Cá Trích, Em Yêu Anh (Full)

Chương 67: Bộ phim đóng máy


trước sau

 

Chương 67: Bộ phim đóng máy

 

 

Hồi Lực đóng cửa đã là chuyện chắc chắn, các minh tinh đều vô cùng sợ hãi, ngay cả nhân viên công tác cũng không có tâm tư mà làm việc, ba mươi lăm con người tụ lại một chỗ, không ngừng thảo luận xem bọn họ sẽ được nhận bao nhiêu tiền phí nghỉ việc.

 

 

 

Đúng lúc này trên mạng lại truyền đến tin tức rúng động: Mẹ Úc, Mỹ Tư Tư cầm trong tay 61% cổ phần, trở thành đại cổ đông của Hồi Lực! Người ngoài ai cũng không hề nghĩ tới là sẽ có bước chuyển ngoặt lớn như vậy, rối rít cảm thán rằng mình đã đoán đúng quá trình, nhưng lại đoán không ra kết cục.

 

 

 

Tinh Thần sẽ chen một chân vào Hồi Lực, điều này ai cũng có thể nghĩ ra được, nhưng điều mà bọn họ không ngờ đến chính là, người đứng sau lưng thu mua cổ phần của Hồi Lực lại là Mỹ Tư Tư.

 

 

 

Vì sao không phải là Úc Thịnh, cũng không phải là Úc Quý mà lại là mẹ Úc? Giới truyền thông nhạy cảm nhìn ra được một manh mối không hề tầm thường, bắt đầu rối rít khai quật đào bới, ai biết lần điều tra này lại tra ra một việc khiến người ta khiếp sợ.

 

 

 

Lý Mạn Như thế mà lại có một khoảng thời gian theo đuổi cha Úc Quý, còn hãm hại mẹ Úc Quý nữa! Đây quả thực là một câu chuyện hào môn cẩu huyết mà! Các phóng viên lập tức không khác gì gà chọi đánh nhau, bắt đầu không chút kiêng nể mà đăng bài.

 

 

 

“Bí ẩn động trời! Tổng giám đốc của Hồi Lực cùng người sáng lập ra Tinh Thần trước kia từng có khúc mắc tình cảm!”

 

 

 

“Một người phụ nữ cường thế như Lý Mạn Như, lại đã từng không từ thủ đoạn nào để theo đuổi người khác!”

 

 

 

“Thiết nương tử trong giới giải trí ngày xưa lại là một người có thủ đoạn thâm độc…”

 

 

 

 

 

 

Vì vậy, quá khứ khiến cho Lý Mạn Như căm thù đến tận xương tủy cứ như vậy bị giới truyền thông không kiêng nể gì mà đào lên, cũng trở thành đề tài cho cư dân mạng đàm luận những khi rảnh rỗi.

 

 

 

“Chậc chậc, không ngờ tới nha, Lý Mạn Như bình thường nhìn rất khí thế, ai ngờ lúc trẻ lại làm ra mấy chuyện tranh giành đàn ông này!”

 

 

 

“Người đàn bà này thật buồn nôn, những thủ đoạn kia thật là làm cho người ta nhìn thấy mà giật mình, đột nhiên cảm thấy mẹ Úc Quý thật đáng thương!”

 

 

 

“Mình nói mà! Lý Mạn Như thật sự không phải loại tốt đẹp gì, Hồi Lực rớt đài thực sự là một việc khiến cho lòng người hả hê!”

 

 

 

 

 

 

Lúc đó Lý Mạn Như vẫn đang bị giữ ở đồn cảnh sát, chuẩn bị ra hầu tòa. Vốn là không biết gì về tin tức bên ngoài, nhưng Úc Quý lại cố tình đến gặp bà ta, đem tất cả các tin tức này nói cho bà ta biết.

 

 

 

Lý Mạn Như thế nào cũng không ngờ được là Hồi Lực do một tay mình gây dựng cuối cùng lại rơi vào tay Mỹ Tư Tư, quả thực chỉ nghĩ đã muốn điên lên rồi, bà ta thà rằng Hồi Lực bị đóng cửa còn hơn là nhìn thấy cái kết cục này!

