Dị Thế Lưu Đày

Chương 42: Trị liệu cho Nguyên Chiến… kỳ tích lại phát sinh?


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit + Beta: Zombie cưỡi Lợn

844e936b2a893d51edb25f1078478838

“Bây giờ tao đã lên tới cấp ba.”
Vì phải chạy với thời gian, nên căn phòng đá cũng không lớn lắm, chỉnh thể là hình vuông, diện tích bên trong ước chừng chỉ ba mươi mét vuông.

Cửa ra vào và cái cửa sổ duy nhất cũng là hình vuông, về cửa sổ, Nguyên Chiến và Mãnh đều cảm thấy không cần thiết, nhưng Nghiêm Mặc kiên quyết nói phải chừa ra một vị trí làm cửa sổ, nên bọn họ mới bất đắc dĩ chừa ra.

Mái nhà là khó làm nhất, tuy đã dựng xà nhà, nhưng kế tiếp phải làm như thế nào mới không bị sụp, không bị dột, Nghiêm Mặc lại không biết, hắn chỉ từng thấy kiểu nhà có mái ngói hoặc lợp rơm rạ hình tam giác, bởi vì một người không thể quyết định, hắn liền vẽ nhiều loại nóc nhà khác nhau để hai người kia cùng suy nghĩ.

Nguyên Chiến nhìn chằm chằm cái đỉnh chùa nửa ngày, trong đầu dần dần hình thành ý tưởng: “Nếu chúng ta sửa một phần của hai bức tường trái phải hình tam giác lại thành bậc thang mà mày nói, sau đó ở mỗi bậc đặt một khúc cây, rồi mài mỏng phiến đá để trên khúc cây, tầng trên một lớp tấm dưới một lớp, chồng lên như vậy có kín kẽ như mày nói không?”

Nghiêm Mặc nghĩ nghĩ rồi vẽ ra, cảm thấy rất khả thi, thế là chạy vào rừng với Mãnh tìm mấy khúc cây thích hợp.

Hắn tích cực chạy vào rừng như vậy, đương nhiên không phải vì chặt cây, bởi vì hắn phát hiện hắn chặt cây sẽ bị dính điểm cặn bã, nhưng ngắt một cọng cỏ dại thì không.

Vì thế hắn làm thí nghiệm, hắn cố ý nhổ một cây cỏ bồng đã kết trái, hạt giống không bị rơi ra, thì không bị tăng điểm cặn bã. Nhưng nếu hắn nhổ liên tục một trăm cây trở lên, thì sẽ bị tăng một điểm. Lý do là cố ý gây hại cho thảm thực vật tự nhiên với mức độ thấp.

Sau đó hắn lại chọn mấy cây cỏ bồng đã kết trái nhưng hạt giống thì rụng và khô héo, liên tục nhổ hơn một trăm cây, sách lần này hướng dẫn lại không có phản ứng gì.

Tiếp theo hắn lại lấy cỏ dại bình thường ra thí nghiệm, kết quả cũng y như vậy.

Hắn đưa ra suy đoán, sách hướng dẫn trên người hắn không chỉ quan tâm con người, mà đồng thời còn quan tâm tới môi trường tổng thể và cân bằng hệ sinh thái của tinh cầu này, đơn giản mà nói, sách hướng dẫn theo chủ nghĩa bảo vệ môi trường.

Nghiêm Mặc đau đầu, khi hắn vừa khám phá ra một lỗ hổng thì lại phát hiện, hắn không chỉ phải làm người tốt, mà còn phải biết bảo vệ môi trường.

May mắn là từ lúc hắn đến nơi này cho tới nay, ngoại trừ côn trùng hút máu, hắn không tự tay giết chết một con vật nào, bây giờ hắn rất hoài nghi, nếu hắn dám giết một con động vật nào đó, nói không chừng sẽ bị tăng không ít điểm cặn bã. Hoặc là sách hướng dẫn sẽ căn cứ vào hoàn cảnh sinh tồn của hắn mà đưa ra phán xét, hắn vì sinh tồn mà sát sinh, hay sát sinh để trục lợi và ôm những mục đích khác?

Điều này tạm thời không thể nghiệm chứng, chỉ có thể để qua một bên.

Nói về hiện tại, hắn vào rừng cây là vì kiếm thảo dược và những cây cối hữu dụng khác, bởi vì hắn phát hiện giá trị của mảnh rừng này cao hơn những gì hắn tưởng tượng rất nhiều.

