Thông tin truyện Du Đồng Nở Hoa

Du Đồng Nở Hoa

Tác giả:

Thể loại:

Ngôn Tình

Lượt xem:

6,117

Trạng thái:

Hoàn thành

Nguồn Truyện:

Truyện 5S

REVIEW TRUYỆN DU ĐỒNG NỞ HOA

Tác giả: Trùng Tiểu Biến

Thể loại: Hiện đại, thanh xuân vườn trường, hài, ngọt ngào, HE 

Độ dài: 42 chương, 

Tình trạng: hoàn

----------

“Thường Tiếu cao 1m7, sức khỏe lái được máy bay, có một vẻ anh khí từ trong xương cốt.”

Đây vốn không phải những từ nên dùng cho một cô gái phơi phới xuân xanh. Nhưng đáng buồn thay, nữ chính Thường Tiếu của chúng ta quả thật rất đẹp trai, ngực cũng rất phẳng, khi đi WC thường bị các bạn nữ nhìn với ánh mắt quỷ dị: Cậu ta là gái hay trai? Tuy nhiên, Thường Tiếu vốn có dây thần kinh siêu thô vẫn luôn gào thét với thế giới: Tôi là con gái, con gái 100% đấy, con mắt nào của cậu nhìn tôi thành nam chứ? 

---------

Thường Tiếu muốn tự cài lại win máy tính. Thiến Thiến nắm tay cô cản lại.

“Đừng tự làm mãi thế, tìm thử một thằng con trai đi, con gái thì cứ nên tỏ ra yếu đuối một chút.”

“Nhưng bọn họ đâu cài máy giỏi bằng tớ.”

“Cậu không thể nhắm một mắt mở một mắt được sao? Dù sao máy tính cũng chỉ để xem phim, viết truyện, cài xịn làm gì?”

Thường Tiếu nghĩ cũng có lí, lấy di động bắt đầu bấm số.

Nam A: Cái gì? Chị Thường Tiếu biết nói đùa thật đấy.

Nam B: Cho cười cái, chị hai đừng làm khó em, chị mà không giải quyết được thì sao em có thể.

Nam C: Cài máy tính giúp cậu hả? Sao thế? Tôi nhớ máy tính bạn gái tôi cũng nhờ cậu cài hộ mà!

Nam D: Được được, lúc đó cậu qua đây, nhân tiện xem giúp tôi tại sao gần đây máy tính cứ bị màn hình xanh mãi…

----------

Câu chuyện bắt đầu vào một buổi tối mát trời, phòng ktx của Thường Tiếu đi hát karaoke, chẳng hẹn mà đụng độ với nhóm sinh viên khoa máy tính, trong đó có Quý Hiểu Đồng, Quý đại soái ca của trường. Quý đại soái vì chơi thua nên phải chịu phạt, nhắm mắt đưa môi “mổ” lên má Thường Tiếu một cái, thành công tích điểm thù hận với Thường đại tướng quân. Thường đại tướng quân bức xúc, sáng hôm sau lên diễn đàn trường phán câu xanh rờn: “Quý Hiểu Đồng cũng chỉ thế mà thôi”, lại thành công ghi điểm thù hận với toàn bộ sinh vật giới tính nữ trong khoa. Kết quả, máy tính của Thường Tiếu bị hack mất hết dữ liệu. Cô nàng tức tối chạy đến ktx của Quý Hiểu Đồng tìm người trả thù. Một đôi oan gia cứ thế mà thành.

Khoan, hình như tôi kể thiếu rồi. Thường Tiếu và Quý Hiểu Đồng sau hiểu nhầm trên thì trở thành bạn bè, còn Dư Phi – nhân vật nam số 2 của chúng ta mới trở thành một cặp với cô nàng tomboy này. Dư Phi vốn là thanh mai trúc mã với Thường Tiếu, cũng là người cô nàng thầm thương trộm nhớ nhiều năm. Nhưng chuyện của hai người cứ ì ạch mãi không tiến triển, cho tới cái đêm định mệnh Quý đại soái cướp mất nụ hôn “má” của Thường Tiếu, khiến Dư Phi nổi bão.

“Dư Phi đứng một bên nhìn tư thế chẳng nữ tính tẹo nào của Thường Tiếu, thong thả ngồi xuống bên cạnh: “Cảm giác thế nào?”

“Cảm giác gì?”

