Đế Hoàng Tôn

Chương 30: Chương 30: Tu luyện


trước sau

Loading...
Rời khỏi quảng trưởng rộng lớn, hai người đi xuyên qua một con đường đặc biệt dài.

Đi trên con đường trơn bóng như ngọc, hai bên là quỳnh hoa ngọc diệp, gã thiếu niên tiện tay hái một đóa hoa nhỏ màu trắng trên một cành cây ven đường, ghé mũi vào ngửi thoáng qua một phát, hương sinh đầy mũi, một cổ khí tức khiến tinh thần dễ chịu lan vào trong cơ thể.

Làm gã thiếu niên cảm thấy kinh ngạc, cây cối ven đường, cây nào cũng xanh tươi mơn mơn, không ngừng tỏa ra mùi hương nhẹ nhàng mà chỉ ngửi thôi cũng khiến hắn cảm thấy thân thể bay bổng, tràn trề sức mạnh.

Giương mắt nhìn lên chỗ sâu trong thần thổ, không thiếu đại thụ cao ngất trời xanh, sương mù không dày nhưng lại chỉ nhìn thấy thấp thoáng bóng dáng mờ ảo của những tòa cung điện, điều này khiến hắn cảm thấy rất lạ. Lúc ở quảng trường cũng vậy, xung quanh chỉ thấy bóng dáng rất mờ ảo của những tòa cung điện, dù rằng sương mù không hề dày đặc.

“Nơi này dường như có một thứ gì đó ngăn cản tầm nhìn của mình!”

Cũng như khi di chuyển trong đại sơn, bà lão không sử dụng đến thần thông súc địa thành thốn chỉ xích thiên nhai của mình, vì vậy mà con đường đã dài càng trở nên dài hơn với gã thiếu niên phàm nhân.

"Ngươi thấy nơi này thế nào?"

Một thanh âm đột nhiên xuất hiện trong đầu, gã thiếu niên cũng đã quá quen với điều này, chỉ thuận miệng đáp:

- Không khí trong lành, quỳnh hoa ngọc diệ tỏa hương thơm ngát, thấm tận ruột gan, vô cùng sảng khoái!

"Ngươi nhìn xem lòng bàn tay mình có gì?"

Bàn tay ư? Gã thiếu niên nhíu mày, bàn tay hắn có gì thì hắn phải biết chứ, còn cần phải nhìn chắc? Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy hắn vẫn xòe bàn tay ra, đúng là chẳng có gì cả.

- Chẳng nhẽ bà bà muốn nói đến những đường vân tay?

Bà lão vẫn chậm rãi bước đi, lúc này không còn là một lão thái vùng thôn dã hiền lành dễ mến, mà lột xác trở nên xuất trần như một vị trích tiên lưu lạc nhân gian. Điều này khiến gã thiếu niên cảm thấy lạ lẫm.

"Ngươi có biết những đường vân tay đó là gì không?"

- Vân tay đương nhiên là vân tay chứ còn là gì nữa?

"Là vân tay, nhưng lại không phải vân tay!"

- Bà bà, người muốn nói đến điều gì vậy?

Gã thiếu niên đầu óc có chút hồ đồ, đường vân tay không phải đường vân tay, vậy thì là gì? Câu hỏi như vậy hình như có chút hơi hướng Triết học, trả lời kiểu j cũng không đúng.



"Đó chính là trật tự và quy tắc thiên địa!"

Bà lão vẫn bước đi nhẹ nhàng, vô cùng tự nhiên và bình tĩnh.

- Trật tự và quy tắc thiên địa?

"Đúng như vậy! Xung quanh ngươi, mỗi lá cây mỗi ngọn cỏ ở nơi này, chính là trật tự thiên địa, hình thành dưới quy tắc của thiên địa này."

- Cái này...

“Ý của ta muốn nói là, vạn vật trong trời đất, đều hình thành và tồn tại dựa trên trật tự và quy tắc của thiên địa, chúng được tổ hợp từ Linh, Khí, Ý, Thế, Pháp và Đạo.”

“Tuy không nhìn được, nhưng trật tự thiên địa luôn tồn tại xung quanh ta, cũng chằng chịt như những đường vân tay của ngươi vậy.”

“Không ngừng cảm nhận trật tự của thiên địa, từ đó siêu thoát khỏi sự ràng buộc của các quy tắc, đó chính là tu luyện!”

Từng lời của bà lão như gõ vào đầu gã thiếu niên, khiến hắn có cảm giác như đang nghe thiên thư, khiến tâm thần được mở rộng. Thì ra tu luyện chính là muốn thoát khỏi sự ràng buộc của thiên địa, chẳng hạn tuổi thọ của con người không phải là trăm năm sao, trăm năm một thế, chính là thế kỷ, đó là quy tắc của thiên địa. Càng thoát khỏi ràng buộc này, thọ mệnh càng cao.

- Nếu như vậy, siêu thoát hoàn toàn khỏi gông cùm thiên địa, không phải sẽ bất tử sao?

