Thông tin truyện Đặc Chủng Dong Binh

Đặc Chủng Dong Binh

Thể loại:

Sắc, Đam Mỹ

Lượt xem:

7,238

Trạng thái:

Hoàn thành

Nguồn Truyện:

Truyện 5S

REVIEW TRUYỆN ĐẶC CHỦNG DONG BINH

Tác giả: Nhất Thế Hoa Thường

Thể loại: Đam mỹ, quân nhân, ôn nhu phúc hắc công, vô tư khó đỡ phúc hắc thụ, cường cường, 1x1, công sủng thụ, hài, sắc, HE.

Độ dài: 73 chương

Tình trạng: Hoàn edit

----

“Đặc chủng dong binh” kể về cuộc đời và cuộc tình của Tống Phong và Tiêu Minh Hiên, hai thiếu gia của hai đại gia tộc chính trị nhưng lại gạt bỏ hào quang lót đường để tự dấn thân vào nguy hiểm. Họ là hai con người chưa từng thật lòng yêu ai, chưa nghĩ sẽ dừng bước phong trần vì ai, cho đến khi họ gặp được nhau.

Cuộc đời Tống Phong là những chuỗi ngày rong ruổi theo nhiệm vụ, bán mạng cho sự kích thích, là một con bướm phong lưu không có điểm dừng. Anh là nhị thiếu gia của gia tộc họ Tống lừng lẫy trong giới chính trị nhưng lại tự đặt bản thân vào tình thế nguy hiểm - Tống Phong là lính đánh thuê.

Cuộc đời Tiêu Minh Hiên đáng lẽ sẽ là một đường thẳng - vào quân doanh, theo hào quang của gia tộc dần dần thăng chức đến khi nào không thăng lên được nữa. Nhưng như câu nói “Cuộc đời anh là một đường thẳng, chỉ vì gặp em mà rẽ ngang” (*) thì Tiêu Minh Hiên sau khi gặp Tống Phong không những cuộc đời bị rẽ ngang mà tính hướng cũng bị bẻ cong luôn :v :v

Trước giờ với số quân công mà mình lập được, Tiêu Minh Hiên nghĩ rằng mình đã đủ mạnh mẽ, cho đến khi được Tống Phong giải cứu hai lần, lần thứ hai Tống Phong suýt chết thật thì Tiêu Minh Hiên mới nhận ra trước đây mình yếu ớt dễ chết đến mức nào. Từ đó Tiêu Minh Hiên đã quyết thay đổi củng cố bản thân để trở nên mạnh mẽ hơn, để không phải thấy “người đó” vì mình mà bị thương và lập mưu tính kế đem “người đó” về bên cạnh.

“Tự nhủ bây giờ người đã lọt vào tay mình rồi, sau này nhất định phải trông chừng thật cẩn thận.”

Đặc tính của Tống Phong là lưu manh, lưu manh khi đối diện từ cấp trên đến cấp dưới, từ nam đến nữ - là dạng không liêm sỉ, không tiết tháo, không phân biệt già trẻ, nam không bỏ, nữ không tha. Tống Phong luôn luôn nở nụ cười lưu manh với mọi người, cười vô sỉ đến là vô hại, lại phúc hắc hay tính kế đám đàn em trong sáng đáng thương.

Tiêu Minh Hiên là người trầm tĩnh ít nói, là một huấn luyện viên khó tính, là một công ôn nhu dễ nói chuyện dễ thỏa hiệp với thụ ngoại trừ hai việc:

“Tống Phong, mạng của tôi là do cậu cứu về.”

Tống Phong ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn hắn.

Tiêu Minh Hiên sờ sờ đầu Tống Phong: “Vì thế ở trước mặt tôi, cậu muốn làm thế nào cũng được.”

Tống Phong nháy mắt mấy cái, duỗi tay ra.

Tiêu Minh Hiên lập tức nói ngay: “Ngoại trừ việc thượng tôi và tìm gái.”

Truyện là quá trình Tiêu Minh Hiên đem Tống Phong về bên cạnh, huấn luyện một đội bộ đội đặc chủng nhưng hoạt động tự do như lính đánh thuê. Vì Tống Phong thích cuộc sống rong ruổi tự do của lính đánh thuê chứ không muốn bị ép buộc trong khuôn khổ của quân đội, nên nếu Tiêu Minh Hiên đã muốn mang Tống Phong về bên cạnh thì cũng sẽ để Tống Phong thực hiện sở thích, ít ra là còn dưới mi mắt của anh, có chết cũng biết đường hốt xác.

