Em Và Ác Quỷ

Chương 12: Part 2 : Sân khấu lớn – Đợt Tour đầu tiên


trước sau

Đang tải...
Tình hình là Arashi thậm chí không nhấc nổi cây Bass!

Sức khỏe của Arashi hiện yếu đến mức không thể cầm nổi cây đàn mà gảy nữa. Vợ của Arashi vẫn còn túc trực tại bệnh viện. Lúc cả đám vào thăm, họ thấy mặt của cô ấy xanh xao hẳn đi, kế bên là Akira, mắt anh đỏ lên vì cả đêm không ngủ. Ngày hôm qua họ đã cấp cứu và Arashi nằm trong diện nguy hiểm. Đến sáng nay mới được coi là đã qua cơn. Arashi đã tỉnh nhưng nằm bẹp dí trên giường. Đó là bệnh của Arashi, lại tái phát!

“Thằng ngốc, cậu sẽ phải ở nhà thôi!”

Ren bước đến gần Arashi và nghiêm nghị nói khi Arashi cứ nhất quyết cho anh bay theo.

“Ở nhà đi em, em không thể lên sân khấu kiểu này được!”

Akira dỗ dành em trai!

“Phải đó, cậu phải ở nhà thôi. Chúng tôi không muốn phải chôn cậu khi cậu mới 35t đâu!”

Valet nói, anh ta lắc đầu. Sau một hồi tranh cãi chí chóe, cuối cùng cũng thuyết phục được Arashi ở nhà.

Nhưng…

Vấn đề đặt ra là làm sao The Satan có thể giữ nguyên kế hoạch, đi tour mà không có Bassist chứ?

- --

“Tay Bass nhập viện trước ngày khởi hành Tour!

Liệu ai sẽ thay thế Arashi vào vị trí Bassist của The Satan?”

Dòng tít lớn nằm nhan nhản trên các tờ báo, tạp chí giải trí đã gây nên một làn sóng lo lắng cho dân tình tại Tokyo – những người hâm mộ The Satan cuồng nhiệt. Ngay tại DMP cũng xôn xao dư luận, tour của The Satan được tổ chức rất lớn, bằng mọi giá không thể hoãn lại!Nhưng bây giờ gấp quá làm sao có thể kiếm ai thay thế vị trí của Arashi ngay được!Người đó phải là một Bassist chuyên nghiệp, quen thuộc với lối biểu diễn và âm nhạc của band thì mới kết hợp tốt được, chưa kể nữa đây là đợt đi tour ra nước ngoài. Việc Arashi phải nhập viện và buộc phải rút khỏi Tour đã gây lên sức ép lớn vào đợt đi diễn này.

Có thể nói đây là khó khăn lớn nhất từ trước đến giờ mà The Satan gặp phải.

“Chết tiệt thật!”

Akira ném toẹt tờ báo qua một bên trong lúc anh tháo những cái stick màu xuống khỏi tường.

Cả ngày hôm nay, đi đến đâu người gặp quản lý hay các thành viên khác của band người ta cũng hỏi thăm xem liệu ai sẽ là Bassist thay thế. Các “bé” bên Eternal cứ thập thò ngoài cửa, không dám vào để hỏi thăm. Vì Ren có “tiếng lành đồn xa” nên các “bé” đâu có dám mạo phạm dù cũng rất sốt ruột. Sau cùng Naoki phải đi ra, nói với họ rằng không sao cả, rồi Tour diễn vẫn được thực hiện.

“Tính sao giờ?”

Valet hỏi Ren, anh đang ngồi gục xuống bàn.

“Còn sao nữa, tối nay vẫn phải đi thôi”

Akira chán nản ngồi xuống cái ghế gần đó, Naoki đi vào, không khó để cậu nhận ra The Satan đang suy sụp và mệt mỏi cực độ. Mất đi một thành viên, bọn họ như không còn tí sức sống nào. Ren nói không sai, The Satan rất đoàn kết. Một cái sự đoàn kết mà cậu vô cùng ngạc nhiên khi được chứng kiến. Cậu bước vào, ngồi nhìn cái đồng hồ. Chỉ còn khoảng 2h nữa họ sẽ phải ra sân bay, đồ đạc thì đã gởi đi từ trước rồi nên cũng không phải mang vác gì nhiều, tất cả chỉ vác cái thân đi thôi.