 

 

 

“Yên tâm đi, mẹ tôi sẽ giúp bà quản lý Hồi Lực thật tốt.” Úc Quý ở trước cửa kính thật dày, từ ngoài nhìn vào mỉm cười với Lý Mạn Như, “Hồi Lực sẽ không sụp đổ, càng sẽ không đổi tên.” Ngừng một chút, hắn lại nở một nụ cười vô cùng thâm sâu: “Nhưng nó sẽ vĩnh viễn bị phụ thuộc vào Tinh Thần.”

 

 

 

“Úc gia các người sẽ chết không tử tế đâu!” Lý Mạn Như sắc mặt trắng bệnh, quơ quơ tay, không dễ dàng mà đứng vững, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Úc Quý, hung ác như một con sói cái bị vây khốn.

 

 

 

“Bà yên tâm, chúng tôi sẽ sống tốt.” Úc Quý từ trên ghế đứng lên, sửa sang lại cúc tay áo màu hổ phách, nói: “Mà bà, cứ yên ổn mà ở trong tù đi.” Nói xong, cũng không thèm nhìn Lý Mạn Như một cái mà nghênh ngang rời đi luôn.

 

 

 

Để lại Lý Mạn Như đứng nguyên tại chỗ, hoảng sợ trợn to hai mắt. Không! So với việc bị ngồi tù cả đời, bà ta tình nguyện bị bắn chết luôn còn hơn, một phát là xong chuyện, ai mà biết nếu còn ở trong tù nhiều năm như vậy, thì thằng nhóc kia sẽ còn dùng thủ đoạn gì để đối phó với bà ta nữa đây!

 

 

 

Phải chịu đựng nhiều năm đau khổ như thế, chỉ cần nghĩ đến thôi là bà ta đã cảm thấy sợ hãi đến phát điên rồi!

 

 

 

Lý Mạn Như nắm chặt cái cột bên cạnh, ngực không ngừng phập phồng, miệng thở dốc liên tục, nếu sớm biết như vậy...sớm biết vậy... Bà ta từ từ nhắm mắt lại, trong lòng giống như bị đổ bê tông, lại giống như sắt nung, vừa nóng lại vừa đau.

 

 

 

Chuyện của Hồi Lực cũng không ảnh hưởng gì đến Tạ Uyển, thực tế là cô bị nhốt ở đoàn làm phim, không cho phép ra ngoài, mỗi ngày chỉ có thể lên mạng đọc blog theo dõi tình hình. Nhưng mà truyền thông dường như không quá quan tâm với việc Hồi Lực tái sinh, bởi mọi sự chú ý đều tập chung vào tam giác tình yêu giữa cha mẹ Úc Quý và Lý Mạn Như, dần dần Tạ Uyển cũng không muốn đọc nữa, dứt khoát để di động xuống, chuyên tâm đóng phim.

 

 

 

“Cảnh tiếp theo, Nghê Giai chủ động hôn Tất Duệ, mọi người chuẩn bị vào vị trí!” Tiền Tôn giơ cái loa lên, hô rung trời rung đất, khiến cho trợ lý đứng cạnh ông giật bắn mình.

 

 

 

“Tôi đã sẵn sàng!” Úc Quý nhếch môi, đưa mắt ẩn ý nhìn Tạ Uyển, nói: “Uyển Uyển cũng vậy.”

 

 

 

Tạ Uyển bị cái nhìn này của Úc Quý khiến cho toàn thân tê dại, trong lòng không ngừng bồn chồn, Úc Quý sẽ không có chủ ý xấu xa gì chứ đúng không. Nhớ tới lần trước khi quay cảnh hai người ôm nhau, mặc dù có máy quay mà tay hắn cũng dám làm loạn, khiến cho Tạ Uyển không nhịn được cắn môi, trừng mắt liếc Úc Quý một cái, cảnh cáo hắn không được phép xằng bậy.

 

 

 

“Vậy thì bắt đầu thôi!” Tiền Tôn ngồi xuống ghế, giơ tay lên làm động tác bắt đầu.