”Nếu nói về tư tâm, anh biết lúc trước khi anh điều em đến huấn luyện, em còn oán anh. Nhưng không có cách nào khác, anh không muốn em sống xa anh như thế, chịu không nổi cuộc sống không có em. Em muốn làm lính đánh thuê, anh lập một tiểu đội để em làm, em không thích quy định buồn tẻ của quân đội, anh miễn cho em. Tống Phong, anh không phải là vĩ nhân, không thể nào mà không xuất hiện tư tâm. Anh chỉ có thể tận lực lợi dụng quyền hạn của mình để cho em một cuộc sống mà em muốn.”

Tình cảm của Tiêu Minh Hiên và Tống Phong không cuồn cuộn nhanh chóng như phong ba bão tố, tình cảm phát sinh từ những chi tiết nhỏ nhặt bình thường, chậm rãi từ từ vì truyện là loại bẻ cong, lúc đầu cả hai đều không phải đồng tính. Nhưng quá trình phát triển tình cảm không ngược đâu vì đồng chí Tống Phong rất thoáng “thoải mái là được” trên dưới nam nữ gì đó không quan trọng.

Mình bảo đảm truyện rất hài hước, vì ngoài Tống Phong dở hơi ra truyện còn có đám đàn em của Tống Phong cũng dở hơi không thua kém, tiêu biểu là Vệ Tiểu Nghiễn và Bạch Húc Nghiêu.

“Đặc Chủng Dong Binh” là một lựa chọn hoàn hảo cho những bạn đọc đam mỹ thích cường thụ, thích công thâm tình, thích hài hước và thích tình cảm không có người xen vào.

----

Một vài trích đoạn:

Tiêu Minh Hiên liếc hắn một cái, nhẫn nhịn nói: “Kiềm chế nét mặt của em đi, người nào không biết còn tưởng em muốn giết người đấy.”

Tống Phong cười híp mắt: “Khó coi lắm hả?”

“Khó coi lắm.”

“Chúng ta chia tay đi.”

“. . . . . . Đẹp lắm.”

----

(Màn bựa tiêu biểu của Tống Phong và Vệ Tiểu Nghiễn)

Hai người đi vào đội ngũ, nhìn huấn luyện viên đứng đầu hàng, đó là người phát số hôm qua. Người nọ nhìn thời gian, mỉa mai tốc độ của bọn họ, sau đó leo lên xe việt dã: “Đuổi kịp.”

Vừa dứt lời, tài xế lập tức lái xe, phòng lính ngay trước cửa doanh trại, ra ngoài chính là đường lên núi. Tống Phong và Vệ Tiểu Nghiễn vội vàng chạy như điên, dùng loại tốc độ mọi người không tưởng tượng nổi đuổi theo xe việt dã, nắm lan can bên sườn xe, đạp chân lên lốp dự phòng phía sau, tung người nhảy xuống mui xe. Tài xế vội vàng phanh lại, huấn luyện viên nhìn bọn họ, Tống Phong và Vệ Tiểu Nghiễn nhìn ông ta, biểu tình cực kì vô hại. Vài giây sau huấn luyện viên không chịu được nữa, mở miệng trước: “Ai cho các cậu leo lên?”

Tống Phong vô tội nói: “Là ngài bảo chúng tôi đuổi kịp.”

“…”

Tống Phong tiếp tục vô tội nói: “Tôi hiểu sai ý rồi sao?”

“…” Huấn luyện viên chậm rãi nói, “Xuống xe, ý tôi là bảo các cậu chạy theo sau.”

“Vậy ngài phải nói rõ ràng chứ, lừa dối tình cảm của chúng tôi…” Tống Phong lên án.

“Đúng thế, nếu đây là chiến trường, một mệnh lệnh có thể khiến toàn quân bị diệt đó huấn luyện viên.” Vệ Tiểu Nghiễn dùng cặp mắt thiện lương nhìn ông ta.

Huấn luyện viên: “…”


Bình luận truyện