Đời trước học vể dược thảo, hắn còn nhớ kỹ nhiều cây thuốc có hình thể lớn và ngoại hình đặc biệt, ví dụ như cây Hoàng Đàn.

Mà giống cây chủ yếu trong mảnh rừng này là cây Hoàng Đàn, cây Phỉ và các loại cây hình thể lớn.

Toàn thân cây họ Hoàng Đàn là của quý, nhựa cây, trái cây, cành lá đều có thể làm thuốc, bản thân thân cây từ xưa đến nay luôn là loại cây tốt nhất dùng để làm xà nhà và vật dụng trong nhà. Khi nhìn thấy cây Hoàng Đàn, hắn liền biết nên giải quyết vấn đề xà nhà của bọn họ như thế nào, bởi vì cây Hoàng Đàn nơi này đều cao hơn hai mươi mét.

Về đủ loại lợi ích của cây Hoàng Đàn trước mắt không cần bàn đến, mà lúc này thứ Nghiêm Mặc quan tâm nhất là một loại cây cao to khác, cây Phỉ.

Mãnh bị trái cây Phỉ rụng đầy dưới đất đâm vào chân, làm cậu ta vừa thấy liền muốn tránh xa.

Nghiêm Mặc nhìn trái phỉ rơi chồng chất trên đất một tầng dày, suýt chút nữa khóc ra tiếng, cuối cùng cũng phát hiện một loại thức ăn khác ngoại trừ thịt và hoa quả rồi!!! Mấy ngày nay trời lạnh, ngay cả hoa quả hắn cũng không được ăn, mỗi ngày chỉ có thịt với thịt!

Hai người Nguyên Chiến và Mãnh thì cảm thấy cuộc sống mỗi ngày có thịt ăn là rất hạnh phúc rồi, nhưng hắn thì không chịu nổi.

Huống chi trái phỉ trước mắt hắn không chỉ là thứ có thể trị bệnh mà còn có thể cung cấp dinh dưỡng cho thân thể, nói chung lợi ích của nó rất lớn.

Cây Phỉ trong mảnh rừng này không lùn hơn Hoàng Đàn bao nhiêu, cây nhỏ không nói, nhưng cây trưởng thành thì lùn nhất cũng phải năm sáu mét, cao nhất là mười mét. Có một điều rất may mắn, hắn không cần trèo cây, chỉ cần mớ trái chín tự động rụng xuống cũng đủ để hắn ăn suốt cả mùa đông.

*Hạt cây phỉ(Hazelnut): Cùng với tỷ lệ cao trong hàm lượng chất béo tốt so với chất béo có hại, hạt cây phỉ còn chứa rất nhiều folate, một loại vitamin có khả năng bảo vệ cơ thể chống lại dị tật bẩm sinh và một số bệnh nguy hiểm như ung thư và bệnh tim.

hạt cây phỉ

Hy vọng cây Phỉ có thể ra hạt năng suất cao một chút, Nghiêm Mặc khẩn cầu trong lòng.

“Một mình cậu ở chỗ này được không?” Mãnh lo lắng.

“Không sao đâu, tôi không vào sâu trong rừng, đi dạo ở đây thôi.”

“Vậy thì được.” Mãnh thấy tiếc vì không thể ở cùng một chỗ với Nghiêm Mặc, không phải vì cậu ta muốn sờ Nghiêm Mặc đâu, mà là vì Nghiêm Mặc hiểu biết nhiều lắm, điều này làm cho cậu cảm thấy đệ tử tư tế Thu Ninh của bộ lạc kém xa Nghiêm Mặc, thậm chí cậu còn nghĩ có lẽ tư tế Thu Thực đại nhân cũng không hiểu nhiều bằng Nghiêm Mặc.

Lại nói tiếp, rừng cây mà bọn họ đang ở là gần núi đá nhất, tuy mật độ cây cối không quá rậm rạp, đi qua sơn cốc ở phía xa mới là cánh rừng ngút ngàn, nhưng chỉ một khu rừng này mà bọn họ đã không dám đi sâu vào trong, trước mắt chỉ có thể hoạt động ở bìa rừng.