 

 

 

Đây là lần đầu tiên Tất Duệ và Nghê Giai đến trường đại học, sự cố gắng của hai người cuối cùng cũng nhận được hồi báo, sau khi kì thi trung học kết thúc, Tất Duệ đã thực hiện được lời hứa với Nghê Giai, cùng cô học chung một trường đại học và cùng chuyên ngành luôn.

 

 

 

Các đàn anh đàn chị nhiệt tình giúp bọn họ cầm hành lí rồi đưa bọn họ vào kí túc xá, nói cho hai người biết những vận dụng cần thiết hàng ngày phải mua ở đâu, sau đó mới rời đi, trong kí túc xá chỉ còn lại hai người là Tất Duệ và Nghê Giai.

 

 

 

• Page: Eb00kngôntìnhmiễnphí

 

 

 

Vì hai người đến sớm nên những người bạn ở cùng kí túc xá còn chưa đến. Tất Duệ chọn lấy cái giường gần cửa sổ, để hành lí của Nghê Giai vào trong, sau đó đi ra khóa trái cửa.

 

 

 

Nghê Giai không hiểu gì, nhìn cậu hỏi: “Tất Duệ, cậu khóa cửa làm gì vậy?”

 

 

 

“Giai Giai.” Tất Duệ âm thầm hít sâu một hơi, siết chặt bàn tay hơi ướt, nói: “Mình… Chúng mình cuối cùng cũng học đại học rồi.” Cậu căng thẳng nên nói lắp bắp, nói năng cũng không ra đâu vào đâu, nhưng Nghê Giai nghe một lần là hiểu ngay. Cô buông khăn lau trong tay ra, mỉm cười nhìn Tất Duệ, hỏi: “Vậy thì sao?”

 

 

 

Bị cô nhìn như vậy, Tất Duệ vừa mới nổi lên chút dũng khí nho nhỏ, trong nháy mắt đã trở nên ủ rũ, cậu phiền não vuốt tóc, đáp: “Không có, không có gì, mình, chúng mình dọn dẹp phòng đi...”

 

 

 

Nói xong liền cầm lấy chổi rồi quét lung tung trên mặt đất, trong lòng âm thầm ảo não, bình thường cậu không phải là người như vậy, nhưng vì sao cứ mỗi lần ở trước mặt Nghê Giai thì cậu lại trở nên nhút nhát, trong lòng vốn chỉ muốn nhân cơ hội này để xác nhận quan hệ giữa mình và Giai Giai bằng lời nói một lần thôi mà, chẳng lẽ lại khó đến vậy sao?!

 

 

 

Nghĩ vậy, tốc độ vung chổi của Tất Duệ càng nhanh hơn, làm cho bụi bặm bay ra khắp phòng. Nhìn bộ dạng ảo não không thôi của Tất Duệ, thật giống như một đứa trẻ bị mất món đồ chơi yêu thích vậy. Nghê Giai buồn cười, đột nhiên bước lên một bước nắm lấy tay Tất Duệ.

 

 

 

Tất Duệ giật mình lui về sau một bước, cây chổi trong tay cũng rơi xuống đất luôn.

 

 

 

Kể từ sau buổi tối của lớp mười một đó, hai người không có thêm bất cứ hành động tiếp xúc thân mật nào khác, bình thường Nghê Giai đối với Tất Duệ còn nghiêm khắc hơn cả cô giáo. Hiện giờ Tất Duệ làm thế nào cũng không ngờ rằng cô ấy sẽ chủ động nắm tay mình, trong nháy mắt cả mặt cậu đỏ bừng, tim cũng đập liên hồi, sợ đến mức ngay cả nhìn cũng không dám, tay lại nắm chặt lấy tay Nghê Giai, nhưng vẫn có cảm giác sợ Nghê Giai sẽ rụt tay về.

 

 

 

“Tất Duệ.” Nghê Giai mở miệng gọi cậu, ngữ điệu rất ổn định, đối lập với vẻ bối rối của Tất Duệ. Tất Duệ lại càng căng thẳng hơn, ánh mắt đảo loạn, nhưng vẫn không dám nhìn Nghê Giai, “Giai Giai, sao…sao vậy…”

 

 

 

“Cậu cúi đầu xuống đi.” Bàn tay Nghê Giai đặt lên vai Tất Duệ, nhỏ giọng nói.