Gã thiếu niên vô thức lẩm bẩm, trong lòng tràn đầy chờ mong. Làm người có ai muốn chết chứ, ai chẳng muốn mình bất tử.

“Ngươi suy nghĩ quá nhiều rồi! Bất tử ư? Chỉ có tiên mới bất tử mà thôi!”

- Thần tiên ư? Chẳng lẽ tu luyện đến mức siêu thoát cũng không thể thành tiên hay sao?

“Hoa mùa xuân không qua được mùa thu, ve sầu không sống tới đông, sinh mệnh phàm nhân cũng chỉ hơn trăm, đó là quy tắc thiên địa! Dù tồn tại tới mấy nghìn năm cả vạn năm trên thế gian cũng có thể coi là phá hỏng thiên lý, nhưng vẫn tồn tại trong trời đất này thì vẫn phải chịu quy tắc thiên địa, ai có thể siêu thoát hoàn toàn!”

- Bà bà, lão nhân gia người đang phá vỡ tín niệm của cháu đấy! Vừa mới tìm hiểu về tu luyện chi lộ, người đã phủ nhận khả năng tồn tại vĩnh hằng của tu luyện giả, điều này thực quá đả kích người rồi!

Gã thiếu niên thực sự có chút bị đả kích, chẳng nhẽ trên đời thực sự không tồn tại cái gọi là thần tiên sao?

Thần tiên trong truyền thuyết mà hắn biết, chính là đi mây về gió, không gì là không làm được, trường tồn cùng thế gian, trừ khi bị thần tiên mạnh hơn chém giết, còn căn bản là bất tử.

“Đó là sự thật! Lịch sử tồn tại mười mấy vạn năm của cổ quốc, cũng chưa từng ghi nhận Đại Hoang mênh mông bát ngát này có người thành tiên, hay có sự xuất hiện của tiên nhân! Có lẽ cũng chỉ có những cổ thế lực truyền thừa từ thời Hoang cổ mới biết được chân tướng!”

Gã thiếu niên cũng không quá xoắn xuýt vấn đề này. Bản thân người phàm số một thế trăm năm, bước lên tu lộ, nếu đủ mạnh hoàn toàn có thể sống cả vạn năm, đó chính là phá vỡ quy tắc thiên địa, cho dù cuối cùng không thể thành tiên nhưng cũng không uổng công tranh đấu cả đời rồi, dù sao cũng đã phá vỡ gông cùm của thiên lý, cải biến số phận.

“Tâm cảnh của ngươi rất mạnh mẽ!”

Một lời khen vang lên trong đầu, khiến gã thanh niên không khỏi có chút phổng mũi. Tâm của hắn đương nhiên mạnh, sau những gì mà hắn trải qua, không ngừng qua lại giữa lằn ranh sinh tử để trở thành vương bài sát thủ, đã rèn luyện một ý chí mạnh mẽ cho bản thân.

Chỉ có điều suy nghĩ hiện lên sau đó như dội một gáo nước lạnh vào hắn.

“Những gì ngươi đã trải qua so với nhiều người thì không là gì cả, có lẽ có thể giúp tăng ý chí thêm một chút chứ không thể tạo nên tâm cảnh mạnh mẽ của ngươi! Rất mạnh!”

- Thực sự mạnh đến vậy sao?

Hắn cũng không thấy tâm cảnh mình mạnh đến đâu, chỉ thấy bản thân có thể giữ bình tĩnh trước các tình huống xảy ra.

“Có lẽ do thể chất của ngươi, Thái sơ phàm thể, bản thân vốn là kẻ yếu, nên luôn luôn giữ tâm thế bình túc can qua, cứ bình tĩnh rồi mọi việc cũng sẽ tự trôi qua, không bao giờ xoắn xuýt trước vấn đề gì! Bề ngoài thờ ơ hững hờ nhưng bên trong vô cùng kiên định!”

“Có lẽ, ngươi đi đến bước cuối cùng, có thể thành tiên!”

- Thành tiên ư?

“Tu luyện giả cảm ngộ thiên địa, dù mạnh đến mấy cũng khó mà siêu thoát được, nhưng ngươi cảm ngộ thế giới thể của mình, đến khi thế giới thể của ngươi mạnh mẽ không kém gì trời đất này, chẳng phải có thể siêu thoát sao?”

Nghe vậy, gã thiếu niên có chiều suy nghĩ. Nếu thực sự như vậy thì người người Nghịch Tu, nhà nhà Nghịch Tu rồi, làm gì suy bại đến mức biến mất trong dòng thời gian chứ.

“Đó cũng chỉ là suy đoán của cổ nhân mà thôi, chuyện tương lai không ai đoán được!”

- Đúng vậy, chuyện tương lai ai có thể biết trước!

Hắn nở một nụ cười nhếch miệng đã lâu rồi chưa xuất hiện.

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Bằng hữu thiên hạ đọc thấy truyện viết ổn thì xin hãy ủng hộ bằng cách like và vote 9, 10*. Huynh đệ nào có điều kiện thì nguyệt phiếu hỏa linh châu các thứ, mình đều nhận hết!:D

Загрузка...

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!