Trong rừng có rất nhiều chim, cũng có rất nhiều động vật nhỏ, mỗi lần Mãnh thuận tay bắt hai con gà rừng mang ra, Cửu Phong mà nhìn thấy là quạt cánh phành phạch, thiếu chút nữa quạt cho cậu ta té xuống vách núi.

Sau một hồi giao lưu gian khổ giữa Nghiêm Mặc với Cửu Phong, bọn họ mới biết chim và động vật trong rừng không được đụng vào, toàn bộ đều là vật sở hữu của lão đại Sơn Thần Cửu Phong.

Cửu Phong cướp hai con gà rừng lại không phải để mình ăn, mà là thưởng cho Nghiêm Mặc.

Nghiêm Mặc làm gà nướng, bôi muối lên, một mình ăn hết hai con gà. Bởi vì Cửu Phong không cho Mãnh và Nguyên Chiến đụng tới hai con gà kia, hôm đó Cửu Phong không cho hai người bọn họ mang thứ gì khác về ăn, dứt khoát bỏ đói bọn họ một ngày.

Có điều, chờ khi Cửu Phong mang Nghiêm Mặc về sào huyệt trên vách núi, hai người Nguyên Chiến đói tới nổi điên mà xông vào rừng, nhân lúc trời còn chưa tối hẳn, nhanh tay nhanh chân bắt được một chim trĩ trắng* lén lút nướng ăn, ăn xong còn phải chôn xương xuống đất.

*Chim trĩ:

chim trĩ

Trải qua sự kiện đó, Nguyên Chiến và Mãnh khôn ra, bình thường cố gắng không động đến lũ chim lũ thú trong rừng, cho dù có động vào thì cũng sẽ nhân lúc Cửu Phong vắng nhà hoặc đi ngủ, hơn nữa ăn xong liền nhanh chóng ‘hủy thi diệt tích’.

“Nhớ kỹ, ít nhất phải cách năm cây mới được chặt một cây, không được nhè một chỗ mà chặt, tốt nhất là chọn cây nào có một cây nhỏ mọc bên cạnh.” Nghiêm Mặc hướng dẫn cho Mãnh.

“Vì sao?”

“Bởi vì chém cây lớn sẽ tạo không gian cho cây nhỏ sinh trưởng.” Nghiêm Mặc kiên nhẫn giải thích: “Chiều cao không cần quá cao, bảy tám mét là đủ rồi. Còn nhớ ‘mét’ có cỡ bao nhiêu không? Hôm qua tôi giải thích với các anh rồi đó.”

Mãnh gật đầu, vỗ vỗ dây thừng cỏ đeo bên hông: “Nhớ mà, một mét là chiều dài từ cái nút thắt thứ nhất đến cái nút thắt thứ hai.”

Nghiêm Mặc vui vẻ, cuối cùng cũng nhớ, hắn đã dạy liên tục mười ngày, Nguyên Chiến tiếp thu khá nhanh, nhưng Mãnh lại rất dễ quên, sau đó hắn phải lấy mấy cọng dây thừng cỏ nối lại, dùng đơn vị centimet, đề-xi-mét, và mét thường dùng để đánh dấu, rồi cho cả hai mang theo bên người.

Mà phương pháp đo chiều dài không quá chính xác này lại trở thành tiêu chuẩn được sử dụng một khoảng thời gian rất dài sau khi bộ lạc Cửu Nguyên thành lập, thẳng đến khi có người xem đây là cơ sở để tạo ra thước đo chính xác hơn.

“Còn có lúc chặt nhớ chú ý phương hướng, đừng giống lần trước thiếu chút đè chết hai chúng ta.” Nghiêm Mặc dặn dò.

“Đã biết, tiểu tư tế đại nhân! Cậu tìm thảo dược cũng phải cẩn thận một chút đó, có chuyện gì thì la lớn lên.” Mãnh cười cười thuận miệng đáp một câu, vẫy vẫy tay mang rìu đá rời đi.

Chờ khi Mãnh rời đi, Nghiêm Mặc xác định xung quanh an toàn xong, lúc này mới ngồi xổm xuống bắt đầu nhặt trái Phỉ rụng trên mặt đất.

Lúc trước hắn bị suy nghĩ nông cạn ảnh hưởng, tư duy cứ chạy vào ngõ hẹp, cho rằng túi thảo dược chỉ có thể chứa thảo dược. Nhưng giờ hắn nghĩ ra, quả phỉ có công hiệu bổ sung khí huyết, năng lượng, sáng mắt, hắn mới bừng tỉnh mà thử cho quả phỉ vào túi thảo dược.

