Thông tin truyện

Đại Thần, Em Muốn Sinh 'Khỉ Con' Cho Anh

Tác giả:

Thể loại:

Ngôn Tình, Hài Hước, Sủng

Lượt xem:

4,933

Trạng thái:

Hoàn thành

Nguồn Truyện:

Truyện 5S

REVIEW TRUYỆN ĐẠI THẦN, EM MUỐN SINH “KHỈ CON” CHO ANH

 

Tác giả: Hàn Mạch Mạch
Thể loại: Hiện đại, thanh xuân, thầm mến, sạch sủng, có ngược (rất nhẹ), nhẹ nhàng ngọt ngào, có bảo bảo dễ thương, HE.
Độ dài: 75 chương
Tình trạng: Hoàn edit

------------------

“Đại thần, em muốn sinh “khỉ con” cho anh!”. Đây chính là câu nói vô cùng phổ biến của các nữ sinh trên mạng xã hội. Là con gái, ai cũng có một thời cuồng si như thế. Đường Viên cũng không ngoại lệ.

Nhưng cô khác với những cô gái kia ở chỗ, cô đã từng học chung lớp với đại thần, cho dù chỉ là một khoảng thời gian ngắn ngủi. Rồi sau đó lại học cùng một trường đại học với anh, cho dù anh chẳng hề nhận ra cô. Không sao cả, Đường Viên không buồn, bởi vì con đường mà cô lựa chọn, là thầm mến.

Đường Viên nhìn thấy Dung Giản lần đầu tiên chính là buổi khai giảng vào năm lớp 10. Được xếp vào cùng một lớp là ngẫu nhiên, nhưng vào cùng một trường đại học thì đã không còn là trùng hợp nữa rồi. Kể từ giây phút nhìn thấy anh phát biểu trên bục, Đường Viên đã không ngừng cố gắng để khoảng cách giữa anh và cô ngày càng ngắn lại. Nhưng mà cũng chỉ là như vậy thôi, Đường Viên không hề có thêm một ý nghĩ nào xa vời hơn, bởi vì cô mập.

Đúng vậy, từ nhỏ đến lớn, Đường Viên luôn có thân hình tròn trịa mũm mĩm, nhưng bù lại khuôn mặt cô rất xinh đẹp. Điểm đáng quý của Đường Viên chính là, cô chưa bao giờ cảm thấy thiếu tự tin với vóc dáng của mình, tuy rằng có đôi lúc tâm hồn con gái trỗi dậy cũng sẽ muốn giảm cân. Mà suy nghĩ này thường chỉ xuất hiện mỗi khi cô vô tình gặp được nam thần Dung Giản mà thôi. Thế nên đương nhiên cân nặng không tự nhiên tăng lên cũng không tự nhiên mất đi, mà nó sẽ tồn tại từ ngày này qua ngày khác một cách vô cùng bền vững.

Tuy rằng Đường Viên luôn không thừa nhận, nhưng có lẽ vóc dáng cũng là một phần nguyên nhân khiến cho cô lựa chọn đoạn tình cảm đối với Dung Giản là thầm mến chứ không phải là theo đuổi.

Một lần gặp gỡ, lại có thể kéo dài tình cảm này thật nhiều năm. Không nói ra, có thể là vì sợ lời từ chối, cũng có thể là vì muốn giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng, cũng có thể chỉ đơn giản là chờ đợi, chờ đến một ngày tình cảm này không còn đủ sức để tồn tại nữa.

Thế nhưng, Đường Viên lại không thể đợi được đến ngày đó. Bởi vì, một cách vô tình hay cố ý của số phận, mà cô và Dung Giản lại cùng tham gia một vài dự án, một vài hoạt động của trường. Rồi cứ như vậy, thời gian tiếp xúc nhiều lên, dũng khí kìm nén bấy lâu nay của Đường Viên cũng nhiều lên, cô quyết định tỏ tình. Giống như dự đoán, câu trả lời của Dung Giản chính là:

“Hiện tại, yêu đương và kết hôn không nằm trong kế hoạch của anh.”

Nói không buồn là giả, bởi vì Đường Viên đã khóc một trận long trời lở đất. Nhưng sau đó thì không sao nữa. Bởi vì cô lạc quan, và đây là kết quả cô đã lường trước. Thế nhưng, điều mà cả hai không lường trước chính là, một đêm tốt nghiệp cùng với men say, họ đã vượt giới hạn.

