Cục Cưng, Ôm Cái Nào!

Chương 233: Đại bạch bật chế độ đáng yêu (3)


trước sau

Đang tải...
Editor: Nguyetmai

Ninh Hề Nhi có vẻ khó xử: "Cậu có tay có chân, để tôi đút không tốt cho lắm..." Huống chi ở đây còn nhiều người như vậy làm cô rất ngại.

Kỷ Dạ Bạch nhìn chằm chằm vào cô, tận sâu đôi mắt đen sẫm thoáng chút thất vọng. Hắn nhìn đến nỗi Ninh Hề Nhi phải mềm lòng.

Hu hu, cute cũng là cái tội!

"Tay tôi đau, chân cũng đau nốt." Kỷ Dạ Bạch nghiêng người, hết sức trơ tráo nói: "Vì vậy tôi muốn cô đút cho tôi!"

"Òa òa, anh Kỷ thôi đi nhé! Hãy thương bọn độc thân như bọn em đi!" Tiêu Hi Thần ghen tỵ gào to.

Thành Du Nhiên đau khổ: "Các cậu không tình cảm với nhau sẽ chết sao? Sẽ chết sao? Sẽ chết sao!"

Ở phía xa xa, Cung Tu đã trông thấy hết thảy, đáy mắt gã chất chứa bao đau khổ nhưng vẫn luyến tiếc không chịu rời tầm mắt.

Ninh Hề Nhi đỏ ửng mặt, cầm đũa đút một miếng thịt cho Kỷ Dạ Bạch: "Vậy đã được chưa?"

"Muốn ăn rau."

Cô lại im lặng gắp cho hắn.

"Còn cả nấm nữa."

Ninh Hề Nhi cố nhẫn nhịn, tiếp tục gắp.

"Mặn quá, cho hớp nước."

Cô vặn mở chai nước khoáng.

"Muốn uống nước trái cây."

Ninh Hề Nhi chẳng biết làm gì ngoài đi lấy nước ép đến cho hắn.

"Nước ép phải cho thêm đá vào."

Cuối cùng Ninh Hề Nhi cũng không chịu nổi nữa, cô đập bàn, bực bội nhìn hắn đăm đăm: "Đủ chưa? Cậu làm gì mà cứ sai tôi suốt thế?"

Kỷ Dạ Bạch nhìn cô với vẻ mặt vô tội, dáng vẻ hùng hồn như muốn nói "Anh đây chính là người không thể tự chăm lo cho cuộc sống của mình".

Người xung quanh bị ngược vô cùng thê thảm, cả đám tụ tập lại u oán vẽ vòng tròn.

Ninh Hề Nhi nhìn thẳng vào ánh mắt sâu xa đen láy của anh, lại nghĩ hắn vì mình nên mới mất trí nhớ, trong lòng cô bỗng trào dâng cảm giác tự trách. Sau một hồi ngẫm nghĩ, cô quyết định vẫn lấy thêm vài viên đá cho vào cốc nước ép của hắn: "Này, uống đi."

Kỷ Dạ Bạch biết điều uống hớp nước, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười mỉm.

Ăn uống no nê, cuối cùng cậu hai nào đó cũng không giày vò cô nữa, vươn vai một cái: "Chúng ta về thôi."

Ninh Hề Nhi cũng mệt mỏi vô cùng: "Đi thôi."

Cô cất bước đi trước thì bị Kỷ Dạ Bạch túm cổ áo lại. Cô tức giận quay đầu: "Làm
Loading...
gì thế?"

Vẻ mặt Kỷ Dạ Bạch thản nhiên: "Nắm tay đi."

"A..?" Quần chúng vây quanh khó khăn lắm mới hồi máu, lần này bị tụt máu đến mức số 0.

Trước tiếng reo hò ồn ào của mọi người, mặt Ninh Hề Nhi đỏ lựng, hàm răng trắng khẽ cắn môi. Cô vội vàng dắt tay hắn, vừa lôi vừa kéo đi về phòng.

Lúc vào trong phòng, cô nghiêm mặt, chỉ tay vào ngực hắn: "Cậu có biết hành động vừa rồi của cậu rất trẻ con hay không! Đúng là... Đúng là xấu hổ quá!"

Cậu hai nào đó chẳng hề cảm thấy như vậy, nhưng bề ngoài hắn vẫn gật đầu hùa theo: "Sau này tôi sẽ cố gắng để lên được phòng khách, xuống được phòng bếp, để cô dẫn ra ngoài và đưa về nhà."

Ninh Hề Nhi im thin thít... Hình như có gì đó không đúng lắm thì phải? Cô nghi ngờ nhìn hắn: "Cũng muộn rồi, chúng ta đi ngủ thôi."

"Ừ."

Ninh Hề Nhi thật sự rất mệt mỏi, mới ngả lưng chốc lát đã ngủ thiếp đi.

Kỷ Dạ Bạch lặng lẽ nhìn cô tựa như đang ngắm bảo vật quý hiếm trên thế gian.

"Con heo Ninh này, ngủ ngon nhé." Hắn thì thầm.

Kỷ Dạ Bạch ôm cô vào lòng, tay ôm lấy hông cô nhưng không hề buồn ngủ.

Mũi ngửi thấy hương thơm thoang thoảng trên người cô, trong lòng hắn là cơ thể mềm mại ngát hương của cô. Dưới ánh trăng đêm mê người, người trước giờ luôn bình tĩnh và giỏi kiềm chế như hắn cũng trở nên nhộn nhạo mất kiềm chế.

Cô ngủ không được yên giấc, tư thế ngủ lại càng gò bó nên không được bao lâu, đồ ngủ liền bị hở ra mất một nửa, cúc áo xộc xệch bị tuột mất vài cúc, sau một cái giãy giụa của cô, toàn bộ cúc áo đã bị bật mở...

Hơi thở của Kỷ Dạ Bạch phút chốc lỡ mất một nhịp.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!