 

 

 

Đầu óc Tất Duệ hoàn toàn trống rỗng, căn bản không thể suy nghĩ được gì, chỉ theo bản năng nghe theo lời Nghê Giai, cúi đầu xuống thấp. Khóe môi Nghê Giai khẽ nhếch lên, cô nhón chân, nhẹ nhàng hôn lên môi Tất Duệ một cái.

 

 

 

Đầu Tất Duệ oang oang như muốn nổ tung, thân thể lập tức cứng lại như gỗ, hai tay run run vuốt môi mình, nuốt nước miếng ực một cái, không dám tin nhìn Nghê Giai, “Giai, Giai Giai...”

 

 

 

Nghê Giai cười nói: “Còn không mau dọn dẹp tiếp đi.” Ngừng một chút, cô lại cố ý nhấn mạnh thêm hai chữ: “Bạn trai.”

 

 

 

Đại não Tất Duệ lúc này đã hoàn toàn đông lại, ước chừng phải năm phút sau mới có phản ứng, mừng như điên nói: “Giai Giai! Em đồng ý rồi? Thật sự đồng ý rồi!” Tất Duệ kích động đến mức hai tai đỏ lên, lúc nói còn khua tay múa chân, thật khiến cho người ta vừa buồn cười vừa thương. Nghê Giai cũng nhịn không được mà đỏ bừng mặt, cố ý lạnh lùng nói: “Biết rồi thì mau đi thu dọn đi!”

 

 

 

Tất Duệ cắn môi, vẫn không di chuyển.

 

 

 

Nghê Giai liếc mắt nói: “Anh sao vậy? Không muốn làm nữa à?”

 

 

 

Tất Duệ quẫn bách, cúi đầu nhỏ giọng nói: “Không phải đâu Giai Giai, toàn thân anh đều đông cứng cả rồi, không nhúc nhích được.”

 

 

 

Nghê Giai nghe xong liền sững sờ, lập tức bật cười thành tiếng.

 

 

 

Ánh mặt trời nhẹ nhàng chiếu xuyên qua cửa sổ, nhưng nụ cười thiếu nữ so với ánh mặt trời nhìn còn sáng lạn hơn, rực rỡ hơn, chàng trai bên cạnh cô thì mặt đỏ bừng, ánh mắt sáng rực, tinh thần tràn đầy vui vẻ.

 

 

 

Không có hiểu lầm, không có bạn bè xấu chen ngang, càng không có mấy chuyện sẩy thai này nọ... Chỉ có một tình yêu tuyệt đẹp như thế, trong sáng và thuần khiết trong những năm tháng thanh xuân.

 

 

 

“Cut!” Tiền Tôn kịp thời hô ngừng, “Rất tốt! Chuẩn bị một chút, đợi lát nữa quay nốt cảnh nữa là kết thúc.”

 

 

 

Sau tiếng nói của ông, Úc Quý và Tạ Uyển đều thu lại nét mặt của nhân vật, đi sang một chỗ nghỉ ngơi.

 

 

 

“Anh cách xa em ra một chút đi!” Úc Quý vừa mới chuẩn bị kéo Tạ Uyển dựa vào lòng mình thì lại bị âm thanh hung ác của người yêu ngăn lại. Trong cảnh diễn vừa rồi, người ngày thế nhưng lại âm thầm nắm tay cô không cho cô rời đi, thật hết nói nổi với anh mà. Nếu không phải đang ở giữa chốn đông người không nên làm điều quá đáng thì Tạ Uyển thật sự muốn giơ chân đạp cho Úc Quý một cái luôn.

 

 

 

Cũng đâu phải là chưa từng hôn đâu! Lần sau mà còn như vậy nữa thì cô sẽ hôn cho anh chết luôn!

 

 

 

“Không chịu!” Úc Quý không để ý tới giọng nói lạnh lùng của Tạ Uyển, mặt dày sán tới tựa đầu vào vai Tạ Uyển, vươn cánh tay dài ôm Tạ Uyển vào ngực, “Uyển Uyển, quay xong bộ phim này, em có muốn tiếp tục nhận kịch bản đóng phim mới nữa không?”

