Đế Hoàng Tôn

Chương 31: Chương 31: Điểm Cực


trước sau

Loading...
Không biết bao lâu trôi qua, hai người đi đến trước một tòa cung điện vô cùng nguy nga tráng lệ.

Tòa cung điện này thực sự rất khổng lồ, ngẩng đầu lên cũng không nhìn thấy đỉnh của nó, không biết cao bao nhiêu mà bị vô số đám mây bao trùm.

Chỉ thấy đại môn trong suốt, không ngừng tỏa ra thần huy lấp lánh, giống như có lực lượng của thời gian đang lưu chuyển, làm cho người ta cảm thấy khí tức của một thời đại xa xưa.

Trên hai cánh cửa khổng lồ chạm khắc hai hình tròn đứt đoạn vô cùng lớn, nằm đơn độc giữa những ký lằng ngoằng rắc rối, nhưng có lẽ chính vì thế mà hai hình tròn đơn giản lại trở nên vô cùng nổi bật, dường như bên trong ẩn chứa một thiên cơ nào đó.

Bà lão nhìn tòa cung điện khổng lồ, lại nhìn những hình vẽ trên hai cánh cửa, chiếc đại ấn lại một lần nữa xuất hiện trên đỉnh đầu, bắn một luồng sáng về phía đại môn cung điện.

Hai hình tròn đứt đoạn phát sáng, cánh cửa nặng nề mở ra, bà lão bước vào bên trong, gã thiếu niên cũng theo đó mà đi vào.

Nhìn từ bên ngoài, có lẽ ai cũng nghĩ bên trong tòa cung điện nhất định sẽ vô cùng rực rỡ và tráng lệ, nơi nơi đều là hương khí động lòng người, những cổ vật giá trị liên thành, kinh thư thành đống.

Nhưng sau khi bước qua cánh cửa, gã thiếu niên biết rằng mình đã sai.

Xung quanh hoàn toàn là một mảnh tối tăm, không thể nhìn thấy bất kỳ thứ gì. Hắn cất tiếng gọi bà lão, nhưng miệng hắn không ngờ lại không phát ra bất cứ âm thanh nào. Nơi này tĩnh mịch đến mức đáng sợ, đến mức hắn không cảm thấy được sự tĩnh lặng đó.

Cơ thể cũng không còn cảm thấy vững chãi nữa, bởi chân hắn không còn đứng ở mặt đất, toàn thân không thể tự chủ, không còn cảm thấy sự tồn tại của trọng lượng, hay nói đúng hơn, không cảm thấy được bất kỳ thứ gì.

Lúc này, ngũ quan của hắn đều trở nên vô dụng, không vô dụng sao được khi mà không có gì để nhìn, không có âm thanh gì để nghe, không có hương gì để ngửi, không có vị gì để nếm, không có một chút cảm giác gì.

Đây rốt cuộc là nơi nào vậy?

"Nguyên Sơ cổ kinh, là pháp quyết tu luyện của Nguyên Sơ cổ quốc, tìm hiểu cội nguồn của vạn vật."

Đúng lúc này, một thanh âm đột ngột vang trong đầu hắn.

"Vạn đạo đều có khởi nguyên, vạn pháp đều có bắt đầu, chỉ cần hiểu được khởi nguyên của vạn vật, có thể phá vỡ hết thảy ràng buộc của thế gian."

"Khởi nguyên của Thiên địa là Vô Cực, là Hỗn Độn.”

“Tại sao gọi là Hỗn độn? Mọi thứ đều hỗn loạn hư vô, không thể xác định được bất kỳ thứ gì, không có thời gian và không gian, không tồn tại bất kỳ dạng trật tự hay quy tắc nào.”



“Tại sao gọi là Vô Cực? Rộng lớn vô tận, không có giới hạn, không gian không thể xác định, có lẽ vì nó không tồn tại. Thời gian trải dài miên man, cũng bởi vì nó không tồn tại.”

"Khi Hỗn Độn Vô Cực trải dài hàng vạn kỷ nguyên, trong tận cùng của cõi Vô Cực dần dần hình thành một điểm Cực, rất rất nhỏ gần như vô hình, mang trong mình những hình thái trật tự đầu tiên, đó là Linh - cội nguồn của vạn vật.”

“Đó chính là khởi nguyên của thế giới!”

Trước mắt gã thiếu niên dần dần xuất hiện một bức tranh về thời kỳ tiền sơ khai của thiên địa, khi mà trải qua không biết bao nhiêu kỷ nguyên dài dằng dặc, dần dần ngưng tụ một điểm rất nhỏ, nếu không chú ý sẽ rất dễ bỏ qua.