Thành công!

Quả phỉ có thể chứa, vậy muối, cỏ bồng và hạt giống chẳng phải cũng có thể bỏ vào hay sao?

Tư duy ngõ cụt được khai phá, Nghiêm Mặc lập tức tìm một cơ hội bỏ hết vào túi thảo dược. Thử nghĩ xem, trên đời này có thể có thứ nào mà không có tác dụng chữa bệnh hoặc bảo vệ sức khoẻ? Ngay cả lương thực, rất nhiều thứ đều có công hiệu bổ trung năng lượng và khí huyết.

Hiện giờ, hắn mới thật sự cảm giác được lợi ích to lớn của túi thảo dược đối với hắn.

Không gian măm mét khối, chỉ cần bình thường hắn chú ý góp nhặt, nếu có chuyện không may nào đột nhiên phát sinh như bị giam giữ hay cầm tù, thì ít nhất hắn cũng sẽ không dễ dàng bị chết đói, hay chết khát.

Tiếng chặt cây ‘bang bang’ vang vọng trong rừng, mặt trời dần xuống, chờ khi Mãnh gọi Nghiêm Mặc trở về phòng đá, thì hắn đã nhặt được chừng ba mươi ký quả phỉ.

Vì để che dấu, hắn dùng da thú hốt một đống quả phỉ về.

Con người, chỉ cần trong tương lai tràn ngập hy vọng, thì cho dù lúc đó có gian khổ cỡ nào đều có thể cắn răng chịu đựng.

Mỗi ngày Nguyên Chiến đều bận rộn với đống đá tảng, hắn còn bớt thời giờ làm một cái nồi đá cho Nghiêm Mặc, một cái vại nước, hai con dao đá, và một cái cưa đá.

Còn Mãnh thì mỗi ngày thân thiết với đám gỗ, thậm chí không cần thầy dạy cũng biết dùng cưa đá cưa những khúc gỗ dài nặng thành từng tấm ván.

Nghiêm Mặc nhìn như nhẹ nhàng nhất nhưng kỳ thật không hề thoải mái chút nào, ngoại trừ đảm nhiệm toàn bộ công tác thuộc da, đồng thời còn phải phụ trách nấu nước, nướng thịt cho mọi người, còn phải dỗ Cửu Phong.

Trừ lần đó ra, hắn còn phải không ngừng thu thập thêm những thứ hữu dụng cho mình.

Tuy rằng bận bù đầu, nhưng Nghiêm Mặc vẫn rất vui vẻ, đặc biệt là khi hắn phát hiện mình giao lưu với Cửu Phong càng ngày càng dễ dàng.

Nguyên Chiến và Mãnh cũng rất vui vẻ, bởi vì vào buổi chiều thứ ba sau trận tuyết đầu tiên, bọn họ rốt cuộc cũng có thể vào ở trong phòng đá.

Mãnh vui đến mức lộn mèo mấy chục cái trong căn phòng đá.

Nguyên Chiến muốn nhóm lửa ở ngoài phòng, nhưng bị Nghiêm Mặc khuyên: “Đào hố lửa trong phòng đi, có thể hong khô hơi ẩm, xua khí lạnh, trong phòng cũng sẽ ấm áp.”

Ba người vào trong phòng đá, Cửu Phong ở bên ngoài đi quanh phòng đá vài vòng, cuối cùng thò cái đầu chim vào từ cửa sổ, vui vẻ kêu: “Khặc khặc, ục ục ục ục.”

Không biết vì sao, Nghiêm Mặc cảm thấy mình nghe ra ý đối phương, con chim lớn tựa hồ đang nói: Cái hang này hay ho đó, làm cho ta một cái với!

Nghiêm Mặc vỗ đầu, cảm thấy mình bị hoang tưởng rồi, hắn sao có thể hiểu Cửu Phong đang nói cái gì? Đây chắc chắn là ảo giác, chắc chắn là do mấy ngày nay hắn quá mệt mỏi rồi, trời quá lạnh, làm đầu óc hắn cũng teo lại luôn.

“Sao vậy?” Nguyên Chiến thấy một màn như vậy.