 

 

 

Tạ Uyển bị câu hỏi này làm cho sững sờ, quên mất cả việc đẩy Úc Quý ra. Có tiếp tục đóng phim nữa hay không? Hai mắt Tạ Uyển lóe sáng, ngay từ lúc trọng sinh, cô đã quyết định kiếp này sẽ sống như kiếp trước, liên tục đóng phim tới khi nào không thể nữa thì thôi, nhưng không biết từ lúc nào mà cô đã thay đổi quyết định. Cô không muốn sống mà luôn bị truyền thông giám sát, lại cũng không muốn những người thân vì cô mà thỉnh thoảng lại xuất hiện trên các tin tức trên mạng.

 

 

 

Bất tri bất giác, cô đã nghĩ đến chuyện từ từ rời xa cái giới giải trí này rồi...

 

 

 

Hình như đoán ra được ý nghĩ của cô, Úc Quý khẽ mỉm cười, nghiêng đầu nhìn Tạ Uyển nói: “Uyển Uyển, quay xong bộ phim này, chúng ta đi du lịch được không?”

 

 

 

“Du lịch?” Tạ Uyển uống một ngụm nước, lau miệng hỏi: “Anh muốn đi nơi nào? Nước ngoài sao?”

 

 

 

“Nước ngoài thì có gì đẹp chứ!” Úc Quý lắc đầu nói, “Chúng ta đi du lịch trong nước được không?” Lại cố ý cường điệu thêm một câu: “Chỉ hai người chúng ta thôi! Lộ trình anh đã chuẩn bị xong hết rồi!”

 

 

 

“Hả?” Tạ Uyển quay đầu nhìn người yêu, hỏi: “Ngay cả lộ trình anh cũng đã lên kế hoạch xong rồi sao? Nói mau! Có phải anh đã sớm ủ mưu rồi hay không?”

 

 

 

Úc Quý nheo mắt, nghiêng đầu cầm ngón tay Tạ Uyển lên mút một cái, ánh mắt vô cùng mê hoặc nói: “Đúng thế thì sao?”

 

 

 

“Nói chuyện nghiêm túc!” Tạ Uyển giơ tay vỗ lên đầu hắn một cái.

 

 

 

Úc Quý ấm ức sụt sịt nói: “Dạ.”

 

 

 

Tạ Uyển lại hỏi: “Vậy nếu em muốn đóng một bộ phim nữa thì làm sao bây giờ?”

 

 

 

“Vậy thì chờ lần sau nữa vậy.” Úc Quý chẳng hề để ý, cười nói: “Dù sao nếu cứ liên tục chờ, thì chắc chắn sẽ có lúc em có thời gian mà.”

 

 

 

Tim Tạ Uyển khẽ run, hốc mắt lập tức nóng lên, cô cúi đầu xuống, khó khăn điều chỉnh tốt lại tâm trạng của mình, vỗ mặt Úc Quý, nói: “Vậy thì phải xem biểu hiện của anh thế nào đã!”

 

 

 

Vì vậy, Tiền Tôn phát hiện ra chỉ sau một đêm mà kĩ năng diễn xuất của Úc Quý đột nhiên tăng lên chóng mặt, không hề có NG (cảnh quay chưa đạt) ở những cảnh diễn cùng Tạ Uyển. Từng cảnh từng cảnh đều qua rất nhanh, quả thật khiến cho người ta khiếp sợ không thôi.

 

 

 

Ngay cả những diễn viên làm việc nhiều năm trong giới giải trí cũng không làm được như vậy, thế mà thằng nhóc kia lại làm được, không biết có phải uống nhầm thuốc rồi không?

 

 

 

Nhưng mà cho dù Tiền Đạo trong lòng có nghi ngờ thì việc Úc Quý làm được như vậy, người được lợi nhất đương nhiên chính là ông. Tiền Tôn không hổ danh là đạo diễn quốc tế nổi tiếng bóc lột người, thừa dịp trạng thái của Úc Quý tốt, liền không ngửng đẩy nhanh tiến độ, thế nên bộ phim đã kết thúc sớm hơn một tháng so với kế hoạch.