“Bước đầu tiên của tu luyện, là Giác Tỉnh. Giác tỉnh cảm quan của nhân thể, khả năng câu thông với thiên địa, sự liên hệ giữa nhân thể với trật tự thiên địa xung quanh. Từ đó khám phá những quy tắc mà trật tự thiên địa áp đặt lên vạn linh, lên nhân thể!”

“Còn bước đầu tiên của Nghịch Tu, là tìm kiếm điểm Cực của nhân thể, từ đó mở ra hình thái quy tắc đầu tiên của thế giới thể - Linh. Quá trình này được gọi là Khai thiên phá địa!”

“Đại đạo qiác tỉnh, Khai thiên phá địa, ta là sáng thế giả!”

.....

Thời
Đang tải...
gian cứ như vậy trôi. Mà thực cũng không hề tồn tại khái niệm thời gian ở nơi này.

Gã thiếu niên hoàn toàn chìm đắm vào hỗn độn, có lẽ bên ngoài kia đã trôi qua một vài tháng một vài năm, cũng có thể mới chỉ một cái chớp mắt, không rõ lắm.

Hắn cố gắng tìm kiếm điểm Cực của thân thể, muốn khai mở ra thế giới thể của bản thân, thế nhưng đều bất thành. Điều này khiến hắn hiểu được phần nào nguyên nhân tại sao Nghịch Tu lại biến mất.

Chỉ có điều, nếu tình trạng này cứ tiếp diễn, thì biết bao giờ hắn mới mở ra được quy tắc đầu tiên của nhân thể?

“Lẽ nào phương hướng của hắn đã sai?”

Gã thiếu niên sắp xếp lại những kiến thức được truyền thụ trong thời gian qua.

Cảnh giới đầu tiên của tu luyện là Giác Tỉnh, còn bước đầu tiên của Nghịch tu là Khai Linh.

Quá trình Khai Linh cũng như thiên địa hình thành. Trong cõi hỗn mang vô cực, dần dần hình thành một điểm không hỗn loạn và có giới hạn rất nhỏ. Các quy tắc dần dần hoàn thiện, dẫn đến điểm nhỏ này dần dần mở rộng, trở thành một thế giới hoàn chỉnh.

Đây chính là Thiên địa sơ khai.

Nếu như coi nhân thể là hỗn độn, thì điểm Cực phải tồn tại ở đâu đó, tại sao không thể nào tìm ra?

Đây là điều hắn không tài nào giải thích được, có lẽ Nghịch Tu chi lộ phải chết ngay từ khi nó chưa bắt đầu?

Phải biết rằng, khi trồng hạt giống xuống đất, phải mất bao nhiêu công chăm sóc tỉ mỉ, hạt giống mới nảy mầm, bừng lên sức sống mạnh mẽ. Nhưng nếu ngay cả hạt giống cũng không có, thì gieo trồng kiểu gì?

- Khoan, đã gọi là nghịch Tu, thì không thể suy nghĩ theo lẽ thường được!

Gã thiếu niên bắt đầu xem xét ngược lại vấn đề.

- Thiên địa sơ khai do hạt giống quy tắc hình thành trong Hỗn độn, thế nhưng nhân thể đâu phải là hỗn độn? Đâu phải vô cực?

- Nhân thể hình thành dưới quy tắc và trật tự thiên địa, bản thân nó chính là hiện thân của quy tắc, hiện thân của Thái cực.

- Cực vật tất phản, trong cõi hỗn độn hình thành quy tắc hạt giống, như vậy trong quy tắc giới đương nhiên sẽ phải hình thành hạt giỗng hỗn độn, làm sao có thể hình thành quy tắc hạt giống được?

- Nếu ta tìm hạt giống quy tắc, đương nhiên tìm không ra vì nơi nơi vốn dĩ đều là trật tự. Nhưng nếu là hạt giống hỗn độn, còn sợ không tìm ra sao?

Gã thiếu niên lại chìm đắm vào trong quá trình tìm kiếm điểm Cực của nhân thể, hắn quyết tâm khai phá thế giới thể của bản thân.

Thời gian không tồn tại, vì thế không biết bao nhiêu tuế nguyệt đã trôi qua, bao nhiêu lần hoa đã tàn, bao nhiêu lần ve sầu chui lên...

Dựa vào hỗn độn xung quanh, gã thiếu niên dần dần nảy sinh một cảm giác vô cùng kỳ dị, dường như hắn đã bắt đầu tìm ra đầu mối điểm Cực kia. Chỉ như vậy thôi đã đủ khiến hắn phấn chân lắm rồi.

Cứ như vậy, cứ như vậy, hỗn độn xung quanh dần nảy sinh sự liên hệ, một tiếng nổ vang lên, gã thiếu niên cuối cùng cũng tỉnh lại chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh dần lan rộng ra toàn thân.

Hắn cuối cùng cũng tìm ra điểm Cực!
Загрузка...

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!