Bạn Trai Nhỏ

Chương 9: Chương 8


trước sau

Loading...
Xưa nay cô vẫn luôn là người chậm chạp, có lẽ nỗi đau này một thời gian dài sau cũng sẽ biến mất, hoặc cũng có thể trong một thời điểm nào đó sẽ phát tác ra.

Vinh Lãng Vinh Lãng.

Haizz...

Vinh Lãng.

Như bản thân mong đợi, cô nhanh chóng thiếp đi, ngay cả một giấc mơ cũng không thấy.

Thế nhưng cô lại xuất hiện trong giấc mơ của Vinh Lãng.

Anh ta mơ thấy Ông Như Mạn hồi năm mười bảy tuổi, nhan sắc chỉ coi là dễ thương, có lẽ do sức khỏe có vấn đề, cho nên cô dần béo lên, khuôn mặt phúng phính khiến người khác nhìn chỉ muốn bẹo.

Vinh Lãng biết thừa cô thích mình.

Mới nhìn qua thì có vẻ cô che giấu rất tốt, nhưng Vinh Lãng trước giờ đều chẳng thiếu con gái bám theo, ai thích mình hay không, nhắm mắt lại cũng đều có thể cảm nhận được.

Mỗi lần gặp anh ta, cô đều cố gắng trấn tĩnh bản thân, ánh mắt đó ở trong mơ lại rõ ràng như vậy, dễ thương đến thế.

Nhưng cô lại không phải hình mẫu lý tưởng của anh ta.

Anh ta không dám ở bên cô, bởi vì nhìn cô nghiêm túc như vậy, anh ta rất sợ bị trói buộc bản thân, bạn bè đều nói những cô gái như vậy đừng nên yêu đương, rất mệt mỏi, không có một chút không gian riêng tư, còn hay giận dỗi, vừa mới bắt đầu còn có thể coi là tình thú, nhưng về lâu về dài sẽ chán ngấy ngay.

Trong lòng anh ta vẫn luôn cảnh giác rõ ràng, không thể quá gần gũi với cô, không thể cho cô hy vọng, nhưng lại không ngăn được bản thân vẫn tới trêu chọc cô.

Một cô gái lúc nào cũng nghiêm túc, lại vì vài lời đùa giỡn của anh ta mà đỏ mặt, thực sự thú vị vô cùng.

Vành tai cô cũng rất mũm mĩm, có nhiều lúc anh ta không nhịn được muốn đưa tay lên xoa xoa, nhưng lần nào cũng nhịn lại.

Nhưng trong giấc mơ này, anh ta không đè nén lại nữa.

Mơ đến cảnh tượng trong lớp học toán ngày xưa, anh ta ngồi ngay đằng sau lưng cô, ánh mắt thường nhìn cô chằm chằm, khiến cô đỏ mặt, sắc đỏ lan tới tận mang tai, nhưng tuyệt nhiên chưa hề ngoái lại nhìn anh ta một lần nào, cô luôn biết rất rõ, lúc nào cần làm gì lúc nào không.

Vinh Lãng vốn dĩ cũng không muốn nghe giảng, thi thoảng lơ đãng ngó nhìn cây phượng bên ngoài cửa sổ, một lúc lại quay lại nhìn mái tóc ngắn của cô, thời tiết oi bức, không biết tóc cô che hết cổ thế kia có nóng không.

Anh ta hơi rướn người lên, thổi vào cổ cô một cái, khiến cô giật mình rụt người lại.

Khoảnh khắc đó anh ta muốn phá lên cười, nhưng đối mắt với nhãn thần của thầy giáo, liền hắng giọng ho hai lần, sau đó ngồi lại nghiêm chỉnh.

Thầy giáo tiếp tục giảng bài, anh ta lại tiếp tục thổi vào cổ cô, giống y như một thằng tăng động.

Cô muốn kéo dịch ghế của mình lên phía trên, nhưng anh ta kịp thời đưa chân lên giữ lại, khiến cô không thể kéo lên. Đến vậy rồi mà cô vẫn không quay lại nhìn, anh ta sợ cô tức giận, nên không dám làm gì nữa.