Câu hỏi đặt ra trên báo rất đúng.

Làm sao họ có thể tìm ra người thế Arashi trong vòng nửa ngày chứ?

Cả lũ chán nản không buồn nói chuyện, Ren cứ ngồi vò tóc một cách bực bội rồi bỗng nhiên anh hét lên.

“A!”

“Chuyện gì thế?”

Akira ngẩng lên, ngáp dài chán nản.

“Tôi nghĩ ra rồi, các cậu cứ vui lên đi, khởi hành thôi”

Ren đứng lên nhảy tưng tưng trong phòng, chưa bao giờ anh ta khùng như thế. Ren cứ úp úp mở mở mãi đến tận lúc lên máy bay mới bật mí. Thì ra…

- --

Seoul – Live Show đầu tiên của Tour

“Này, mấy bà nghĩ hôm nay ai sẽ vào vị trí Bassist?”

Một nhóm cô gái bàn tán với nhau trong lúc họ vào chỗ ngồi.

“Tui không biết nữa, báo chí đưa tin ầm ầm. Arashi nhập viện, cứ tưởng Tour bị hủy chứ, đợt này DMP liều thật. Mà The Satan chả nhẽ diễn mà không có Bassist à?”

Câu hỏi rất hay!Dòng người nườm nượp đổ vào rồi ổn định vị trí chỗ ngồi. Không phải chỉ có mình The Satan, các Fan hâm mộ của họ cũng nhộn nhạo không kém trước cái Tour diễn quái chiêu này. Nhưng cuối cùng, sự phấn khích cũng quay trở lại khi nhạc trỗi lên trước giờ The Satan bước lên sân khấu. Ca khúc “Tears Of Blood” nổi tiếng một thời được trỗi lên và những tiếng la hét cổ vũ cũng vang lên nồng nhiệt. Những cây gậy sáng, những tấm Poster, băng rôn được đưa lên cổ vũ và The Satan xuất hiện khi các tấm Poster lớn treo trên hàng khán đài đồng loạt rơi xuống. Sân khấu nổ bùng những khói sáng và…

“We’re The Satan!”

Họ bước ra, từng người một.

“Valet, Valet…!!!Aaa…”

Bắt đầu với Valet, anh leo lên sân khấu, đi dọc một vòng chào khán giả trước khi lột phăng cái áo của mình và nhảy vào dàn Drum. Valet thích nhảy từ phía ngoài vào chứ không thích đi vào một cái bình thường. Anh nhảy cao và đáp xuống một cách ngoại mục vào vị trí ghế ngồi phía sau dàn Drum.

“Akira, Akira…”

Những tiếng kêu ré lên từ khắp mọi ngả khi Akira bước lên.

Vẫn phong cách của những người đàn ông lãng tử đa tình, anh vuốt tay trên những lọn tóc cứng đơ vì keo của mình trước khi giơ tay chào khán giả. Akira mỉm cười, cách xuất hiện của anh ấm áp hơn của Valet vì đôi mắt anh không kẻ đậm và tạo cái nhìn hung dữ. Akira ôm cây đàn của mình bước về phía bên phải sân khấu, vào đúng vị trí đội hình của anh!

Sau cùng là Ren. Trung tâm của sân khấu.

Ren bước lên, anh đeo ngang hông cây đàn của…Arashi!

Bỗng tất cả những âm thanh tắt hết. Các loa không còn phát nhạc và khán giả cũng bất chợt lặng yên. Họ căng mắt nhìn lên cái màn hình lớn khi thấy Ren bước vào phía bên trái, vị trí của Arashi. Anh lôi cây gài mic về phía mình, kéo ghế và ngồi xuống. Khán giả chợt hiểu ra đội hình của The Satan ngày hôm nay, họ lại tiếp tục gào lớn tưởng như khản giọng và vỗ tay, dành cho Ren sự cổ vũ nồng nhiệt.

“Xin chào các bạn!”