 

 

 

Phải biết là, thời gian quay một bộ phim điện ảnh không giống với phim truyền hình, cực kì ngắn thôi, cho nên nếu có thể đem thời gian rút xuống một tháng thì phải nói là cực kỳ giỏi. Bởi vậy tại buổi tiệc ăn mừng “một đời bên em” đóng máy, Tiền Tôn đặc biệt cao hứng, còn phá lệ uống say một trận cùng các nhân viên.

 

 

 

“Tôi đang vui! Đừng cản tôi! Tôi không có say! Tôi vẫn muốn uống!” Tiền Tôn lúc uống rượu say thì mất hết hình tượng, đem toàn bộ rượu trên bàn ôm vào ngực mình, đoàn làm phim nhìn thấy mà trợn tròn mắt, bọn họ thật không ngờ rằng một đạo diễn tài năng và nổi tiếng như Tiền Tôn mà một chén đã gục! Càng không nghĩ tới hình tượng bình thường của ông là một người nghiêm túc như vậy, đến khi uống say rồi thì lại thành ra thế này đây!

 

 

 

Cả đám chẳng còn tâm trạng nào mà high nữa, rối rít đi tới khuyên ngăn Tiền Tôn. Mà Úc Quý thì liền nhân cơ hội này kéo Tạ Uyển ra ngoài.

 

 

 

“Anh làm sao vậy, em còn chưa ăn no mà.” Trở về phòng khách sạn, Tạ Uyển bất mãn giật tay Úc Quý ra, rầu rĩ nói. Món gà ở đó ăn ngon quá, đáng tiếc cô còn chưa kịp ăn thêm mấy miếng thì đã bị Úc Quý kéo ra ngoài, người này rốt cục đang nổi điên cái gì đó? Chẳng lẽ cũng uống say rồi sao!

 

 

 

“Anh cũng chưa ăn no mà.” Úc Quý vô cùng thâm ý nhìn Tạ Uyển, xoay người đè cô lên ván cửa, vừa hôn vừa nói: “Cho nên bây giờ anh về phòng ăn tối đây.”

 

 

 

Trong lòng Tạ Uyển bỗng gióng một hồi chuông mạnh mẽ, muốn đẩy Úc Quý ra, đáng tiếc là đã muộn, Úc Quý lúc nào cũng nghe lời cô, nhưng chỉ riêng những lúc thế này là không, dù Tạ Uyển có cự tuyệt một trăm lần thì anh cũng không nghe…

 

 

 

Cho nên, Tạ Uyển người còn chưa được ăn no, đã đáng thương trở thành bữa tối cho người ta, bị lật qua lật lại ăn sạch sẽ, cuối cùng suýt nữa thì đến cả bột xương cũng không còn…

 

 

 

Sau khi bộ phim đóng máy, đoàn làm phim “một đời bên em” liền bay khỏi Nam Thành. Tiền Tôn hết sức hài lòng với Tạ Uyển và Úc Quý, trước khi chia tay còn nói với Tạ Uyển: “Uyển Uyển, về sau khi nào cô muốn đóng phim tiếp thì cứ nói với tôi, bộ phim lần sau nhất định tôi sẽ gọi cô.”

 

 

 

Người làm diễn viên được Tiền Tôn hứa hẹn như vậy, Tạ Uyển đã cảm thấy mình thành công rồi. Cô cũng không làm bộ làm tịch mà cảm ơn Tiền Tôn, sau đó mới bất mãn bị Úc Quý dắt trở về nhà.

 

 

 

Ngày hôm qua ở khách sạn lăn qua lộn lại làm mấy lần, Tạ Uyển cảm giác cả người đều mềm nhũn ra rồi, lúc này cô thật sự cần một giấc ngủ thật ngon. Úc Quý cũng thấy được là Tạ Uyển mệt mỏi, liền cố gắng nén nhịn sự bất mãn của mình với Tiền Tôn, lái xe thật nhanh đưa Tạ Uyển về nhà.

 

 

 

Kết quả vừa mới trở về thì chuông điện thoại lại thi nhau kêu ầm ĩ.

 

 

 

Tiền Tôn là đạo diễn nổi tiếng quốc tế, bộ phim “một đời bên em” khiến truyền thông vô cùng chú ý, bởi vậy đoàn làm phim mặc dù bí mật đóng máy, nhưng có những người đã nghe ngóng được chút thông tin về bộ phim rồi.

