc mà hả hê với kết cục cho những kẻ chỉ biết làm điều ác, tham lam quá độ, cùng với những màn phát cẩu lương đảm bảo ngược chết cẩu độc thân của lão xử nam Tạ Hành cùng Khương cô nương “lưu manh còn giả danh gái nhà lành”.

Một điểm cộng nữa là editor làm khá tốt, truyện ít lỗi, rõ ràng, mạch lạc, tăng thêm giá trị giải trí và thư giãn cho truyện. Nếu bạn muốn biết làm sao để Khương tiểu cô nương yếu ớt cưa đổ sát thần Định Quốc Công Tạ Hành thì mới nhảy hố nhé. 

Загрузка...

Bình luận truyện