Nghiêm Mặc lập tức buông tay: “Không có gì, tôi đang nghĩ nên bài trí căn phòng này như thế nào mới tốt.”

“Bài trí?”

“Ừ. Tuy không cần làm vách ngăn, nhưng tốt nhất cũng phải chia khu, như vậy là có thể dựa vào tính chất để sắp xếp dụng cụ và vị trí hố lửa.” Nghiêm Mặc mặc kệ bọn họ có hiểu hay không, đi một vòng quanh phòng, suy xét nên bài trí thế nào.

Tuy rằng tạm thời hắn chưa ngủ ở nơi này, nhưng ban ngày vẫn sẽ ra ra vào vào ở đây, vì để bản thân thoải mái, hắn cũng muốn suy nghĩ kỹ lưỡng. Huống chi hắn còn định lấy căn phòng này làm mô hình, nghiên cứu ra căn phòng có tính thực dụng cao hơn, sau đó lừa Nguyên Chiến và Mãnh thừa dịp mùa đông không có việc gì làm thì xây cho hắn một phòng đơn.

“Chiến!?” Mãnh đang hưng phấn chạy quanh đột nhiên cả kinh kêu to.

Nghiêm Mặc quay đầu lại, liền thấy Nguyên Chiến mới vừa rồi còn đang nói chuyện với hắn đột nhiên hai mắt nhắm lại, ngã ra sau.

Mãnh nhanh chân lao tới, đỡ được thân thể Nguyên Chiến đang ngã xuống, nôn nóng hô to: “Chiến!”

Nguyên Chiến chìm vào hôn mê, bất tỉnh nhân sự.

Nghiêm Mặc là người bình tĩnh nhất, quỳ trên mặt đất bắt mạch cho Nguyên Chiến, chỉ huy Mãnh đào một cái hố lửa tạm thời trong phòng, mang mồi lửa từ bên ngoài vào, đồng thời nhóm thêm bốn đống lửa ở bốn góc phòng.

“Anh ta không sao, chỉ là quá mệt mà thôi.” Nghiêm Mặc dùng vẻ mặt uy tín nhất mà nói.

Mãnh đang sốt ruột thấy Nghiêm Mặc bình tĩnh như vậy thì đột nhiên cảm thấy yên tâm, dần dần bình tĩnh trở lại: “Làm tôi sợ muốn chết! Tôi biết cái năng lực đó Chiến không thể dùng
bừa như vậy.”

Quả nhiên là có liên quan đến việc anh ta sử dụng cái năng lực đó. Nghiêm Mặc cẩn thận kiểm tra thân thể Nguyên Chiến, tình huống thân thể Nguyên Chiến kỳ thật cũng không nhẹ nhàng bâng quơ như hắn nói, thậm chí còn có hơi gay go.

Mạch tượng này chứng tỏ không chỉ thân thể bị tổn hại, mà đồng thời còn bị khí lạnh xâm nhập, khí huyết ứ đọng, chân khí trong cơ thể rối loạn.

Nói tóm lại là tinh khí tiêu hao quá mức, năng lực sử dụng quá độ khiến thân thể không chịu nổi.

Hơn nữa, lúc trước chân còn từng bị thương nhưng không được trị liệu thích hợp, sau đó trong thời gian dưỡng thương từng bị nhiễm lạnh. Mà lúc này, hơn nửa tháng trước, Nguyên Chiến chẳng những sử dụng năng lực quá sức chịu đựng của cơ thể, đồng thời còn phải chịu đựng cả cái chân đau ngồi trong gió lạnh tuyết lạnh mà đẽo đá, đến tận lúc này, khí lạnh ẩn nấp trong thân thể mới bạo phát.

Cũng may là thân thể Nguyên Chiến vốn khỏe mạnh, nếu không bây giờ hắn mà ngã xuống thì không phải là hôn mê nữa rồi, mà trực tiếp chuẩn bị quan tài cho hắn luôn là vừa.

Nếu không có Nghiêm Mặc, Nguyên Chiến có thể tự mình khôi phục được hay không, có thể qua được tai nạn này hay không, điều đó vẫn không thể xác định. Bởi vì nếu không có bác sĩ trị liệu hoàn toàn và điều dưỡng cho hắn, thì dù hắn có qua được lần này, lần sau cũng sẽ không còn may mắn nữa.