Anh nhìn cô, con ngươi trong vắt, trắng đen rõ ràng. Chỉ thấy đột nhiên, anh chầm chậm cúi người xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên gò má cô, sau đó từ từ rời khỏi, thong thả nói: “Bị hôn một cái, có cảm giác gì?”

… À, nụ hôn thoáng chốc của Quý Hiểu Đồng.

Cô trừng mắt nhìn, nhún vai: “Chẳng có cảm giác gì cả.”

Lại ngồi một lúc. Trong đầu Thường Tiếu bắt đầu nhớ lại cảm giác ‘thoáng qua’ kia. Rõ ràng là thật khẽ, vậy mà lại có thể phác  hoạ hình dáng đôi môi của anh rất rõ… Nhớ sự mềm mại, ấm áp kia… Dần dần từ ‘chẳng cảm thấy gì’ trở thành ‘hình như có cảm giác gì đó’. Cô không dám nhìn Dư Phi nữa, ôm đầu chạy mất.

Dư Phi thản nhiên nhìn bóng cô chạy xa dần, khẽ nói: “Đáng đời…”

Nuôi lâu như vậy, lại bị kẻ khác hôn mất.”

Nhưng tình cảm nào, dù là thanh mai trúc mã, cũng có những vết nứt rất nhỏ mà nếu không để tâm, nó sẽ rách toác ra thật lớn. Dư Phi trong mắt Thường Tiếu là người quá hoàn hảo, mọi việc anh làm đều có tính toán, cả cô cũng nằm trong kế hoạch ấy. Còn Quý Hiểu Đồng lại khác hoàn toàn: Cậu ta ngốc nghếch, cũng dễ thương, vừa đẹp trai vừa si tình. Với Dư Phi, cô luôn phải đắn đo suy nghĩ, luôn có cảm giác tự ti, mãi không theo kịp. Nhưng ở bên Quý Hiểu Đồng, Thường Tiếu có thể thẳng thắn bộc lộ bản thân. 

Dư Phi vì kiêu ngạo, Thường Tiếu vì tự ti mà quyết định dừng bước. Tình yêu là vậy, chỉ có bỏ lỡ nhau, không có sai hay đúng. 

Có lẽ nhiều người sẽ thích Dư Phi hơn Quý Hiểu Đồng, riêng bản thân tôi lại thấy Quý đại soái ca tuy thật thà mà lại kiên trì, là một người đàn ông tốt hiếm thấy, cũng xứng đôi với nữ chính Thường Tiếu nhất. 

Truyện viết về cuộc sống sinh viên, không có quá nhiều sóng gió hay đau khổ vật vã. Tuy nhiên vẫn có những đoạn khiến trái tim thiếu nữ phải thổn thức, vì nó giống thực tế đến mức phũ phàng. Nữ chính Thường Tiếu hay cười, tốt bụng, cũng trượng nghĩa, tuy đôi lúc có những hành động hết sức “không bình thường”. Cái kết truyện đảm bảo sẽ làm thoả mãn trái tim của những cô gái thích màu hường như tôi: vừa ngọt ngào vừa dễ thương.

-------------

Thường Tiếu ngây ngốc nghe Quý Hiểu Đồng mắng một trận, một giọt nước mắt thật to, không hề báo trước bỗng ứa ra. Quý Hiểu Đồng đột nhiên cứng ngắc, giọng điệu cũng thay đổi: 

“Cậu… cậu khóc cái gì?”

“Tôi đã buồn thế rồi… cậu còn trách tôi nữa…”

“Tôi không có!” Quý Hiểu Đồng lúng ta lúng túng.

“Cậu có…”

“Tôi không có! Không có! Đm.” 

Đột nhiên anh cảm nhận được ánh mắt của người qua đường Giáp Ất Bính, cau mày giận chó đánh mèo: “Nhìn cái gì? Chưa từng thấy soái ca mắng người à?”

-------------

Quý Hiểu Đồng dựng cái xe đạp nát mất phanh kia, quay đầu xe đưa cho Thường Tiếu, ngoan ngoãn trèo lên ngồi yên sau, ngẩng đầu nhìn cô mím môi cười, ra vẻ vô tội:

“Không phải ban nãy em nói để em lai sao?”

Sau đó anh ra vẻ rất đứng đắn, đưa mắt nhìn con dốc hơn ba trăm mét trước mặt, tay phải nắm thành đấm, lộ hàm răng trắng tinh về phía Thường Tiếu: “Cố lên!”


Danh sách chương

Bình luận truyện