 

 

 

Thế nên người tìm đến nhà Tạ Uyển để quay phim đã xếp thành một hàng rất dài.

 

 

 

“Tạ tiền bối! Tôi cảm thấy nhân vật trong phim của tôi trừ cô ra thì không còn ai phù hợp hơn nữa.”

 

 

 

“Tạ tiền bối, tôi là xx đạo diễn xx đây!”

 

 

 

“Tạ tiền bối, trừ cô ra thì không ai có thể đảm đương được nhân vật này của tôi...”

 

 

 

Chẳng qua chỉ là một lần được đóng phim điện ảnh của đạo diễn Tiền Tôn mà thôi, vậy mà giá trị của Tạ Uyển lại vì thế mà tăng mạnh, thậm chí có vài vị đạo diễn danh tiếng còn gọi cô là tiền bối, điều này ở kiếp trước chưa từng xảy ra. Tạ Uyển khéo léo cự tuyệt ý tốt của bọn họ, tắt điện thoại đi, trong lòng không khỏi cảm thán. Danh tiếng của đạo diễn Tiền quả thật quá kinh khủng!

 

 

 

“Uyển Uyển, ai gọi vậy?” Lúc Tạ Uyển đang nghĩ ngợi thì Úc Quý vừa lau tóc vừa từ trong nhà tắm đi ra.

 

 

 

“Không có gì ạ.” Tạ Uyển ném di động sang một bên, vẫy tay với Úc Quý: “Đến đây, em lau tóc cho anh.”

 

 

 

Úc Quý vội vàng đồng ý rồi lao tới, ngoan ngoãn cúi đầu xuống, vô cùng nịnh nọt để mặc cho tóc mình bị Tạ Uyển vò thành tổ quạ.

 

 

 

Những ngày sau đó, di động Tạ Uyển liên tục không mở máy khiến cho đám đạo diễn và biên kịch muốn liên lạc tìm cô cũng không được, cứ thường xuyên như vậy, bọn họ liền hiểu ra là Tạ Uyển bây giờ không nghĩ tới việc đóng một bộ phim mới, độ nhiệt tình vì thế cũng dần giảm xuống. Tạ Uyển lúc này mới dám mở điện thoại ra lướt web.

 

 

 

Một tháng nay cô không hề xuất hiện trên mạng, không ngờ lượng fan follow lúc này đã phá kỉ lục hai ngàn vạn. Tạ Uyển muốn nói lời cảm ơn fan, nhưng không biết nói gì cho phải. Vừa vặn thấy “Một đời bên em” công bố thời gian công chiếu, còn tag tên cô vào, Tạ Uyển liền tiện tay chia sẻ luôn.

 

 

 

“F*ck! Mình không nhìn lầm đúng không! Nữ thần cuối cùng cũng vào blog rồi, cảm động muốn khóc luôn!”

 

 

 

“Cảm ơn đoàn làm phim “Một đời bên em”, cảm ơn blog, cảm ơn đạo diễn Tiền Tôn, cuối cùng nữ thần cũng vào blog rồi.”

 

 

 

“Một lần thấy được nữ thần thật không dễ dàng, tôi phải chụp ảnh lại đã.”

 

 

 

“Nữ thần, van cầu chị hãy giống như các diễn viên khác, đăng ảnh selfie nhiều một chút được không?”

 

 

 

Tạ Uyển đọc bình luận, khóe miệng không nhịn được mà nhếch lên cười.

 

 

 

“Em xem gì vậy?” Úc Quý đi tới, cúi đầu nhìn blog của Tạ Uyển, lạnh lùng cười nói: “Uyển Uyển, đám fan này không đáng tin đâu, ngoại trừ anh ra thì em đừng tin lời người khác nói.”

 

 

 

Tạ Uyển để điện thoại xuống, quay đầu nhìn Úc Quý, mỉm cười nói: “Úc Quý, bọn mình đi du lịch đi.”

 

 

 

Úc Quý sững sờ, nhưng ngay sau đó liền mừng như điên cầm lấy tay cô, sung sướng nói: “Được.”

Loading...

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!