Chờ đống lửa làm ấm mặt đất, Nghiêm Mặc mới bảo Mãnh dời một đống lửa đi, trải cỏ khô và da thú, khiêng Nguyên Chiến qua.

“Tôi phải châm cứu trị liệu cho anh ta, cho dù anh nhìn đến thấy gì cũng đừng hỏi tôi…… mà tốt nhất là đừng nhìn.”

“Tôi biết, cậu muốn sử dụng phương pháp của tư tế.” Mãnh nhìn những bông lửa nổ tí tách và tro bị gió thổi bay tán loạn trong phòng, cậu đi ra ngoài cửa đứng cản gió lạnh thổi vào.

Cửu Phong vốn dĩ rất muốn chen cả người vào từ cửa sổ, nhưng khi thấy Mãnh đốt một đống lửa trong phòng xong nó liền tức giận bay đi.

“Anh treo mấy tấm da thú chưa thuộc lên cửa sổ đi…… Không treo được hả? Đục lỗ được không? Phía trên hai bên sườn cửa sổ ……”

Mãnh xấu hổ kêu to: “Cậu không cần phải nói, tôi biết làm như thế nào mà!”

“Đừng ngượng ngùng, Mãnh, anh thông minh hơn anh nghĩ đấy.” Nghiêm Mặc thuận miệng động viên: “Treo rèm cửa xong rồi thì giúp tôi đun một nồi nước.”

Nghiêm Mặc không động tay động chân gì với bệnh trạng trong người Nguyên Chiến, bởi vì hắn khinh thường.

Có lẽ hắn không tôn trọng sinh mệnh, nhưng hắn tôn trọng y thuật của mình.

Vấn đề của Nguyên Chiến nếu chỉ châm cứu thôi cũng không giải quyết được, còn phải dưỡng bệnh với thuốc một thời gian dài.

“Anh may mắn lắm đấy, có thể được Cửu Phong đưa đến nơi này. Nếu là ở bộ lạc Nguyên Tế, cái gì cũng không có, tôi có muốn giúp anh, thì cũng không thể trị tận gốc vấn đề của anh được.”

Trong ngày, hắn châm cứu cho Nguyên Chiến hai lần, giữa chừng Nguyên Chiến tỉnh lại một lần, nhưng bị Nghiêm Mặc dùng kim châm đâm cho một cái lại ngất đi: “Bây giờ anh cần ngủ một giấc, cứ thả lỏng đi, nhóc con, đừng làm hỏng cái ‘bảng hiệu’ của tôi.”

Buổi tối, Nghiêm Mặc dặn Mãnh chú ý giữ ấm cho Nguyên Chiến, sau đó đi ra ngoài với Cửu Phong đã tới cửa đón người.

Hôm sau, Nghiêm Mặc và Mãnh lại đi vào rừng, tìm thêm nhiều loại dược thảo nữa mang về.

Lúc trở về, hắn bảo Mãnh đi nấu nước, trực tiếp đổ nước vào cái vại Nguyên Chiến mới làm ra mấy hôm trước, rồi đốt lửa chung quanh lu nước.

“Cậu muốn làm gì?” Mãnh rất tò mò.

“Nấu Nguyên Chiến.” Người nào đó kiềm chế hưng phẩn, cười mỉm chi.

Hai ngày sau.

Nguyên Chiến mỗi ngày đều bị nấu một lần, hắn ghé vào thành lu nước, trong mắt mang theo thần sắc phức tạp, nói: “Người trong bộ lạc đều biết, nếu một người có thần huyết nồng đậm được sinh ra, thì họ chẳng những có thể trở thành chiến sĩ lợi hại nhất, mà còn có thể thừa kế một phần sức mạnh của thần bộ lạc đó.”

Nghiêm Mặc lấy một cục nước đá qua làm ghế ngồi, vừa bôi muối lên thịt tươi vừa trào phúng nói: “Ù uôi, vậy anh là đứa con của thần có thần huyết nồng đậm hả?”

Nguyên Chiến bĩu môi: “Mỗi người chúng ta đều là con của thần. Mày là tư tế mà Sơn Thần chọn, không phải càng gần với thần hơn tụi tao sao?”

“Đừng có đố kỵ, nếu anh muốn mỗi ngày ngủ chung với thần, thuận tiện bắt bọ chó đút cho nó ăn, thì tôi có thể đề cử anh cho nó.”