Ren kéo cây gài mic nghiêng hẳn xuống. Phong cách của Ren vẫn đậm chất quỉ với kính áp tròng, mạnh mẽ với những áo không tay, khoe ra cánh tay rắn chắc của anh. Hôm nay anh thả bung mái tóc của mình. Những lọn tóc quăn bồng bềnh tự nhiên hất qua theo mỗi cái xoay cổ của anh. Ren không bao giờ gỡ mic ra khỏi vị trí trên cây gài, anh thường hay lôi cả cái cây ấy cho dù ở bất kì vị trí nào ở trên sân khấu. Ren giao lưu với Fan bằng tiếng Anh một chút trước giờ diễn.

“Các bạn chắc đã biết, người bạn Arashi của tôi đã gặp chuyện gì trước ngày chúng tôi khởi hành. Mặc dù như thế, The Satan vẫn không hủy tour. Chúng tôi biết rằng các bạn đã chờ đợi nó từ cuối năm ngoái, chúng tôi không thể để các bạn thất vọng. Xin hãy ủng hộ chúng tôi trên con đường chúng tôi đã chọn và…hãy luôn nhớ rằng The Satan yêu quí các bạn!”

Ren phát biểu xong, anh ra hiệu cho Valet và những tiếng Drum mạnh mẽ vang lên.

“Yahooo... ”

Tiếng la kéo dài từ phía khán đài, Live Show đầu tiên diễn ra vô cùng thuận lợi.

Các Fan hâm mộ đã nức lòng chờ đợi và họ đã không thất vọng. Ren vào vị trí của Arashi, anh phải vừa hát vừa đàn, công việc cực gấp đôi. Nhưng việc này đã đem lại cho Live Show sự bất ngờ thú vị, The Satan đã chữa cháy tuyệt vời cho sự thiếu hụt nhân khẩu của mình. Sân khấu chỉ có 3 người nhưng sự phấn khích vẫn không hề giảm đi, và các Fan có quyền tin tưởng rằng thần tượng của họ luôn yêu mến và xem trọng họ.

- --

Hong Kong – Live Show thứ 2

“Ren đã thay thế Arashi vào vai Bassist

Live Show thứ 2 của họ vẫn sẽ tiếp tục như thế?”

Lại một câu hỏi nữa đặt ra trên các diễn đàn Fansite của họ.

Naoki ngồi chống cằm nhìn cái Laptop trong lúc chờ mọi người xuống ăn sáng. Họ đã đến Hong Kong được một tuần rồi và tối nay là đêm họ biểu diễn. Cậu dạo khắp một vòng và thấy dân tình vẫn xôn xao. The Satan quyết định giữ kín tất cả về sự xuất hiện sắp tới của họ. Chủ đích là để tạo cho Fan những bất ngờ, phải có cái gì hứng thú thì họ mới thích, mục đích là thế.

“Oáp!Tối qua ngủ ngon chứ?”

Valet lên tiếng, vươn vai tỏ vẻ mệt mỏi khi ngồi xuống đối diện cậu.

“Không, nghĩ đến tối nay phải diễn là tôi chỉ muốn trốn”

Akira nhăn nhó khi anh ngồi xuống cạnh Naoki.

“Trốn cái gì, xong việc là được nghỉ xả láng rồi!”

Ren ngáp ngắn ngáp dài bước xuống, coi bộ ai cũng uể oải. Naoki dời mắt ra khỏi cái màn hình, cậu nhìn quanh một lượt rồi mím môi. Nguyên do của cái sự uể oải và buồn ngủ đó của họ đến từ việc phải đi diễn mà thiếu người. Từ lúc bắt đầu tour đến giờ cái việc đó chưa bao giờ xẹp xuống cả. Kế hoạch của Ren rất hoàn hảo, nó tạo cho Naoki một sự hồi hộp đến đặc biệt. Tối hôm qua giám đốc điều hành gọi điện thoại hỏi thăm, anh ta có một lời khen ngợi cho cậu. Giám đốc nói rằng cậu làm việc rất tốt, sẽ trọng thưởng, hãy cứ tiếp tục phát huy tinh thần đó ở những buổi diễn sau.

Thực ra kế hoạch đó do Ren nghĩ ra và họ sẽ luôn có bất ngờ dành cho Fan.

