Đại Thần, Em Muốn Sinh 'Khỉ Con' Cho Anh

Chương 72: Chương 71: Thiếu


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Thanh Hưng

"Không......" Trái tim Đường Viên đập thật nhanh, thật vất vả mới mở miệng, còn khẩn trương đến nỗi nói chuyện cũng lắp ba lắp bắp, giọng nói cũng càng ngày càng nhỏ: "Không không phải đã, đã gả rồi sao?"

Dung Giản: "......"

Thấy gương mặt Dung Giản luôn luôn không lộ vẻ gì lại một lần nữa bởi vì một câu nói của cô mà thay đổi trở nên đặc sắc, Đường Viên mới ý thức được rằng cô mới vừa nói lắp, nghe giống như là đang cự tuyệt lời cầu hôn của Dung Giản......

"Không đúng không đúng em không phải......" Đường Viên khoát tay lia lịa, đang muốn giải thích lại bị Dung Giản ôm lấy gò má, ngón tay thon dài của anh đặt trên mặt cô, môi mỏng như chuồn chuồn lướt nước đậu xuống trên môi cô, Đường Viên lập tức không nói được nữa.

Đời này Dung Giản không bao giờ muốn nghe Đường Viên nói nhiều từ “không” như vậy nữa, anh sải chân dài đi tới nơi đặt laptop, ngón tay thon dài nắm con chuột nhấn một cái.

Đường Viên không biết Dung Giản đang làm gì, cô đang muốn tới xem, lại (di.da.le.quy.don) nghe được một âm thanh bị phóng đại ở bên tai, vang vọng trong sân trường trống trải ——

"Kính thưa các thầy cô giáo......"

Là giọng nói của Dung Giản, không phải là mở đầu đơn giản như lúc trước nữa, mà là nội dung tám năm trước anh làm đại diện học sinh lên phát biểu ở lễ khai giảng.

Giọng nam mát lạnh dần dần nhạt đi......

Đường Viên nghe được giọng nói của chính mình bị phóng đại ở bên tai.

——"Một mình anh ấy đứng giữa đài chủ tịch, tôi là một trong 1721 học sinh mới ngồi ở phía dưới......"

——"Tôi biết rõ anh ấy không nhìn thấy tôi."

——"Nhưng trong một khắc kia đột nhiên tôi lại hạ quyết tâm, tôi muốn trở thành một người ưu tú, để cho anh ấy có thể nhìn thấy tôi."

——"Cuối cùng anh ấy cũng quay lại, ở lúc tôi mập nhất."

Đây là......

Tác phẩm của cô!

Là tác phẩm cô viết!!

Là mở đầu tác phẩm 《 Đại thần, em muốn sinh “khỉ con” cho anh》của cô!!!

Đường Viên sợ ngây người, gương mặt đờ đẫn nhìn Dung Giản đang đứng trước mặt.

......

Sau một loạt tiếng bước chân.

——"Bạn học, nơi này có người không?"

Lần này là giọng nói cố ý đè thấp của Dung Giản!

——"Không có, không có."

Là giọng nói của cô.

Tiếng ve giữa hè đánh trống reo hò, âm thanh bánh xe lăn trên mặt đất ở vùng núi, tiếng bước chân nặng nề, tiếng thở dốc thật thấp......

——"Sao thế?"

——"Xe đạp của tớ hỏng......"

......

——"Lên đi."

——"A, được."

——"Cậu ngồi trước."

——"Tớ có chút mập á......"

......

——"Em có thể, hôn anh một cái không?"

——"Có thể."

......

——"Em ngồi lên chân anh đi."

——"Em sợ đè bẹp anh."

——"Không sao, đây là vấn đề anh nên lo lắng mới đúng."

......

——"Em muốn sinh “khỉ con” cho anh?"

——"......"

——"“Khỉ con” là cái gì?"

——"“Khỉ con” có ý chỉ đứa bé, em muốn sinh khỉ con cho anh chính là......"

......

——"Bảo bối?"

——"Khụ khụ, khụ khụ."

——"Bảo bối là ai?"

——"Bảo bối chính là em."

......

——"Mọi người đều nói, em là người không có kiên nhẫn. Nhưng có hai chuyện, em vẫn kiên trì đến tận bây giờ, một là mập, còn có một, chính là yêu thích anh."

Bối cảnh là âm nhạc trong KTV.

——"Yêu và kết hôn, trước mắt đều không nằm trong kế hoạch cuộc đời của anh."

......

——"Chúng ta kết hôn đi."

——"Oa, kết, kết hôn?"

——"Đúng, ngày mai."

......

——"Rất hồi hộp à?"

——"Có một chút, em là lần đầu tiên kết hôn......"

——"Còn muốn có lần thứ hai ư?"

......

——"Cháu rất thích Đường Viên, về sau sẽ chăm sóc thật tốt cho cô ấy."

......

——"Sợ cái gì, cô của anh sẽ không đánh em."

——"Không không không, em sợ bà ấy không thích em á."

——"Ai mà lại không thích em chứ!"

......

——"Cố Cầu Cầu, tớ không muốn thích anh ấy nữa."

......

——"Dung Giản, hiện tại em đã gầy."

......

——"Nhắc nhở em là ai."

——"Là ai?"

——"Là vợ của anh."

......

Dung Giản đứng ở nơi đó nhìn Đường Viên đứng trước laptop, cô lắng nghe kịch truyền thanh, biểu cảm theo đó mà đổi tới đổi lui, thỉnh thoảng khổ sở thỉnh thoảng vui mừng.

Trước kia Dung Giản tuyệt đối không ngờ, có một ngày mình sẽ tốn hao vài tháng để làm một chuyện, chỉ vì khiến một cô gái vui vẻ.

Dung Giản từng làm rất nhiều kịch truyền thanh, nhưng chưa từng nghiêm túc như vậy bao giờ.

Từ viết kịch bản đến ghi âm rồi đến hậu kỳ đều là một mình anh làm.

Bởi vì đây là chuyện xưa của anh và Đường Viên, anh không muốn mượn tay người khác.

Anh dùng hết tất cả kiên nhẫn, tỉ mỉ thiết kế từ khi mỗi lần Đường Viên gọi điện thoại với anh trước kia cho tới khi sinh Bịch đường, lựa chọn từng câu từng chữ kia ra, cắt nối biên tập thành câu thoại có thể bỏ vào trong kịch.

.... 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!