Mãnh đang dùng ‘kết cấu lồi lõm’ Nghiêm Mặc chỉ ráp cái ván cửa cười ha ha, xen mồm: “Tôi nghe anh tôi nói, lúc tộc Tức Nhưỡng mới gia nhập bộ lạc, có người có thể thao túng đất đai và nham thạch, cho nên bộ lạc mới chọn ngọn núi đá kia làm nơi cư trú. Nhưng sau khi tộc trưởng tộc Tức Nhưỡng đời cuối cùng, cũng là người cuối cùng có được loại năng lực này trở về với vòng tay của Đại Địa Chi Thần, trong bộ lạc liền không còn chiến sĩ nào có được năng lực giống như thần nữa, ngay cả tù trưởng và Tranh là chiến sĩ mạnh nhất trong bộ lạc cũng không thức tỉnh năng lực như vậy, Chiến cũng là người tộc Tức Nhưỡng. Tư tế đại nhân nói đó là bởi vì ba tộc dung hợp, nhưng tù trưởng đại nhân lại nói chỉ cần là chiến sĩ, nỗ lực thì sẽ có một ngày xuất hiện sức mạnh của thần.”

“Vậy còn anh? Sao anh lại thức tỉnh năng lực này? Chẳng lẽ anh là tộc trưởng đời sau của tộc Tức Nhưỡng?” Nghiêm Mặc lấy làm kinh ngạc, nhưng cả tộc Tức Nhưỡng chỉ có một mình Nguyên Chiến xuất hiện năng lực này thôi sao? Vậy vì sao hắn lại dấu diếm?

Nguyên Chiến khịt mũi coi thường cái suy đoán của Nghiêm Mặc: “Ai nói người kế thừa vị trí tộc trưởng là người có thần huyết nồng đậm nhất? Tộc trưởng của tụi tao từ trước đến nay đều là người mạnh nhất trong tộc, mỗi một tộc nhân tụi tao đều có khả năng thức tỉnh năng lực đó, chỉ là có người thì sớm, có người thì phải tới cấp ba thậm chí là cấp bốn mới xuất hiện. Sau này Tranh cũng có thể thức tỉnh, chẳng qua chỉ là chuyện sớm hay muộn.”

“Nhưng anh thức tỉnh sớm hơn người khác.” Nghiêm Mặc bắt lấy trọng điểm: “Chuyện này chứng tỏ cái gì? Chứng tỏ tư chất của anh hơn người khác, hay là ở anh xuất hiện sự lại giống?”

Nghiêm Mặc rất tò mò đối với dị năng tồn tại trong thế giới này.

Mà căn cứ vào một ít truyền thuyết có từ thời thượng cổ ở thế giới cũ, từ xa xưa, có lẽ nhân loại trên địa cầu cũng có thể có năng lực giống như thần tiên, nếu nhưng truyền thuyết không phải truyền thuyết mà lại là sự thật, vậy chẳng phải nguyên nhân việc người đời sau trên địa cầu mất đi năng lực cũng giống như người nơi này sao? Là vì giữa các tộc có sự thông hôn thường xuyên khiến cho thần huyết dần dần bị pha loãng, cho nên năng lực của thần cũng dần dần biến mất?

Có điều đây là một luận điểm đầy mâu thuẫn. Bởi vì nếu các tộc mà không thông hôn, chỉ sinh sản với người trong tộc, vậy cho dù có xuất hiện một vị thần thì sao? Cả tộc cũng không thể kéo dài, có một ông thần cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Hơn nữa, nếu truyền thuyết về thần là thật, vậy thần lại từ đâu đến?

Đối với nghi vấn của Nghiêm Mặc, Nguyên Chiến rất thành thật mà trả lời: “Tao cũng không biết vì sao. Nó tới thì tới, không có báo trước.”

Nghiêm Mặc không hài lòng với đáp án này, lại hỏi: “Nếu năng lực này thức tỉnh là chuyện bình thường, vậy sao anh phải giấu diếm? Lúc trước anh che giấu chuyện này trong bộ lạc đúng không? Chỉ có mấy người bạn của anh là biết đúng không? Mà những người đó cũng đi theo cùng trong chuyến tìm muối đúng không?”

Mãnh cướp lời: “Đúng, cả bộ lạc chỉ có tôi, anh tôi, Điêu và hai anh em Đại Hà là biết chuyện này.”