Tối hôm ấy, sân khấu tại Hong Kong lại được dựng theo một kiểu khác. Lần này họ sẽ không xuất hiện trong khói và những tấm Poster lớn bung xuống. Tất cả xuất hiện trên sân khấu từ một thiết bị đưa từ trên cao xuống. Để có đề xuất cho cảnh sân khấu này, cậu đã phải cùng Akira ngồi ngâm cứu không biết bao nhiêu buổi biểu diễn. Fan tại Hong Kong hồi hộp chờ đợi, họ mẩm chắc hôm nay Ren lại phải tiếp tục chơi Bass.

“Tội nghiệp Ren, một mình thân anh trâu bò!”

Phía đàng sau cánh gà, Akira trấn an Naoki rằng cậu đừng lo lắng.

Rồi 3 người họ leo lên cái thang để nâng họ lên cao. Sau cùng họ đã xuất hiện trên sân khấu từ trên trời rơi xuống. Chẳng khó gì để nhận ra họ đã đáp xuống, cứ nghe thấy tiếng la càng lúc càng to là hiểu. Naoki thò đầu ra khỏi cánh gà, cậu nhìn một lượt xuống khán đài và nuốt nước miếng!Sân khấu này lớn, quá nhiều người, nhiều hơn rất nhiều so với cái hồi cậu diễn ở
Loading...
Pub. Cậu ngước mắt nhìn một cách ngưỡng mộ khi Ren và 2 thành viên còn lại của band vẫy tay một cách tự tin về phía khán giả.

The Satan vẫn lập lại những phong cách biểu diễn quen thuộc đã đưa họ lên bục cao của sự nổi tiếng.

Nhưng hôm nay!

Vâng ngày hôm nay, The Satan mang lại cho Fan của mình một món quà đặt biệt.

“Hãy cho Manager của chúng tôi một tràn pháo tay, người sẽ bước ra ngay đây”

Akira nhấc cái mic ra khỏi cây gài khi 3 người bọn họ đứng với sát nhau trên sân khấu. Akira đưa tay về phía chỗ Naoki và đèn nhanh chóng chĩa về hướng ấy. Đèn sân khấu tắt phụt hết trong giây phút này, rồi một vệt sáng xuất hiện trên sân khấu, đi theo từng bước chân của cậu. Phía bên dưới, các Fan ngỡ ngàng khi thấy Naoki bước ra, cậu đeo một cây đàn, cây đàn có dải màu đen phía bên phải…Cây đàn của Akira!Naoki bước ra, cậu cảm nhận được những ánh mắt trố ra gần như bị sốc của các Fan phía dưới khi thấy cậu ôm cây đàn của Akira – một Guitarist chuyên nghiệp của band nhạc nổi tiếng!Tim cậu đập mạnh, chân thì run, cậu thấy mình gần như không thể đứng vững được trên sân khấu.

“Đây là Aizawa Naoki, Manager của chúng tôi đồng thời cũng là Guitarist ngày hôm nay. Xin đừng nghi ngờ gì về khả năng của Naoki, cậu ấy có thể đàn một cách xuất sắc những bản nhạc của chúng tôi!”Akira quàng tay qua vai Naoki và hướng cậu về phía khán giả.

“Và hôm nay…Tôi, Akira sẽ là người chơi Bass!”

Akira thông báo điều sau cùng cho khán giả, tiếng xôn xao vang lên rồi sau cùng họ cũng chấp nhận. Họ dành cho The Satan những tràng pháo tay nổ trời. Đây là Tour đầu tiên cậu được đi, cũng là lần đầu tiên cậu được đứng trên sân khấu và đứng cùng…1 band nhạc nổi tiếng…đứng ở Hong Kong chứ không phải Nhật Bản. Ban đầu Ren đã muốn thay Naoki vào chỗ Akira, đẩy Akira xuống chỗ Arashi nhưng cậu từ chối. Cậu nói mình không có đủ khả năng như một Guitarist chuyên nghiệp, và Akira cũng nghi ngờ về chuyện đó.

Đêm đầu tiên tại Seoul, The Satan họp gấp.