Chẳng dễ dàng gì mới đợi tới lúc tan học, cả bầy ùa ra khỏi lớp như đàn ong vỡ tổ, náo nhiệt vô cùng.

Ông Như Mạn dường như vẫn còn vấn đề chưa hiểu ra, liền mang sách lên hỏi thầy giáo, mọi người đều không lấy làm kỳ quái, thậm chí còn có người đi lên nghe ké xem cô hỏi cái gì, sợ bỏ lỡ phần quan trọng.

Lê Diệu Thanh từ ngoài cửa sổ ném một cục giấy vào đầu anh ta, sau đó quay sang le lưỡi cười, Vinh Lãng lười để ý, đứng lên vuốt lại quần áo của mình, sau đó đi lên bục giảng.

Người anh ta tương đối cao, chân lại dài, chỉ vài bước liền tới chỗ cô, từ góc độ này có thể nhìn thấy những nét bút ghi chú gọn gàng trên vở của Ông Như Mạn, cô đang chăm chú lắng nghe giáo viên, không phát hiện ra anh ta đang đứng ngay sau lưng mình.

Vinh Lãng lén lút đưa tay lên búng nhẹ dái tai cô, sau đó nhanh chóng rụt tay lại.

Ông Như Mạn quay đầu, thấy anh ta đứng sau mình, cả người nhất thời cứng lại, thầy giáo nói cái gì đều hỗn loạn gật đầu. Vinh Lãng đứng sau lưng cười trộm, trên mặt cũng giả bộ nghiêm chỉnh đứng nghe thầy giáo giảng bài, nhưng thật ra ánh mắt đều đặt dưới vành tai cô.

Anh ta càng lại gần, tai cô càng đỏ, mặt cũng không tự chủ được mà nóng dần lên.

Thầy giáo cùng bạn học đều đột nhiên biến mất, trước mặt anh ta chỉ còn lại một mình Ông Như Mạn, anh ta kéo cô quay lại, bắt cô ngẩng đầu lên.

Biểu hiện rất quen thuộc, trong mắt có vài ánh nước mơ hồ, đôi môi đỏ mọng, ánh nhìn tràn đầy mị lực, có một vẻ đẹp không nói thành lời.

Trái tim của Vinh Lãng đột nhiên đập nhanh vài nhịp, thế nhưng chân tay lại luống cuống đến mức chẳng nói được gì.

Ông Như Mạn tức giận trừng mắt nhìn, sau đó ôm sách ra khỏi cửa.

Vinh Lãng muốn đuổi theo, nhưng hai chân giống như bị đóng đinh trên mặt đất, chỉ đành nhìn cô bước đi càng ngày càng xa mình.

Sau đó giật mình bừng tỉnh.

Miệng đắng lưỡi khô, đầu đau như búa bổ.

Anh ta giơ tay lên, vô thức sờ soạng bên cạnh, nhưng chỉ sờ thấy một mảng đệm trống không lạnh ngắt, không có một chút hơi ấm nào.

"Như Mạn..." Anh ta nhàn nhạt kêu một câu: "Đầu anh đau quá, anh muốn uống nước."

Nhưng không một ai đáp lời, năm giờ sáng, ngoài trời vẫn còn tối đen như mực, lần đầu tiên Vinh Lãng cảm thấy tịch mịch cô đơn.

Anh ta xuống giường, ra khỏi phòng khách rót cho mình một ly nước, sau đó quay trở vào.

Giấc mơ này chân thực đến nỗi khiến anh ta chẳng thể ngủ thêm. Vinh Lãng châm một điếu thuốc, đi ra đứng ngoài ban công.

Hồi trước khi Ông Như Mạn còn ở đây, mỗi đêm anh ta cũng thường phải ra ngoài để hút thuốc, dần dần đã phát triển thành thói quen. Thời tiết bên ngoài tối tăm mờ mịt, trong không khí phảng phất mùi bùn.

Hình như trời lại sắp mưa.

Hết chương 8.
Loading...

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!