Nghiêm Mặc nhìn Nguyên Chiến, cảm thấy người này không phải người sẽ chủ động nói ra bí mật của mình, lập tức hỏi: “Bất đắc dĩ hả?”

Nguyên Chiến đen mặt, vươn tay sờ sờ vết sẹo hình thanh đao trên mặt, nhớ lại: “Lúc ấy tình huống rất nguy hiểm, giáo trong tay bọn tao đều đã phóng ra ngoài, bên người không có vũ khí gì, chỉ có một khối đá thật lớn, nhưng bọn tao không động đậy được gì nó, nó quá lớn, mà Thổ Long thì đã đuổi đến, lúc ấy tao chỉ nghĩ nếu có thể tạc vỡ được tảng đá kia thì tốt rồi…… Kết quả, khi tao sờ lên, nó thật sự vỡ ra một nửa.”

Mãnh hưng phấn tiếp lời: “Có đá làm vũ khí, tụi tôi liều mạng chọi con Thổ Long kia, cuối cùng dọa nó chạy đi. Lúc ấy tụi tôi cũng giật nảy mình, khi thổ long chạy trốn rồi, Chiến bỗng nhiên té xuống đất, mới đầu tụi tôi còn không biết chuyện gì đang xảy ra, sau đó là anh tôi đoán ra được.”

“Vậy vì sao các anh muốn dấu diếm? Chiến sĩ trong bộ lạc có được năng lực như vậy không tốt sao?”

Nguyên Chiến và Mãnh đều trầm mặc.

Nghiêm Mặc lại hiểu ra: “Là bởi vì lão tư tế?”

Nguyên Chiến không nói gì, Mãnh cay đắng gật đầu: “Thu Thực đại nhân vẫn luôn sợ hãi kẻ khác thay thế người tộc Hắc Nguyên đảm nhận vị trí tù trưởng bộ lạc, bởi vì lão là tư tế tộc Hắc Nguyên. Lúc trước, bởi vì ba tộc trong bộ lạc ngoại trừ tù trưởng, không có chiến sĩ nào khác thức tỉnh năng lực thần huyết của tộc mình, lão cảm thấy rất yên tâm. Nhưng người lão muốn lên làm tù trưởng đời kế tiếp lại không giỏi bằng Tranh của tộc Tức Nhưỡng, cũng chẳng giỏi bằng Chiến cũng là người tộc Tức Nhưỡng, thế là lão không vừa mắt Chiến, nếu để lão biết Chiến thức tỉnh năng lực của tộc Tức Nhưỡng sớm như vậy ……”

“Tao không muốn có một ngày nào đó uống miếng nước rồi nằm ra đất dậy không nổi nữa, cũng không muốn lúc ra ngoài đi săn đột nhiên phát rồ, cho nên tao quyết định dấu diếm chuyện này.” Nguyên Chiến thẳng thắn nói.

Nghiêm Mặc nghe vậy liền nhướng mày, thủ đoạn dùng độc của lão tư tế này chắc cũng không tồi. Ngay sau đó hắn hỏi: “Lần này bị bắt ra ngoài tìm muối, có phải anh đã tính toán mặc kệ kết quả như thế nào, sau này cũng sẽ không trở về bộ lạc Nguyên Tế nữa?”

Nguyên Chiến thoáng trầm mặc trong chốc lát: “…… Ừm, trừ phi tao trở thành chiến sĩ cấp bốn, nếu không tao sẽ không trở về, tao không muốn bộ lạc bởi vì tao mà chia rẽ.”

Ầy, còn trung tâm với bộ lạc lắm. Nghiêm Mặc lắc đầu: “Cấp bốn…… Bây giờ anh chỉ mới cấp hai, chờ lên tới cấp bốn biết phải chờ tới năm nào tháng nào?”

Nguyên Chiến nâng mắt lên, bất thình lình nói: “Bây giờ tao đã lên tới cấp ba.”

“Cái gì?” Nghiêm Mặc và Mãnh cùng kêu ra tiếng.

Nguyên Chiến nhìn Nghiêm Mặc, cảm thấy hắn không phải đang giả bộ kinh ngạc, cũng rất nghi hoặc nói: “Chẳng lẽ không phải bởi vì những gì mày làm cho tao nên tao mới thăng cấp sao?”

“Hả?!” Nghiêm Mặc há to miệng.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!