Ren đã quẳng cho cậu cây đàn của Akira và yêu cầu cậu hãy gảy, chơi đàn như lúc cậu hỗ trợ anh vào cái đêm mà The Satan không có ở nhà. Naoki rụt rè trước cái nhìn nghi ngoặc của Valet và Akira, cậu đánh hỏng liên miên. Ren bực quá, anh đứng lên giật phăng cây đàn, anh ta không đập!Bất ngờ, Ren đặt nó vào lòng cậu, đứng sau lưng Naoki và đặt những ngón tay vào cậu vào đúng vị trí.

“Đàn đi!”

Ren ra lệnh. Cuối cùng Naoki nhắm mắt, cậu chỉ có thể chơi Guitar tốt ở đây khi cậu không nhìn thấy ai mà thôi. Ren đã cho cậu một thời gian để tập luyện. Naoki đã cố gắng hết sức để không phụ lòng mong đợi của cả band dành cho cậu. Live Show đầu tiên Ren sẽ biểu diễn với vai trò của Vocalist và Bass. Đến Live Show thứ 2 cậu đã có thể xuất hiện trên sân khấu trong vai trò của một tay Guitar.

Tiếng nhạc và giọng Ren vang lên đưa Naoki quay trở lại với sân khấu.

Bây giờ cậu đang đứng ở đây, trước hàng ngàn người. Đồng đội của cậu hôm nay là The Satan, band nhạc mà cậu sẽ chơi cùng hôm nay là The Satan, là thần tượng của cậu. Là những chàng trai mà cậu ngưỡng mộ. Naoki run lẩy bẩy, cậu cảm thấy cái mớ trang sức trên người mình cũng rung lên theo và nó kêu lanh canh. Cậu bấu 2 tay vào cây đàn và vẫn đứng yên như tượng gỗ.

“Naoki, bình tĩnh em, hãy đàn đi!”

Akira thấy tình hình không ổn, ở phía dưới bắt đầu có những tiếng la phản đối. Anh rời bỏ vị trí bên trái Ren của mình, bước đến gần và nói nhỏ với cậu giữa tiếng nhạc đập điếc tai. Akira nhìn cậu bằng ánh mắt lo lắng. Cậu nhìn xuống dưới, vô cùng sợ hãi. Đứng trước hàng chục ngàn người mà đàn không phải chuyện dễ làm.

“Lại đây, em đứng đối lưng lại với anh, đừng nghĩ ngợi và đàn đi!”

Akira nắm tay cậu lôi ra giữa sân khấu và đứng áp lưng vào cậu. Phải mất một lúc khá lâu để cậu có thể nhấc nổi mấy ngón tay và lia phen gảy. Đến lúc Naoki đàn được rồi, Fan không còn gì để chê bai cậu. Giai điệu của Guitar hoàn toàn hòa vào dòng chảy âm nhạc của những nhạc cụ khác, hòa cả vào giọng hát trầm lắng và khỏe mạnh của Ren. Naoki không tự tin nên cậu không biểu diễn nhiều, chỉ đứng một chỗ ôm đàn thôi, mọi sự chú ý hôm nay sẽ đành dồn vào Ren với những động tác cầm cả cây gậy gác mic mà xoay như khiêu vũ của anh.

Naoki nhắm mắt khi cậu hòa nhịp vào giai điệu.

Và rồi cũng hé mắt ra nhìn xuống khán giả.

…sân khấu này quá lớn với cậu…

Rồi sau này cậu cũng sẽ được đứng trên sân khấu lớn thế này một cách chính thức.

Cố lên Naoki.

- --

“Manager vào vị trí Guitarist?

Một cách gây shock của The Satan dành cho Fan?”

Lại một vấn đề mới được bày ra trên các forum. Có những ý kiến khen ngợi nhưng cũng có những ý kiến chê bai. Khách quan mà nói, chuyện đưa một tay Guitar nghiệp dư lên thay chỗ của Akira thật là chuyện khó chấp nhận với các Fan. Đó là một chủ đề “hot” vì Tour này còn một tháng nữa mới chấm dứt. Các Fan hâm mộ của The Satan đã biết đến cậu, họ quay lại với những tấm hình trước đây là lần xuất hiện đầu tiên của cậu tại Live Show mừng sinh nhật The Satan. Họ bàn tán về cậu rồi nói đủ điều.