Dung Giản lập tức đưa Đường Viên đi cục dân chính. Cũng giống như tất cả những cô gái mộng mơ khác, Đường Viên ở tuổi đôi mươi được người mình thích từ rất lâu đề nghị kết hôn, cho dù là bất an và mờ mịt, cô vẫn muốn sa chân vào.

Đường Viên biết rõ, đây là một sự cố. Chính vì là sự cố, cho nên tất cả những quan tâm và chăm sóc đều được quy về hai chữ “trách nhiệm". Dung Giản và Đường Viên, trải qua 3 tháng hôn nhân như vậy. Cho đến một ngày, bong bóng vỡ tan.

Đường Viên cuối cùng cũng tỉnh giấc, cô hiểu rằng ngày đó Dung Giản từ chối cô là có lý do. Con đường mà anh chọn vốn dĩ là không muốn đi cùng với bất kỳ ai, cho nên cô chỉ là một điều nằm ngoài kế hoạch. Chính vì luôn ở ngoài, cho nên anh không mở lòng với cô, không muốn cô biết nhiều chuyện về anh, và cũng sẽ không đặt cô lên trước những hoạch định mà anh đã vạch ra trước đó, cho dù là những giây phút cô gặp nguy nan cận kề cái chết. Nếu đã là như vậy, Đường Viên cũng không muốn làm khó anh nữa, thế nên cô quyết định rời khỏi anh.

Một người cứ mãi nhón chân nhất định sẽ rất mỏi.

Nhưng người thức tỉnh không chỉ có mình cô. Sau khi Đường Viên quyết định ra nước ngoài, Dung Giản mới thật sự nhận ra, tình cảm của anh đối với cô từ đầu đến cuối vốn không phải là trách nhiệm, cũng không phải là thương hại. Từ đầu đến cuối, bởi vì anh đã đặt cô vào trong mắt, cho nên mới thản nhiên đón nhận mọi sự tình phát sinh như vậy mà thôi.

Đường Viên mỏi chân rồi, lần này sẽ đến lượt anh cúi xuống và nhấc cô lên.

Sau khi nhận thức rõ ràng như vậy, Dung Giản lập tức đẩy nhanh kế hoạch của mình đối với kẻ thù, sắp xếp mọi chuyện rồi lập tức bay đi tìm cô. Tất nhiên, anh hành hạ tinh thần con gái nhà người ta như vậy, cuộc sống sẽ không dễ dàng bỏ qua cho anh. Vì thế anh chẳng thể nào tìm được cô nữa.

Nhưng trước giờ Dung Giản vẫn luôn là người làm việc rất rõ ràng và dứt khoát đến nơi đến chốn. Cho nên, anh tìm không được cô, anh liền mua lại căn nhà sát vách, và chờ đợi. Cuối cùng, có lẽ vì cảm động bởi chân tình của anh, định mệnh đã để Đường Viên quay lại. Hơn nữa, cùng quay lại với cô còn có một bất ngờ mà Dung Giản có nằm mơ cũng không thể nào nghĩ đến mình lại có thể may mắn như vậy.

Kết thúc tất cả, người có tình được về bên nhau. Dung Giản trải lòng với Đường Viên, dắt tay cô chính thức bước vào cuộc đời đầy khắc nghiệt của mình. Trước đây là vì bảo vệ cô, còn bây giờ là vì bảo vệ hạnh phúc của hai người.

Câu chuyện vô cùng ngọt ngào, từ những năm tháng thầm mến của thanh xuân cho đến khi trưởng thành, từ những hoang mang vì không đủ niềm tin cho đến sự bền chặt vì thấu hiểu, từ những khoảnh khắc cô độc ban đầu cho đến những hạnh phúc đủ đầy về sau,...

Câu chuyện khép lại với kết cục gieo gió gặt bão của những người xấu xa, với sự tuyệt vọng của một người đã đặt sai tình cảm. Nhưng mặc kệ mảng tối có tối đến thế nào, thì vẫn không thể che lấp được ánh sáng rạng ngời của một nhân tố bí ẩn đến rất kịp lúc. Nhân tố này có vai trò vô cùng quan trọng trong quá trình tìm lại tình yêu của Đường Viên và Dung Giản, cũng là một nhân tố khiến cho người khác không thể không yêu.

“Trên đời này chỉ có 2 việc khiến em có thể kiên trì, một là mập, hai là … thích anh.”
Mập thì em bỏ được rồi, nhưng mà anh thì không.

Đường Viên: “Đại thần, em muốn sinh khỉ con cho anh!”
Đại thần Dung Giản: Thế thì sinh.

Khỉ con đã ra đời một cách kỳ diệu như vậy đấy. 

Loading...

Danh sách chương

Bình luận truyện