Tuy nhận được những phản hồi như thế nhưng Ren vẫn nhất quyết giữ cậu nguyên vị trí.

“Akira, tiếp tục làm Bassist chứ?”

Ren trỏ một ngón tay về phía Akira, tay còn lại đung đưa điếu thuốc.

“Okay, không thành vấn đề!”

Akira xua tay.

“Cũng lâu lắm rồi tôi mới đánh Bass!”

“Lên đường thôi!”

3 người bọn họ đánh tay nhau trước giờ biểu diễn. Naoki đứng lặng yên một góc, cậu muốn chen vào giữa họ nhưng không thể. The Satan đã ăn ngủ, làm việc cùng nhau 9 năm trời, làm sao cậu có thể đột nhiên chen vào? Cậu nắm cái vạt áo đen của mình, hôm nay lại tiếp tục làm Guitarist. Liệu các Fan ở đây sẽ phản ứng thế nào? Có như các Fan ở Hong Kong không?

Cơn lo lắng trào lên cổ họng cậu.

“Naoki!”

Akira gọi và đưa tay về phía cậu.

“Chúng ta đi thôi”

Ren và Valet quay lại nhìn cậu và họ quay đầu bước đi.

“Phải đó, đi thôi!”

Naoki mỉm cười sung sướng, cậu nắm chặt lấy bàn tay Akira chìa ra. Ngoài kia có rất nhiều người chờ đón họ. Live Show thứ 3 qua đi. Họ lại gấp rút rời khỏi Singapore để đến Malay, quốc gia cuối cùng trong chuyến hành trình khổng lồ ngân sách của họ.

“Chào mọi người!”

Một người đàn ông đeo kính đen bước vào khi The Satan đang họp kín.

Tất cả đồng loạt quay sang nhìn người mới bước vào khi anh ta tháo kính và bỏ áo khoác.

“Thằng ngốc!!!”

Ren hét toáng lên và bỏ cây Guitar xuống, chạy nhào đến người đó.

“A!!!!!!!!!!!”

Akira và Valet cũng chạy ra khỏi chỗ, nhảy nhào đến ôm chầm lấy khiến anh ta gần như chết ngộp.

“Arashi, chào mừng anh đã quay lại!”

Cuối cùng là Naoki!Chẳng hiểu sao cậu lại thấy lòng nóng kinh khủng khi thấy sự xuất hiện của Arashi ở Live Show cuối cùng của Tour diễn. Arashi quay trở lại đã khiến The Satan hồi sinh.

“Chào cậu quản lý, rất cám ơn cậu về thời gian qua, vất vả rồi!”

Arashi bước đến, đặt tay lên vai cậu rồi cúi chào cậu đúng một góc 90.

Ngày biểu diễn, sân khấu đã nổ bùng lên khi Arashi bước lên sân khấu với cây Bass của mình. Akira bên phải, Arashi bên trái, Valet sau dàn trống và Ren ôm cây mic ở giữa. Đội hình của The Satan chắc như gọng kìm không gì phá bỏ được. Arashi với cây đàn dải màu đen bên trái là một phần không thể thiếu trong hình ảnh của band. Thiếu đi anh ta, The Satan như cụt đi cánh tay trái. Akira và Arashi ăn mặc đối xứng, thiếu đi mất một người thì sẽ hỏng bét. Vocalist là cái đầu, Bassist và Guitarist là hai cánh tay đắc lực, Drumer là cặp chân, nâng đỡ cả thân người.

Chứng kiến buổi biểu diễn cuối cùng trong đợt hành tour.

Cậu chợt thấy yêu mến band nhạc này hơn bao giờ hết.

…The Satan không chỉ nổi tiếng vì được lăng xê

Không chỉ nổi tiếng về phong cách, ngoại hình hay âm nhạc

Họ còn nổi tiếng về sự đoàn kết và những chặng đường cùng nhau vượt qua…

- --

Ngày họ trở về, chuyến bay bị hoãn lại vì thời tiết xấu.

Naoki ngồi chờ trong sân bay, ở ngoài trời đổ những giọt mưa nặng hạt.

Bầu trời u ám và xám xịt như một dấu hiệu khởi đầu cho những điều xui xẻo đen đúa sắp xảy ra.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!